Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 178: Thái tuế

Diệp Thiếu Dương nghe vậy liền cả kinh, chợt nhớ tới điều gì đó nên bảo Trụ Tử đi trước dẫn đường, hai người bước nhanh tới bên dòng suối. Hài cốt của vợ Trụ Tử đặt bên bờ suối, xa xa đã có thể nhìn thấy một vật trắng xóa nằm giữa xương sườn và xương chậu.

Nó có hình dáng tròn tròn trông giống như nấm mỡ, lại có chút giống như chiếc bánh bao, bên trong lộ ra màu trắng, đỉnh đầu của nó khá tròn, mặt trên lại có một ít nếp nhân.

“Đây là cái gì, nấm hả?”. Tiểu Mã ghé sát lại gần nhìn, định đưa tay ra sờ thử liền bị Diệp Thiếu Dương đập một phát vào tay, hắn đưa mắt đánh giá toàn bộ một lượt, quay đầu lại nói với Lão Quách: “Sư huynh, huynh có nhận ra bảo bối này không?”.

Lão Quách nhíu mày quan sát trong chốc lát rồi nở nụ cười: “Là bảo bối, đây đúng là bảo bối”.

Tiểu Mã nghe xong liền cảm thấy kỳ quái, trong lòng có chút tò mò, cậu hét lên: “Mấy người đừng chơi trò bí hiểm nữa, đây rốt cuộc là thứ gì?”

Diệp Thiếu Dương không trả lời, chỉ nhặt một hòn đá có cạnh sắc bên chân mình rồi rạch lên từ phía trên đỉnh vật kia xuống phía dưới, một dòng chất lỏng lập tức chảy ra, vài giây sau, mọi người đều nhìn thấy vết rạch đó tự động liền lại, chưa đến hai phút đã khôi phục lại như lúc đầu, không còn thấy chút vết cắt nào nữa.

“Ôi vãi!”. Tiểu Mã hoảng hồn hét lên: “Thứ đồ chơi này có năng lực tái sinh thật mạnh nha!”

Diệp Thiếu Dương cũng không thừa nước đục thả câu, chỉ vào đồ vật kia rồi nói: “Thứ này tên là Thái Tuế, là một loại Nhục Linh Chi nhưng quý hơn rất nhiều so với Nhục Linh Chi bình thường, năng lực tái sinh rất mạnh mẽ, cho dù cắt nó, nó cũng sẽ tái sinh lại như cũ chỉ trong vài ngày …”

Tiểu Mã vỗ gáy nói: “Tôi nhớ ra rồi, trong sách lịch sử của chúng ta có viết về nó, lúc đó tôi có ấn tượng rất sâu sắc với nó. Sử sách ghi lại, năm đó vào thời cổ đại, nạn đói xảy ra khắp nơi, có một nơi sinh trưởng loại Thái Tuế (1) này, sử sách gọi là… ‘Tụ Nhục’, còn gì nữa nhỉ, còn nói rằng cắt đi cũng có thể mọc lại, lấy mãi không hết.”

(1) Thái Tuế: Còn gọi là nấm Linh Chi Thái Tuế, thuộc dòng Nhục Linh Chi (linh chi thịt), có rất nhiều hình dạng khác nhau, tuy nhiên điểm chung là đều rất quý. Công dụng của chúng là trị thương và bồi bổ sức khỏe. Hiện nay, theo truyền thông Trung Quốc, nấm Thái Tuế có giá bán đắt hơn vàng, giá 1g nấm là 39.000 USD. Gần đây nhất có 1 khối linh chi Thái Tuế có giá trị 1 tỷ USD đã được tìm thấy. Theo sử sách ghi chép, “Thái Tuế” là loài nấm đã có từ thời viễn cổ, sức sinh trưởng cực mạnh, đông lạnh không chết, phơi nắng không chết, thiếu nước không chết, tính chống phân hủy cao, dễ dàng thích nghi ở nhiều điều kiện, cũng chính là thứ mà Tần Thủy Hoàng trước đây đã khổ sở đi tìm để được “trường sinh bất lão”.

Diệp Thiếu Dương gật đầu nói: “Thứ này có năng lực tái sinh rất mạnh mẽ, nhưng không tới mức bị cắt là có thể mọc ra thứ khác, lấy mãi không hết. Giới pháp thuật gọi nó là Tụ Khí Nhục, chỉ cần có nước, cơ thể nó sẽ không ngừng sản sinh ra linh lực. Chẳng trách thân thể của nữ thi này hai năm qua không bị phân hủy, Mao Nhân Cổ cũng trốn trong cơ thể nàng không ra, hóa ra đều là do Thái Tuế này.”

Tiểu Mã nghĩ một lát rồi nói: “Nếu nói vậy, Thái Tuế do tên mặt rỗ kia để vào trong bụng nữ thi, nhưng vì sao hắn phải làm như thế?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đơn giản lắm, hắn dùng suối để nuôi Thái Tuế, dùng Thái Tuế để nuôi nữ thi, dùng nữ thi để nuôi cổ linh, rồi lại sắp xếp cây cối trong rừng tạo thành Tụ Khí Trận, đem linh lực của Thái Tuế theo dòng suối dẫn về hồ nước, sau đó bị Hà Cơ hấp thu và chuyển hóa thành quỷ khí… ”

“Đậu móa!” Tiểu Mã chợt cả kinh: “Cả một chuỗi sinh vật phức tạp thế mà cậu nói là đơn giản sao?”

Diệp Thiếu Dương cười thản nhiên: “Dùng Mao Sơn Thuật tùy tiện thiết lập một thế cục phong thủy, đã dùng tới Thất Chuyển Chi Khí, ngay cả linh khí của thực vật cũng có thể chuyển hóa thành sinh khí, cái này đã là gì chứ, chỉ là chút tài vặt mà thôi”

Diệp Thiếu Dương nói xong liền lấy Thái Tuế ra khỏi hài cốt nữ thi rồi giao cho Lão Quách: “Huynh hãy nuôi dưỡng nó cho thật tốt, thứ đồ chơi này rất hiếm đấy, sau này không chừng có thể dùng tới, đừng để nó chết!”

Lão Quách cất Thái Tuế vào balo rồi nói: “Đệ yên tâm đi, ta tự biết cách chăm sóc nó”

Mấy người Diệp Thiếu Dương ngồi bên bờ suối nhìn Trụ Tử đang xử lý những thứ dơ bẩn còn bám lại trên hài cốt vợ hắn sau đó dùng tấm cót quấn lấy đem đi mai táng. Lúc này Diệp Thiếu Dương mới đứng dậy dặn dò Lý Lão Tinh cho người lấp đi cái hố chôn nữ thi, sau đó thay đổi tuyến dòng suối và phá đi trận pháp.

Theo sự dẫn đầu của Diệp Thiếu Dương, mọi người xuôi theo dòng suối đi xuống dưới, cho đến khi tới bên hồ nước nhìn nước suối trong xanh chảy vào hồ nước làm giảm đi một chút hắc khí ở gần đó, hắn mới hài lòng nói: “Bây giờ đã mất đi ngọn nguồn của sát khí, dương trận cũng đã bị phá, không tới một, hai ngày, nước ở đây sẽ được làm sạch được một nửa, quỷ khí mà Hà Cơ có thể lợi dụng đã không còn nhiều.”

Hắn còn chưa dứt lời, mặt hồ đen kịt đột nhiên nổi lên bọt nước, bắt đầu từ phía dưới chân Diệp Thiếu Dương, mặt hồ tách ra thành hai nửa, vô số con sóng chồm lên nhau phát ra những tiếng ào ào vang dội.

Nhìn cảnh tượng hoành tráng mà khủng khiếp như thế, mọi người nhao nhao lùi ra đằng sau, ngay cả Lão Quách cũng không tự chủ mà lùi về sau vài bước. Chỉ có Diệp Thiếu Dương vẫn không nhúc nhích chút nào, hắn đứng phía trên một khối đá ngậm bên hồ nước, trước mặt hắn là những con sóng cuồn cuồn, vỗ từng đợt từng đợt vào bờ, nhưng lại không có bất kỳ giọt nước văng lên người hắn.

Một bóng dáng xinh đẹp chợt hiện lên giữa những bọt sóng, mái tóc búi cao, thân vận trang phục cổ đại, toàn thân từ trên xuống dưới hiện lên những tia sáng xanh biếc, ánh mắt oán độc nhìn Diệp Thiếu Dương. Nàng chính là Hà Cơ mà vốn tự xưng là Mỹ Hoa kia.

“Diệp Thiên Sư….” Thanh âm lạnh lẽo hòa với tiếng sóng ào ào vang lên: “Ngài định đuổi cùng giết tận sao?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai nói: “Nói gì vậy, tróc quỷ trừ yêu vốn là bổn phận của ta, ta cho ngươi đầu hàng, ngươi không đầu hàng, vậy ta chỉ còn cách tự động thủ thôi, người nói xem nào? ”

“Đừng vội đắc ý, Diệp Thiên Sư, cho dù ta không mượn được lực của trận pháp, tu vi mấy trăm năm của ta lẽ nào để trưng bày?”. Nói xong nàng gầm lên, từng luồng hắc khí thôi thúc những con sóng lượn lờ quanh thân nàng.

Diệp Thiếu Dương mỉm cười bất đắc dĩ, lắc đầu. Hắn thấy được nàng càng giận dữ thì càng biểu lộ sự chột dạ, mà biểu này chỉ càng chứng tỏ, nàng sợ hắn.

“Ta phải giết chết ngươi, nhất định sẽ giết chết ngươi!” Mỹ Hoa oán hận nói, thân thể chậm rãi chìm vào trong làn nước, sóng gió cũng dần lặng xuống, khôi phục lại như lúc ban đầu.

“Đi thôi!”. Diệp Thiếu Dương nói xong cũng không quay đầu lại, liền đi về hướng thôn Lý gia.

Lý Lão Tĩnh lập tức đuổi theo, nói với giọng khẩn trương: “Diệp Thiên Sư, Thủy quỷ bị chọc giận rồi, nó sẽ không tới thôn gây phiền phức chứ?”

“Yên tâm đi, nếu nó có thể vào thôn, không biết thôn các người đã chết bao nhiêu người rồi. Cùng lắm nó chỉ có thể lên tới bờ hồ mà thôi, ra khỏi hồ nước chính là tự tìm đến cái chết”

Lý Lão Tinh liên tục gật đầu.

Trở về khách sạn, việc đầu tiên Diệp Thiếu Dương làm chính là tắm rửa, dùng dầu gội đầu xoa kín lên mặt, lúc này mới rửa sạch sẽ phân gà dính trên mặt. Quần áo thì không thể mặc lại được nữa rồi, cũng may trong túi vẫn còn một bộ để thay, thay quần áo xong hắn đi tới phòng khách.

Còn về phần mấy vết thương trên cánh tay do nữ thi gây ra đều chỉ là vết thương ngoài da, Diệp Thiếu Dương cũng chẳng thèm để ý, cơ thể hắn mang dòng máu Thiên Sư, có một ưu điểm chính là không bị lây nhiễm các loại độc thi hay độc yêu.

Tiểu Mã vừa mới tắm xong cũng đi tới phòng khách, cậu sợ lại bị Diệp Thiếu Dương tẩn cho một trận nữa bèn trốn sang một bên.

Diệp Thiếu Dương liếc cậu ta một cái rồi xoay người sang nhìn Lão Quách đang sắp xếp đồ đạc trong ba lô: “Sư huynh đang làm gì vậy?”

“Ta vừa cất Thái Tuế cẩn thận rồi. Nào, ta cho đệ xem thứ này!” Lão Quách đưa tay vào ba lô, y sờ soạng một lát rồi lấy ra một sợi dây xích to cỡ ngón tay, đen thùi tỏa ra ánh sáng, mặc dù trong phòng có đèn điện nhưng dây xích vẫn tỏa ra ánh sáng lộng lẫy đến thần bí.

Diệp Thiếu Dương cầm lên xem, vừa xem hắn liền nhận ra rồi nói: “Đây là sợi xích của Tiếp Âm Sanh Bà!”. Hắn đột nhiên cảm thấy nơi tiếp xúc giữa lòng bàn tay và sợi xích có một khí tức dị thường mang theo chút cảm giác lạnh lẽo và sức mạnh kháng cự .

Hắn đột nhiên cả kinh rồi nói: “Khoan đã, không phải rồi, đây là Dây Câu Hồn của Quỷ sai!”

Loading...

Chương 179: Dây câu hồn