Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 191: Chuẩn bị xuất phát

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm giây lát rồi nói: “Tôi có vài vấn đề vẫn không hiểu. Thứ nhất, ‘Ngũ Hành Tiệt Âm Trận’ ở trong miếu là do ai bố trí mà có thể phong ấn Thất lão yêu chặt chẽ như vậy, không thể bước ra khỏi miếu một bước. Thứ hai, động phủ của nàng ta ở đâu?”

Đàm Tiểu Tuệ nói: “Em không biết phong ấn là do ai bố trí, thế nhưng trận pháp dường như sử dụng yêu huyết của Thất bà bà, cũng là dùng sức mạnh của nàng phong ấn lại chính nàng. Tu vi của nàng ta càng mạnh, lực phong ấn lại càng lớn, cho nên nếu nàng ta muốn thoát ra khỏi thì chỉ có thể mượn lực từ bên ngoài, chính là thu thập tà khí từ Ngũ Quỷ Bàn Sơn Trận, đến một mức độ cường đại nhất định sẽ có thể đột phá phong ấn.”

Diệp Thiếu Dương có chút ngạc nhiên, hóa ra mình đã đoán sai mọi chuyện, Thất lão yêu thu thập tà khí không phải là dùng để tu luyện mà là để phá trận pháp… trong đầu hắn chợt nhớ tới tin đồn từng nghe về Thất bà bà, xem ra bây giờ có lẽ là thật rồi.

Thất lão yêu và pháp sư kia nhất định đã có khế ước gì đó với nhau, cho nên nàng bất đắc dĩ mới cam tâm dâng tặng yêu huyết để đối phương phong ấn mình lại.

Điều này thể hiện rất rõ ràng, giả như khi đó nàng ta bị bắt thì pháp sư kia cũng không nhất thiết phải lấy được yêu huyết, cứ trực tiếp giết chết nàng là được.

“Em còn chưa nói động phủ của nàng ở đâu?”. Diệp Thiếu Dương hỏi Đàm Tiểu Tuệ.

Đàm Tiểu Tuệ bất đắc dĩ cười: “Diệp Thiên sư, em không phải là vạn năng, em cũng không biết động phủ của nàng ở chỗ nào.”

Diệp Thiếu Dương ngại ngùng gãi đầu, từ nãy tới giờ Đàm Tiểu Tuệ đã cung cấp cho mình rất nhiều manh mối, cho nên hắn cảm thấy dường như cái gì cô cũng biết.

“Tuy nhiên, trong suy nghĩ của Kim Soái có một thông tin như thế này: Để đảm bảo an toàn cho bí mật, sợ bị người bên ngoài tấn công, y dùng huyết vu của bản thân để lại một ấn ký bên ngoài động phủ của Thất lão yêu, cho dù có người tìm thấy động phủ, nếu không có máu y thì không thể nào giải được phong ấn.”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc: “Nói như vậy, chúng ta nhất định phải tìm cho bằng được y?”

Đàm Tiểu Tuệ gật đầu: “Tìm được y cũng chính là tìm thấy động phủ”

“Được rồi, bao giờ thì bắt đầu?”

“Lễ cúng tế sẽ cử hành sau khoảng một tuần nữa, bây giờ bọn họ đang tuần tra cảnh giới ở núi, chúng ta có đến sớm cũng vô dụng, hơn nữa em còn đang chờ một trợ thủ nữa, chắc ngày mai sẽ tới, khi đó chúng ta sẽ xuất phát.”

Diệp Thiếu Dương không hỏi người mà Đàm Tiểu Tuệ đang chờ là ai, chỉ gật đầu: “Vừa lúc anh cũng đợi một vị sư huynh chế tạo pháp khí, bắt Hà Cơ xong, chúng ta sẽ lên đường.”

Đàm Tiểu Tuệ nói: “Nếu như không kịp, anh có thể quay về thu phục Hà Cơ và phá Ngũ Quỷ Bàn Sơn Trận sau, mấy ngày này không cần phải vội.”

“Anh có thể giục huynh ấy làm nhanh cho kịp, anh không thích bỏ dở việc giữa chừng.”. Còn có một nguyên nhân nữa mà Diệp Thiếu Dương không nói rõ: Thiên Sư Bài trong cơ thể Hà Cơ là một vật mà hắn cả trong mơ cũng muốn, tất nhiên phải nắm trong tay càng sớm càng tốt.

Diệp Thiếu Dương vốn còn một vài chuyện muốn hỏi Đàm Tiểu Tuệ nhưng nhìn thời gian không còn sớm nữa, mà Đàm Tiểu Tuệ vừa mới bị thương xong, tinh thần chưa được tốt lắm. Hắn đành để sau này cùng đi Tứ Xuyên có cơ hội sẽ hỏi. Hắn liền hẹn cô, đợi khi nào người bạn của cô đến, mọi người sẽ gặp mặt rồi cùng đi Tứ Xuyên.

Sau đó ba người Diệp Thiếu Dương tạm biệt rồi rời đi để Đàm Tiểu Tuệ được nghỉ ngơi. Xuống đến tầng một, Chu Tĩnh Như đề nghị mọi người tìm chỗ nào đó để uống nước đợi Tiểu Mã và Vương Bình trở về, Diệp Thiếu Dương không có ý kiến.

“Tạ cảnh sát, cô vừa mới chét đi sống lại, cơ thể không có vấn đề gì chứ? Có muốn trở về trước nghỉ ngơi không?”. Chu Tĩnh Như hỏi Tạ Vũ Tình.

Tạ Vũ Tình liền khoát tay: “Không sao, tôi cảm thấy rất tốt, tôi cũng muốn đi uống chút gì đó!”.

Chu Tĩnh Như khẽ nhíu mày, dường như có chút không vui.

Mọi người bước vào một quán café sang trọng, ba người gọi đồ uống rồi đi tới một góc ngồi xuống nói chuyện.

“Tên vô lại, ngươi định dẫn mấy người đi Tứ Xuyên?”. Tạ Vũ Tình hỏi Diệp Thiếu Dương.

“Dẫn người theo làm gì, tôi không đưa ai đi cả, chỉ một mình tôi đi thôi, tất cả cứ theo sự sắp xếp của Tiểu Tuệ”,

Tạ Vũ Tình có chút ngạc nhiên, liền hỏi: “Chỉ có hai người các ngươi và một người bạn của cô ta? Mới chỉ có ba người, có chút nguy hiểm đó. Ta thấy không cần phiền phức như vậy đâu, để ta liên hệ với cảnh sát địa phương gọi thêm nhiều người cùng đi, một mẻ bắt sạch bọn chúng là xong!”

Diệp Thiếu Dương liếc nàng một cái: “Cô có suy nghĩ không vậy? Việc này không phải là việc cảnh sát bọn cô có thể dính vào, cô dùng lý do gì để đi bắt người, tố cáo người ta tu luyện cổ thuật, tuyên truyền mê tín dị đoan?”

Tạ Vũ Tình không vừa ý liền phản bác: “Tìm vài ba lý do như tụ tập phi pháp, bắt bọn chúng lại, chỉ cần bắt được Kim Soái là được chứ gì?”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Đó là vùng núi, các cô dẫn theo nhiều người chắc chắn sẽ dễ bị phát hiện, chẳng may để Kim Soái chạy thoát thì muốn bắt hắn một lần nữa sẽ rất khó. Cho nên càng ít người đi càng tốt, hơn nữa các Huyết Vu sư nói không ngoa còn đáng sợ hơn cả sát thủ chuyên nghiệp, họ toàn là những sát nhân vô hình, ngay cả khoa học cũng không thể tìm thấy chứng cứ, người thường như bọn cô mà tới đó chẳng khác nào đi tìm cái chết!”

Nghe Diệp Thiếu Dương phân tích, Tạ Vũ Tình cũng không thể không thừa nhận hắn nói rất có lý, nàng thở dài: “Thật sự không thể tìm một lý do nào đó sao? Nếu đúng như theo lời ngươi nói thì bọn ta không thể điều động cảnh sát, lại càng không thể dùng súng hay vũ lực, chỉ có thể đứng nhìn vậy thôi à?… Nói thế thì cảnh sát bọn ta không thể giúp đỡ được gì rồi?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cũng không hẳn, cô không nghe Tiểu Tuệ nói à? Đám Vu sư này 80% là đã từng giết người, sau khi tôi đi rồi, cô hãy cố gắng tìm kiếm chứng cứ. Đợi tôi xác nhận không có nguy hiểm gì nữa thì cô hãy đưa người tới đó, vừa lúc cũng có thể giúp tôi giải quyết hậu quả.”

Tạ Vũ Tình gật đầu: “Thế cũng được!”

Chu Tĩnh Như nghe thấy thế liền không nhịn được, khẩn trương hỏi: “Thiếu Dương ca, như vậy chẳng phải anh sẽ gặp nguy hiểm sao?”

“Yên tâm đi, anh sẽ chú ý an toàn!”. Diệp Thiếu Dương cười với cô.

Chu Tĩnh Như dường như còn muốn nói điều gì nhưng vừa hé miệng ra định nói, bất giác nhìn thấy cái liếc mắt của Tạ Vũ Tình, sau đó lại nuốt câu nói trở vào.

Còn chưa uống hết một ly rượu, Tiểu Mã và Vương Bình đã quay về, tuy rằng hai người bọn họ không mảy may có hành động thân thiết nhưng thông qua một vài chi tiết có thể thấy bọn họ đã quen nhau.

Diệp Thiếu Dương vốn định trêu Tiểu Mã một chút nhưng hắn không thân với Vương Bình, sợ cô ấy xấu hổ nên đành thôi, uống rượu xong, mọi người cùng rời khỏi quán.

Vừa ra khỏi cửa quán café, Tạ Vũ Tình liền hỏi Diệp Thiếu Dương: “Bây giờ ngươi đi đâu? Quay về Lý gia thôn sao?”

“Không, khó khăn lắm mới có thể quay về thành phố, tôi gấp gáp tới đó làm gì?” Diệp Thiếu Dương cười nói tiếp: “Tối nay tôi đến nhà cô ngủ.”

Bị trêu đùa trước mặt mọi người, Tạ Vũ Tình cảm thấy rất xấu hổ, khuôn mặt nàng đỏ ửng, trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương: “Ngươi nói linh tinh gì đấy!”

Diệp Thiếu Dương buồn bực nhìn nàng: “Cô nghĩ gì vậy, tôi đang nói tới ngôi nhà kia mà!”

Lúc này Tạ Vũ Tình mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thiếu Dương ca, chỗ ở của anh mấy ngày nay không có ai ở rồi, thật sự là không tốt lắm đâu. Để em thuê cho anh một phòng gần đây nhé?”. Chu Tĩnh Như đưa ra lời đề nghị, cô không thích Diệp Thiếu Dương dính dáng với Tạ Vũ Tình.

Diệp Thiếu Dương nói: “Không cần đâu, anh phải trở về để thu dọn đồ đạc!”

Chu Tĩnh Như nghe hắn nói vậy cũng không nói gì được nữa.

Vì vậy mọi người ai về nhà nấy, Tiểu Mã lưu luyến tạm biệt Vương Bình, sau đó cùng Diệp Thiếu Dương lên taxi trở về nơi ở…

Loading...

Chương 192: Tiểu Thử Ngưu Đao*