Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 248: Đâm Chết Nhục Thi

Dịch giả: Bất Lưu Danh

Mã Thừa lúc này mới nhìn thấy, trên khuôn mặt quái vật chỉ có một đống mụn thịt, không có mắt, mũi hay lỗ tai. Chỉ có duy nhất một cái mồm đỏ máu đang mở rộng ra hết cỡ, ngay sau đó nó liền nhằm hắn rồi cắn thẳng xuống.

Cổ Mã Thừa bị quái vật bóp chặt, không thể vùng thoát khỏi nó. Mã Thừa vô thức nghiêng đầu sang một bên, y cho rằng mình chết chắc rồi. Nhưng cuối cùng, quái vật chẳng những không cắn xuống, hơn nữa cánh tay đang bóp chặt cổ y cũng buông ra. Mã Thừa lùi lại mấy bước rồi ngoảnh đầu nhìn.

Y nhìn thấy một sợi dây xích toàn thân đen sì như mực, đang gắt gao quấn chặt trên cổ quái vật.

Mã Thừa ngẩn ra, y nhìn dọc theo sợi dây xích thì thấy Diệp Thiếu Dương đang đứng phía trên quan tài. Một chân hắn đạp lên lưng quái vật, hai tay nắm lấy sợi dây xích, đồng thời khẽ mỉm cười với hắn.

Thân thể gầy còm của Diệp Thiếu Dương kém xa so với quái vật toàn thân to béo. Nhưng mặc cho quái vật có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát được, từ đầu tới cuối sợi dây xích vẫn không hề bị lay chuyển.

Quái vật há to mồm ra, nó phát ra một tiếng gầm rống chói tai. Mã Thừa nhìn thấy bên trong khoang miệng của quái vật là một đám thịt mềm màu trắng. Phía trên rải rác một vài điểm trắng đầy lông lá, thoạt nhìn y còn cho rằng đó là lông tóc, nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện đó là vô số côn trùng! Côn trùng cắn lên trên thịt mềm, lúc nhúc dày đặc, chen chúc ở một chỗ, cái đuôi thì ngoe nguẩy bốn phía.

Mã Thừa thiếu chút nữa nôn tại trận, y vội vàng đưa tay bịt lấy miệng rồi lùi sang một bên. Y liên tục hít thở sâu vài hơi, cố gắng kiềm chế lại cảm giác muốn nôn mửa. Mã thừa quan sát con quái vật ở phía xa đang bị Diệp Thiếu Dương dẫm ở dưới chân, nó vẫn không ngừng giãy dụa. Y cảm thấy có chút khó tin liền tự véo lên đùi mình một cái, mới biết đây không phải là mơ.

“Đây là cương thi đúng không?” Mã Thừa lẩm bẩm hỏi, giọng nói của y có chút yếu ớt, không còn tràn đầy mạnh mẽ như trước nữa.

“Đây là nhục thi, có thể coi như là một loại cương thi.” Diệp Thiếu Dương cười nói với Mã Thừa rồi tiếp tục: “Cậu không phải nghĩ gì cả, nó chỉ mượn hài cốt của ông cậu để sinh ra một loại tà linh. Nếu cậu không có ý kiến, tôi sẽ tiêu diệt nó, yên tâm, tôi sẽ không phá hỏng di hài ông cậu đâu.”

“Là ông cố tôi” Mã Thừa hít vào một hơi rồi nói tiếp: “Cậu mau tiêu diệt nó đi, nhờ cả vào cậu đó.”

Diệp Thiếu Dương dùng sức kéo Câu Hồn Tác, hắn lôi đầu Nhục thi tới phía sau. Hắn rút Tảo Mộc Kiếm ra rồi đâm mạnh vào trong mồm nhục thi. Chỉ nghe một tiếng “Phốc” vang lên, từ trong mồm nó chợt phun ra thứ gì đó trơn bóng giống như dầu mỡ. Nhục thi vùng vẫy hai tay trong vô vọng, nó giãy dụa không tới nửa phút, sau đó cả người liền mềm nhũn rồi không hề có động tĩnh gì nữa.

Diệp Thiếu Dương gỡ Câu Hồn Tác ra, rồi nhảy từ trên người Nhục thi xuống, hắn cười nói với Mã Thừa: “Nó chết rồi, cậu lên đây nhìn xem, loại Nhục thi như này không phải lúc nào cũng có thể được nhìn thấy đâu.”

Mã Thừa hít sâu một hơi, rồi tiến lên phía trước vài bước. Y tỉ mỉ đánh giá cỗ Nhục thi đã chết này, chỉ thấy toàn thân quái vật này đều mọc lên những cái bướu thịt rất lớn. Trong những kẽ hở của mỗi bướu thịt đều có vô số những con côn trùng màu trắng giống như loài côn trùng trong mồm nó. Chúng nhúc nhích ở khắp mọi nơi, nhất thời khiến cho hắn nhìn mà nổi hết cả da gà.

Tiểu Mã và Lão Quách ở bên cạnh cũng không muốn nhìn nhiều.

“Côn trùng màu trắng này là thứ gì vậy?”

“Một loại thi trùng, bên trong cơ thể nó đều là loại côn trùng này.” Diệp Thiếu Dương dùng Tảo Mộc Kiếm gạt những vết ngấn ở cổ quái vật rồi hỏi: “Có cần phải moi ra cho cậu nhìn không?”

“Đừng, đừng!” Mã Thừa liên tục xua tay, y nhìn Nhục thi rồi lẩm bẩm: “Hài cốt của ông cố tôi…. tại sao lại biến thành như thế này?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Một hai câu thì không thể nói rõ nguyên nhân được. Nhưng khuôn mặt cỗ Nhục thi này mới chỉ sinh ra duy nhất chiếc mồm, chứng tỏ nó còn chưa thành hình, nên tương đối dễ đối phó. Một khi thành hình, sẽ cùng với hài cốt của ông cố cậu sẽ phạm vào cửu xung*, gây hại cho con cháu. Bắt đầu từ ba đời sau ông cố cậu…. cũng chính là đến đời của cậu, trong vòng một năm tất có tai ương đổ máu, dù cho cầu khấn giải hạn thế nào chăng nữa cũng không có tác dụng.”

Mã Thừa vừa nghe liền biến sắc, ánh mắt y nhìn Diệp Thiếu Dương mang theo sự biết ơn vô cùng.

Tiểu Mã nhìn thấy cảnh này lập tức tiến đến trước mặt Mã Thừa, cậu cười hì hì rồi nói: “Giờ thì cậu đã tin chúng tôi không nói dối đúng không? Chúng tôi đến đây quả thực là vì bắt quỷ, nhưng cũng nhân tiện giúp nhà cậu một việc lớn.”

Mã Thừa gật đầu: “Thực sự rất cảm ơn.”

“Không cần khách sáo, không cần khách sao” Tiểu Mã hếch mũi lên, rồi vỗ vai Mã Thừa: “Đều là người một nhà, việc nên làm thôi”

Mã Thừa nhíu mày lại: “Người một nhà gì cơ?”

“Tôi cũng họ Mã, cùng họ với cậu còn gì, đúng rồi, quê cậu ở đâu, nói không chừng chúng ta còn chung dòng họ đấy.”

“Cậu cứ coi như chúng ta cùng dòng họ là được rồi” Mã Thừa cười bất đắc dĩ, y ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương rồi hỏi: “Vẫn mong Diệp Tiên Sinh chỉ điểm, bây giờ tôi phải làm thế nào mới có thể tránh khỏi tai ương đổ máu?”

“Rất đơn giản, cậu tìm một mảnh đất có phong thủy tốt, sau đó đem cả quan tài lẫn hài cốt của ông cố cậu mai táng. Xung quanh quan tài thì dựa theo vị trí của bảy ngôi sao, rồi chôn bảy cái vò dưa muối xuống. Bên trong vò đựng đầy dưa và nước muối, sau đó bịt kín lại. Tự nhiên sẽ hóa giải được kiếp nạn lần này. Nếu như cậu không tìm được pháp sư, trước mặt cậu có một vị pháp sư đó, đây là sư huynh của tôi, huynh ấy là một thầy phong thủy có tiếng trong Thạch Thành.”

Lão Quách thấy Diệp Thiếu Dương giới thiệu mình, trong lòng y mừng rỡ vô cùng, lập tức đứng thẳng lưng, đưa tay vuốt cằm, bày ra dáng vẻ tiên phong đạo cốt. Đáng tiếc y không có chòm râu dưới cằm, nếu không lúc này mà vuốt râu thì càng giống hơn.

Mã Thừa gật đầu rồi nói với Lão Quách: “Nếu vậy, xin nhờ vị đại sư này ra tay, mong đại sư đừng từ chối, về mặt thù lao…. nhất định sẽ khiến ngài vừa lòng.”

“Không dám, không dám, đều là người quen cả, giảm cho cậu hai mươi phần trăm đó.”

Mã Thừa nhìn cỗ nhục thi liền có chút khó xử, y nhíu mày rồi nói: “Cứ như này mà đem đi chôn, thực sự có chút khó mà chịu nổi, Diệp tiên sinh cậu xem….”

Diệp Thiếu Dương mở ba lô móc ra một gói bột diêm tiêu màu đỏ, rồi hắn rắc đều lên cơ thể nhục thi. Từng cái bướu thịt trên người nó dần xẹp xuống, làn da bị vỡ ra, bên trong quả nhiên là một đám côn trùng giống như giòi bọ khẽ lúc nhúc, chen chúc nhau trên một đống thịt nát. Nhưng dưới tác dụng của bột diêm tiêu, đám côn trùng và những mảnh thịt nát rất nhanh đã bị hòa tan, hóa thành một làn khói màu vàng, sau đó biến mất trong không khí.

Chưa tới một phút đồng hồ, nhục thi đã bị hòa tan hoàn toàn, chỉ còn lại một bộ xương người hoàn chỉnh, cùng với một chút dịch thể nhầy nhụa còn dính ở trên nắp quan tài.

Trên ngón tay cái của bộ xương người đeo một chiếc nhẫn ngọc rất lớn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Vừa nhìn liền biết là đồ tốt, Mã Thừa thoáng nhìn rồi chợt kích động: “Không sai, đây đúng là hài cốt của công cố tôi!”

Ngay sau đó y liền quỷ gối phía trước quan tài, rất lâu sau mới đứng dậy, y nhìn Diệp Thiếu Dương, trong ánh mắt càng toát lên niềm cảm kích.

Diệp Thiếu Dương gật đầu với y, sau đó hắn gọi Lão Quách tới cùng nhau khiêng nắp quan tài lên đậy lại. Tiếp đến hắn lấy trong ba lô ra một miếng Long Diên Hương đưa cho Mã Thừa, hắn dặn dò: “Hài cốt không thể tiếp tục chôn cất ở đây, cậu mau chóng sắp xếp người dời đi chỗ khác. Trước khi tìm được âm trạch tốt, có thể đặt ở trong nhà, nhưng mà bộ hài cốt này vẫn còn lại một chút khí âm tà, rất dễ hấp dẫn tà linh tới. Cậu đặt miếng Long Diên Hương này vào trong quan tài để trấn áp, đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra. Thứ này rất quý giá, coi như đền bù cho việc trước đó bọn tôi tự tiện xông vào nghĩa trang nhà cậu, cái này tôi không lấy tiền.”

Mã Thừa căn dặn Lưu Quần nhanh chóng gọi người đến chuyển bộ hài cốt này đi. Đợi sau khi Lưu Quần đi rồi, y liền tỏ vẻ cảm kích vô cùng với Diệp Thiếu Dương.

* Nguyên văn phạm cửu tương xung (犯九相冲), mình tìm tư liệu liên quan thì không thấy, chỉ thấy luận về cửu cát, cửu hung trong việc đặt cửa lớn. Ai biết thì cmt mình bổ sung vào bản dịch nhé.

Loading...

Chương 249: Âm Mưu Của Kim Soái