Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 307: Tiểu quỷ về nhà (3)

Editor: Kyo Depper

https://i.imgur.com/oaxkYY8.jpg

Diệp Thiếu Dương để ý thấy giữa ấn đường của tiểu quỷ có một khối ngọc thạch giống hệt như ở trên Cổ Mạn Đồng, chợt lóe ẩn hiện.

Tiểu quỷ trên mặt mang theo một biểu cảm không thể tin được, nhìn Diệp Thiếu Dương, kích động nói: “Thật là mụ mụ bảo các ngươi tới sao, mụ mụ cuối cùng cũng muốn đón ta về nhà sao?”

Trang Vũ Ninh sợ nó không đồng ý, không còn cách nào khác đành đi tới, vội vàng nói:”Đúng vậy, Tiểu Oánh vô cùng hối hận vì đã đem đuổi ngươi đi, vì tìm ngươi, còn bị tiểu quỷ khác dây dưa, may mắn được vị tiên sinh trước mặt ngươi ra tay cứu giúp, cô ấy lập tức nhờ chúng ta tới tìm ngươi, cô ấy rất nhớ ngươi a.”

Đôi mắt to trong veo của tiểu quỷ lập tức chảy xuống hai hàng nước mắt, giống hệt như một đứa trẻ bình thường, cong môi khóc lên:”Ta cũng nhớ mụ mụ lắm nha…..”

Trang Vũ Ninh nói:”Ngươi nhớ tiểu Oánh đến vậy, vì cớ gì mà không quay về?”

Tiểu quỷ lắc đầu nói:”Bạn trai của mụ mụ không thích ta, nàng không có biện pháp gì mới vứt bỏ ta a, ta không thể trở về, oa oa, ta không muốn làm nàng khó xử, ta đành phải một thân một mình lưu lạc ở bên ngoài……”

Nghe xong lời này, ba người Diệp Thiếu Dương đều động lòng, một con tiểu quỷ, cư nhiên lại lương thiện đơn thuần đến mức này!

Trang Vũ Ninh trong mắt cũng có chút ướt át, cầm lòng không nổi, đưa tay xoa đầu tiểu quỷ, kết quả chỉ sờ vào một khoảng không. Giật mình, ôn như nói:”Về sau sẽ không có chuyện gì nữa, cái tên hư hỏng kia đã đi rồi, mụ mụ của ngươi sẽ đối đãi tốt với ngươi a, ta đưa ngươi về nhà nhé?”

Tiểu quỷ gật gật đầu, thân thể hóa thành một đạo khói trắng, một lần nữa trở lại trong Cổ Mạn Đồng.

“Thế nào mới có thể mang nó trở về?” Trang Vũ Ninh ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương.

“Cô đem Cổ Mạn Đồng trở về là được. Đi thôi”

Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã cùng Trang Vũ Ninh đi xuống dưới lầu trước, còn mình xoay lại đối mặt với Qua Qua.

Qua Qua lập tức hiện vẻ khẩn trương, lùi về phía sau một bước, nói:”Diệp lão đại, ngươi không phải là muốn qua cầu rút ván đấy chứ. Ta nói với ngươi rồi, quỷ ấn của ta đã mất, ngươi muốn đưa ta đi âm ty, phán quan cũng không thu…Không tin, ngươi thử xử lý một lần xem.”

“Tạm thời ta tin ngươi, hôm nay thực sự cám ơn ngươi. Bất quá….Ngươi dù sao cũng là quỷ, nhân gian không phải là nơi ngươi có thể ở lâu.” Diệp Thiếu Dương nhìn hắn: “Sớm có tính toán đi.”

« Ta biết, Diệp lão đại, ta tự có tính toán. »

« Đừng có gọi ta là lão đại. » Diệp Thiếu Dương mắt trợn trắng, bị người khác nghe thấy một tiểu quỷ kêu mình là lão đại, thực sẽ ra bộ dạng gì.

« Hắc hắc, ngươi chính là lão đại của ta. Lão đại, ta đi rồi, vạn nhất có người khi dễ ta, ta sẽ tìm ngươi. » Qua Qua nói xong, trực tiếp nhảy từ trên sân thượng xuống.

Diệp Thiếu Dương cạn lời, theo cầu thang đi xuống lầu, cùng với Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh đi ra chỗ đỗ xe.

Trang Vũ Ninh ôm cái Cổ Mạn Đồng kia, nhẹ nhàng vuốt ve, nghĩ đến tiểu quỷ kia của mình, trong lòng không khỏi ngậm ngùi.

« Này, ngọc thạch trên đầu kia là thứ gì ? »Tiểu Mã hỏi « Tôi thấy trên đầu tiểu quỷ kia cũng có »

Diệp Thiếu Dương giải thích nói “Đây là âm ngọc, là dùng để định hồn. Cổ Mạn Đồng kỳ thật chính là một loại trận pháp nhỏ, dùng dưỡng quỷ thuật loại bỏ lệ khí của quỷ hồn, tạo ra một nơi quỷ hồn có thể cư trú, tư liệu về Cổ Mạn Đồng có nhiều loại, quyết định tốc độ tụ hồn và tu luyện nhanh chậm của tiểu quỷ, cũng thường hay dùng một viên âm ngọc khảm ở trên ” Diệp Thiếu Dương duỗi tay sờ sờ kia khối ngọc thạch, “Đây là âm ngọc trung cấp, dùng trên người sinh dưỡng tiểu quỷ chỉ cần vậy là đủ rồi.”
Trang Vũ Ninh nói “Chúng ta chỉ cần đem nó đưa trở về là được?”

“Đúng vậy, chuyện này cô làm đi, hỏi lại cô ấy Hồ tiên sinh sống ở chỗ nào, nhớ hỏi cho rõ ràng, chúng ta còn tính toán sách lược.”

Tiểu Mã nói “Cậu gọi tiểu quỷ này ra, hỏi nó một chút không phải dễ dàng hơn à?”

“Không cần hỏi, những việc xảy ra trước khi bị tụ hồn, cái gì nó cũng không biết.” Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt nói.

“Tại sao chứ, lúc trước nó không phải cũng là quỷ sao?” Tiểu Mã rất là khó hiểu.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn hắn, “Cậu trước khi đầu thai cũng là quỷ, cậu có nhớ chút nào lúc mẹ cậu hoài thai cậu không?”

Tiểu Mã gãi gãi đầu, “Vậy đi, kêu nó ra, hỏi một chút xem Chu Trung Oánh nuôi nó rốt cuộc là để cầu cái gì, việc này nó chẳng lẽ không biết?”

Diệp Thiếu Dương nói « Tôi không có biến thái như cậu, đây là quỷ sinh dưỡng, lại không phải dùng để làm chuyện xấu, tôi không có hứng thú tìm hiểu chuyện đời tư cá nhân của người khác. »

Trang Vũ Ninh cũng nói : « Đúng vậy, Tiểu Oánh không muốn nói, khẳng định là cô ấy có nguyên nhân, chúng ta tốt nhất là không nên hỏi, cùng lắm theo tôi suy đoán, tám phần có liên quan đến tên bạn trai cũ kia…. »

Ô tô chạy thêm một lát, Trang Vũ Ninh đột nhiên quay đầu, liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười kỳ quái, sau đó là một tiếng thở dài.

“Làm sao vậy?” Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi.

“Quá nhiều cảm xúc.” Trang Vũ Ninh lắc lắc đầu, “Tôi phía trước chỉ là biết trên thế giới có quỷ, nhưng trải qua những chuyện vừa rồi…… Quả thực làm người ta quá đỗi giật mình, cảm giác giống tiến vào một thế giới khác.”

Tiểu Mã với bộ dạng một người từng trải tư thái nói “Lần đầu tiên tôi bị hắn mang theo đi bắt quỷ, cũng giống như cô, chỉ có thể chết lặng, hiện tại thì đã quen nên cảm thấy đỡ hơn nhiều.”

“Có lẽ vậy, dù sao…… Cả đời này, tôi sẽ không đi công viên giải trí nữa.” Trang Vũ Ninh thầm kín thở dài.

Trang Vũ Ninh lái xe đến trước cửa biệt thự nhà Chu Trung Oánh, Diệp Thiếu Dương bảo cô mang Cổ Mạn Đồng lên cho Chu Trung Oánh, còn bản thân thì lại không đi mà cùng Tiểu Mã xuống xe đi dạo.

« Đây là khu dân cư, buổi tối thì có gì đẹp ? » Sau khi xuống xe, Tiểu Mã nhìn trái nhìn phải, buồn bực nói.

Diệp Thiếu Dương không để ý đến hắn, đi thẳng tới một cái máy ATM ngoài đường, kiểm tra một chút tài khoản ngân hàng, quả nhiên có thêm ba vạn đồng, đương nhiên là do Chu tiên sinh gửi tới.

“Hai mươi hai vạn năm, lại kiếm thêm tam vạn, không tồi, không tồi.” Diệp Thiếu Dương vui sướng, hài lòng cười rộ lên.

“Tham tiền.” Tiểu Mã mắt trợn trắng. “Cậu dù sao vẫn là thiên sư, tam vạn đồng mà cậu cũng xem trọng như vậy.”

“Tích tiểu thành đại. Tiền chính là tích cóp dần như vậy, hơn nữa tam vạn đồng cũng không ít.”

Trở lại trên xe, đợi chỉ chốc lát, Trang Vũ Ninh đã trở lại, tỏ vẻ sự tình đã thuận lợi hoàn thành, cô lấy ra từ trong túi xách một tập nhân dân tệ đưa Diệp Thiếu Dương, “Đây là một vạn đồng mà hồi trước Thiếu dương ca yêu cầu, cô ấy vốn dĩ muốn đưa thêm, nhưng ta không dám lấy.”

“Thu được là tốt rồi, dù sao cũng không phải cho tôi,” Diệp Thiếu Dương quay về phía Tiểu Mã huơ huơ tập tiền trước mặt hắn, “Không cần?”

“Muốn muốn, cậu lúc trước cũng đã nói qua, một vạn đồng này xem như phí dịch vụ……” Tiểu Mã vẻ mặt đáng thương, cười hề hề nhìn hắn.

Diệp Thiếu Dương đem tiền ném cho Tiểu Mã, bắt chước lời nói vừa rồi của hắn “Một vạn đồng mà cũng xem trọng như vậy, trong hai chúng ta rốt cuộc ai mới tham tiền?”

“Là ta là ta, hắc hắc, chim sẻ cũng là thịt.” Tiểu Mã nhanh tay đem một vạn khối cất vào túi áo bên người. “Địa chỉ của Hồ tiên sinh tôi đã hỏi rõ, hắn ở tại số một phố Nam Cốc, là một tiệm nhỏ hai tầng, tầng một là tiệm thuốc, là dùng để giấu tai mắt người ngoài, tầng hai là phòng khách của hắn, chắc chắn những người tìm hắn thỉnh tiểu quỷ, đều là tiếp đón ở tầng hai.

Loading...

Chương 308: Huyết ô và Đại nhãn quỷ* (1)