Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 318: Thi thể sống lại

Diệp Thiếu Dương đá một cước vào mông hắn: "Có phụ nữ ở đây, cậu nói hàm hồ gì vậy chứ?"

Tiểu Mã như bị sét đánh nhất thời hóa đá, gương mặt trong nháy mắt biến thành đỏ bừng. Vừa rồi quá xuất thần, lại quên mất nữ thần của mình Trang Vũ Ninh đang ở bên cạnh.

Hận không thể đập đầu chết trên người con búp bê.

Cũng may là Trang Vũ Ninh bị sự việc trước đó làm cho sợ hãi, vốn dĩ chẳng quan tâm đến những lời xàm xí của Tiểu Mã. Tiến đến cạnh Diệp Thiếu Dương, cuối đầu nhìn xuống con búp bê, khiếp đảm nói: "Một con búp bê, làm sao có thể biến thành quỷ chứ?"

"Nó là tà linh, không phải quỷ". Diệp Thiếu Dương nói

"Có nghĩa là gì?"

"Một hai câu cũng không thể nói rõ, khi về tôi sẽ từ từ nói với cô sau." Diệp Thiếu Dương cuối đầu liếc nhìn búp bê. Lập tức lại giận không chỗ phát tiết, hung hăng trừng mắt liếc Tiểu Mã.

"Cẩn thận một buổi tối, toàn bộ bị cái rắm của cậu làm hỏng tất cả. Đợi ngày mai khi Hồ Uy vào đây phát hiện con tà linh giữ cửa chết tại đây, nhất định sẽ biết đã có người đến."

Tiểu Mã bối rối gãi đầu: "Vậy thì làm sao chứ? Hắn cũng không biết là do chúng ta làm"

"Ông ta nhất định biết là do tôi làm, có điều trọng điểm không phải cái này. Ông ta biết có người đến đây, nhất định sẽ đem tất cả đồ đạc dời đi, sau này muốn vào đây sẽ không dễ dàng nữa."

Diệp Thiếu Dương thở dài "Chúng ta chỉ có thời gian buổi tối nay thôi, tranh thủ nắm rõ ngọn ngành đi"

Nói xong, từ dưới đất nhặt lên một ngọn nến, đi qua vài cái giá gỗ hướng về phía góc. Diệp Thiếu Dương có thể cảm nhận thấy hướng này có một luồn không có mùi máu.

Tiểu Mã nhân lúc không có Trang Vũ Ninh ở đây, thấp giọng nói với Diệp Thiếu Dương: "Mông của tôi không biết bị con tà linh làm gì rồi, đau lắm, cậu có thể nào xem dùm tôi chút được không, rốt cuộc là làm sao?"

"Cút" Diệp Thiếu Dương hét lớn lên một tiếng.

Theo ánh sáng của ngọn nến, tất cả mọi thứ gần góc tường dần hiện ra, lại có mấy đạo nhân ảnh hiện lên trên tường.

"A!" Trang Vũ Ninh kinh ngạc hét lên.

Tiểu Mã căng thẳng hỏi: "Là người hay quỷ vậy?"

Diệp Thiếu Dương không lên tiếng, chậm rãi đi tới. Sau khi nhìn rõ thì tâm tình không những được buông lỏng mà ngược lại càng thắt chặt hơn: những hắc ảnh đó không phải người, cũng không phải quỷ, mà đó là từng tấm da người bị treo lên tường!.

"Tiểu Mã, chụp hình!" Diệp Thiếu Dương nói xong, đi đến trước một tấm da, dưới ánh nến cẩn thận đánh giá. Từng tấm da người bị mổ bụng mở ngực dùng một cây trường đinh đóng vào trên tường.

Trang Vũ Ninh trước đó làm gì chứng kiến được cảnh tượng thảm khốc như thế này, sợ đến nỗi ngồi bệt xuống đất.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn cô, nói: "Rất đáng sợ sao?"

Trang Vũ Ninh gật đầu một cách khó khăn.

Diệp Thiếu Dương ngẫm nghĩ, từ trong túi lấy ra một cái bình nhỏ, đưa cho cô "Chùi một ít lên huyệt thái dương, có thể trấn hồn, nâng cao tinh thần, bách quỷ bất xâm"

Trang Vũ Ninh nhanh chóng làm theo, kết quả ngay lập tức có một luồn mùi tinh dầu gió tràn ngập.

"Đây là..." Trang Vũ Ninh bắt đầu hoài nghi.

" Dầu gió, bên trong được thêm vào pháp dược, chấm vào rồi có phải thái dương có nóng lên chút không? Đó chính là dược hiệu vào cơ thể, cô sợ thì hãy cứ ở lại đây, đừng đi lên theo." Diệp Thiếu Dương đi tới chân tường, hướng về phía những tấm da người đó xem tường tận.

Tiểu Mã đi lên, buồn bực nói: "Cậu thêm vào trong dầu thứ gì mà có thể trấn hồn, lại còn có thể làm cho bách quỷ bất xâm? Thứ đồ tốt như vậy sao trước đây cậu chưa từng dùng bao giờ?"

Diệp Thiếu Dương liếc đến vị trí mà Trang Vũ Ninh đang đứng, tiến đến trước mặt Tiểu Mã, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe được, nói: "Trên đời này làm gì có thứ thần dược nào tốt đến vậy, đó chỉ là dầu gió thôi, không có thêm vào thứ gì cả, tôi chỉ là an ủi tâm trạng của cô ấy mà thôi"

Tiểu Mã kinh ngạc đến ngây người, thấp giọng mắng: "Đệt, cậu là tên lừa đảo"

"Đừng phí lời, cầm lấy chụp hình đi" Diệp Thiếu Dương đưa nến cho Tiểu Mã, cẩn thận đánh giá bảy tám tấm da người bị dán lên tường. Mỗi một tấm đều là từ giữa bụng, ngực cắt ra, bằng phẳng dán lên tường, hai tay hai chân bị kéo ra, dùng đinh gắn lên, cả người bày biện ra hình dạng chữ "Hỏa".(火)

"Đây là...da người?" Tiểu Mã cũng nhìn ra manh mối, tim bắt đầu đập điên cuồng, thấy da của đồng loại bị treo lên tường, cảm giác kích động thậm chí còn hơn là khi nhìn thấy lệ quỷ thông thường.

Trang Vũ Ninh nghe thấy hai chữ da người, sợ đến nỗi ngồi bệt xuống đất, triệt để quên đi ý niệm đến xem ban đầu.

Trên da người có thứ bột màu trắng, Diệp Thiếu Dương dùng ngón tay thấm lên một chút, đưa tới trước mặt Tiểu Mã, nói: "Nếm thử xem"

Tiểu Mã ngơ ngẩn, "Nếm cái gì?"

"Nếm thử có phải muối hay không."

"Từ da người tróc xuống, gớm chết, có đánh chết tôi cũng không làm, cậu tự mình nếm đi." Tiểu Mã một mặt kiên quyết.

Diệp Thiếu Dương trợn mắt, nói "Vậy cứ xem nó là muối đi."

Tiểu Mã nói: "Nhìn đi, đến cậu cũng thấy gớm, vậy mà còn bắt tôi nếm."

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý đến hắn, thuận theo chân tường đi tới một góc nhà khác, kết quả lại chứng kiến một màn máu tanh hơn: Ba cổ thi thể, nằm chỉnh tề thành một hàng dưới mặt đất, hai nam một nữ đều là áo rách quần manh. Có thể nhìn thấy một vết thương thẳng tắp từ phía dưới cổ cho đến bụng.

Giống như phơi cá mặn vào mùa đông, ba người bị mổ bụng, bên trong trống không không có gì cả.

Tiểu Mã cũng không nhịn được nữa, ngồi chồm hổm trên mặt đất bắt đầu nôn ọe.

Cảm giác của Diệp Thiếu Dương cũng không được tốt, đối với hắn mà nói thì việc nhìn thấy yêu ma quỷ quái còn tốt hơn là nhìn thấy người như vậy. Nhưng đối với cảnh tượng đáng sợ trước mặt vẫn cảm thấy giật mình, hít một hơi thật sâu, nói: "Tiểu Mã, chụp hình, gửi cho Tạ Vũ Tình"

Tiểu Mã ói xong, sau một hồi mới đi sang đó, bật đèn flash lên chụp vài tấm hình, nhanh chóng lui về một bên, không dám nhìn lâu, lẩm bẩm nói: "Cái quái gì, thật sự không thể ngờ cái tên Hồ Uy này lại là tên sát nhân biến thái đến vậy"

"Không nhất thiết phải là hắn giết, có thể là hắn trộm đến"。Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thấy trên mặt đất bên cạnh có chất đống một số món đồ, đi tới đó, tùy tiện nắm một bộ, xem xét một tí rồi gật đầu nói:

"Tôi không nói sai chứ, những thứ này đều là áo liệm, có thể là của những thi thể này. Nếu như giết người đương nhiên là không cần thiết thay áo liệm. Có thể nói rằng những người này được mai táng bình thường, bị người khác trộm đến đây."

Thở dài một hơi, Diệp Thiếu Dương trở lại bên cạnh Tiểu Mã, Tiểu Mã nhìn về phía sau lưng Diệp Thiếu Dương, đột nhiên mặt đột ngột biến sắc, liên tục lui về phía sau, kinh hãi kêu lên: "Tiểu Diệp Tử!"
Diệp Thiếu Dương vội vàng quay đầu, lập tức chứng kiến một cảnh tượng hết sức kinh hãi: Ba bộ thi thể bị mổ bụng đang từ dưới mặt đất bò lên, đầu nghiêng qua một bên, đung đưa giống như một con bù nhìn đang tiến đến.

"Đệt..." Cái cảnh tượng này, đến Diệp Thiếu Dương cũng bị kích động không nhẹ. Vốn dĩ không hề muốn tiếp xúc với chúng một tí nào, lấy ra ống mực, đi về phía trước.

Loading...

Chương 319: Bạch y nhân thần bí