Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 319: Bạch y nhân thần bí

Từ phía bên cạnh ba bộ thi thể đi qua, ống mực vừa nhấc lên, Diệp Thiếu Dương lấy hồng tuyến quấn quanh cánh tay của một bộ thi thể, tránh được sự công kích chậm rãi của bọn chúng, bước nhanh hai bước hướng về phía bên phải kéo ba bộ thi thể thành một tụm tại chính giữa.

Ba bộ thi ngay lập tức xoay thân một cách vụng về, nhưng Diệp Thiếu Dương đã chạy về phía bên khác hướng ngược lại trước mặt bọn chúng, kéo dây đỏ sang, sau đó chạy quay lại. Một sợi dây đỏ, lại cứ quấn qua lại trên thân thể của ba bộ thi làm cho bọn chúng túm chặt lại một chỗ.

Sau đó, Diệp Thiếu Dương nhanh chóng vẽ được ba đạo linh phù, phân biệt dán lên từng ót của mỗi cổ thi, niệm một lần chú ngữ, ba bộ thi đồng loạt phát ra một ngọn lửa màu xanh, vùng vẫy giãy chết một trận ngã xuống mặt đất không lâu sau bị đốt thành ba mẫu tro.

Diệp Thiếu Dương khạc ra hơi, quay đầu lại trừng Tiểu Mã một cái, "Đều tại cái rắm của cậu!"
"Tại sao cậu lại còn nhắc đến chuyện này, cậu còn nói tới bao giờ nữa!" Tiểu Mã cũng tức giận.

"Tại sao không nhắc chứ, cương thi chỉ cần ngửi thấy mùi dương khí mới thức dậy, cái rắm của cậu chính là nguồn khí sống duy nhất tại cái chỗ này!"

Tiểu Mã gãi đầu, bất đắc dĩ nói: "Cái rắm của tôi đánh thức nhiều yêu quỷ cương thi đến thế, như vậy cũng đủ trâu bò rồi"

Diệp Thiếu Dương men theo chân tường, ở trong phòng đi dạo một vòng, phát hiện ra không ít pháp dược và một số vũ khí kì quái tự chế tạo, nghi ngờ là dùng để gia công Cổ Mạn Đồng.

Màu sắc từng cái có nhạt có đậm, ngoại hình cũng không giống nhau.

Diệp Thiếu Dương gọi Trang Vũ Ninh đến, xem hết một lượt, cái đó không phải là con búp bê mà Trang Vũ Ninh làm mất. Thế là cậu ấy dùng cương khí cảm giác một hồi, phát hiện bên trong đều không có tiểu quỷ, cũng không có vết tích của quỷ hồn.

"Cái này đều là tượng gỗ mới làm, vẫn chưa để cho tiểu quỷ nhập vào nên không phải là Cổ Mạn Đồng thật sự". Diệp Thiếu Dương thuận tay cầm lấy một con, cầm vào trơn tuột, gia công rất tỉ mỉ. Ngũ quan trông rất sống động, mắt trừng lông mày dựng ngược, khóe miệng phẩy xuống trông biểu cảm vô cùng dữ tợn, làm cho người khác không lạnh mà run.

Một con khác thì lại mắt yến đưa tình, có một chút nữ tính hóa, miệng nhếch lên mang theo một nụ cười tà ý.

Diệp Thiếu Dương lấy ra Mao Sơn diệt linh đinh, quẹt một vết lên mặt Cố Mạn Đồng. Miệng vết thương lập tức có một dòng đỏ sậm chảy ra. Nhìn thấy Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh kinh ngạc không thôi.

Tiểu Mã kinh ngạc hỏi: "Cái thứ đồ gỗ điêu khắc đó tại sao có thể chảy máu?"

Diệp Thiếu Dương quệt một ít máu lên ngửi, nói "Đây là gỗ dùng máu người để ngâm có thông linh tính rất mạnh. Dùng nó làm nhà cho tiểu quỷ, tiểu quỷ muốn không tu tà cũng không thể, hơn nữa tu vi cũng sẽ được nâng cao lên rất nhiều."

Diệp Thiếu Dương đặt Cổ Mạn Đồng trong tay xuống, từ trong quan tài moi ra con cuối cùng, con này không giống với hai con kia, chưa điêu khắc ra ngũ quan. Hơn nữa khi đặt tay lên sờ, có một chút cảm giác mềm mại như da người.

Diệp Thiếu Dương hít một hơi, trầm giọng nói "Cái này được bọc bởi da người. Không có ngũ quan, đại khái là đợi tiểu quỷ sau khi vào ở mới bắt đầu vẽ lên trên, cũng có thể dùng máu người để vẽ làm gia tăng tà tính để nâng cao tốc độ tu tà, đương nhiên là do tôi đoán rồi"

Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh hai mặt nhìn nhau. Tiểu Mã lắc đầu nói: "Nuôi quỷ cũng có lắm trò như thế"

Diệp Thiếu Dương để cho Tiểu Mã chụp hình Cổ Mạn Đồng sau đó trở về chính giữa phòng phía dưới chỗ có những cái giá gỗ.

Ngay tại lúc này, Diệp Thiếu Dương vốn dĩ không hề biết, Tạ Vũ Tình điện thoại cho hắn muốn nổ máy điện thoại nhưng vẫn không có ai bắt máy.

Kỳ Thần trèo lên ban công, căng thẳng nhìn vào trong hướng tiệm thuốc, một bên thúc giục nói " Không xong rồi Tạ đội trưởng, hai người kia sắp về rồi"

Tạ Vũ Tình ngẩng đầu nhìn, hai nhân ảnh một trắng một vàng quả thật cách tiệm thuốc càng ngày càng gần, trong lòng bắt đầu lo lắng. Trước đó đã dùng ống nhòm quan sát, cái người mặt áo trường sam màu vàng là Hồ Uy. Tên mập trước đó bây giờ đã không thấy nữa, nhưng lại xuất hiện một tên Bạch y.

Hai người từ đầu phố dần dần đi vào. Con đường này là một ngõ cụt, buổi tối các cửa tiệm bên cạnh đều đóng cửa, vì thể điểm đến của bọn họ đương nhiên là tiệm thuốc.

Thế là cô ấy không ngừng điện thoại đến cho Diệp Thiếu Dương, trong khi dó cũng điện cho Tiểu Mã nhưng đều không điện được. Rõ ràng dưới tầng hầm không có tín hiệu, cô cũng không dám đột ngột đến trước mặt Hồ Uy chặn hắn lại, tránh để hắn ta hoài nghi làm hỏng mất kế hoạch của Diệp Thiếu Dương.

Hiện giờ trước mắt nhìn thấy hai người đang tiến về tiệm thuốc, cũng vì để bảo vệ an toàn cho đám người Diệp Thiếu Dương, Tạ Vũ Tình quyết định không nghĩ nhiều nữa, trước mắt phải bảo vệ an toàn cho ba người bọn họ rồi tính sau. Thế là cô gọi Kỳ Thần chạy vội xuống lầu.

Không kịp đi đường vòng, hai người trực tiếp nhảy qua tường, sau đó cố ý giảm tốc độ đi về hướng tiệm thuốc, đóng giả bản thân vẫn luôn trốn dưới tán cây.

"Làm gì vậy" ,Tạ Vũ Tình dùng đèn pin chiếu lên mặt Hồ Uy, hắn ta liền lấy tay chặn lại nguồn ánh sáng mạnh. Tạ Vũ Tình vừa đi sang đó vừa dùng đèn pin chuyển sang soi vào người bên cạnh Hồ Uy.

Người này mặc một bộ trường bào trắng có mũ liền thân, đội lên đầu. Dưới ánh sáng của đèn pin, sắc mặt của hắn trông rất trắng, trắng sắp bằng bộ y phục hắn đang mặc.

Tạ Vũ Tình bước đến gần vài bước, đánh giá một chút. Gã bạch y nhân này ngũ quan rất duyên dáng, không phải quá đẹp trai mà là có nét. Nhưng dưới cảm nhận của cô ấy thì cảm giác đối với người này không được thoải mái cho lắm, thậm chí lại có một nỗi sợ hãi kỳ lạ.

Trước ánh sáng mạnh của đèn pin, hắn không trốn tránh như Hồ Uy mà trái lại một cái chớp mắt cũng không có.

Tạ Vũ Tình đột nhiên chú ý thấy, trong mắt của hắn dường như không có con ngươi trong lòng liền có chút sợ hãi. Vẫn còn muốn nhìn rõ thêm chút nữa nhưng bạch y nhân thoáng chớp cuối đầu, kéo vành nón xuống vài phân che đi một nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi môi đang vểnh nhẹ.

"Tạ đội trưởng..." Kỳ Thần ở phía sau kéo kéo nhẹ áo của Tạ Vũ Tình

Tạ Vũ Tình hồi hồn trở lại, giơ thẻ cảnh sát ra trước mặt Hồ Uy, nói "Chúng tôi là đội cảnh sát thành phố. Nửa đêm nửa hôm các ông đến đây làm gì?"

Hồ Uy nhíu mày một cái, nói "Nơi này không được phép đi sao?" giọng điệu rất trầm thấp.

"Không phải không được đi...là như thế này, chúng tôi ở đây đang thiết lập một đội bắt giữ nghi phạm, nếu như không có gì cần thiết thì xin mời hai vị tránh đi một chút. À đúng rồi, mời hai vị xuất trình giấy chứng minh nhân dân."

Hồ Uy quay đầu liếc nhìn gã Bạch y nhân, hắn ta nhẹ nhàng lắc đầu.

"Vậy chúng tôi sẽ tránh đi một chút, chứng minh nhân dân không mang theo." Hồ Uy nói xong liền cùng với tên Bạch y nhân quay người đi về hướng con phố.

"Wei, chứng minh nhân dân của các người đâu!" Kỳ Thần vẫn muốn đuổi theo nhưng bị Tạ Vũ Tình ngăn lại, cô có một loại cảm giác rằng hai người đó rất nguy hiểm. Nếu như đã đuổi được bọn họ đi thì xem như đã đạt được mục đích rồi thì cũng không nên được voi đòi tiên. Từ xa nhìn lại, gã Bạch y nhân kia lúc di chuyển hai vai không hề động đậy...trông giốc như là đang bay vậy.

Tạ Vũ Tình hướng mắt trông xuống, nhìn thấy vạt áo của gã Bạch y lúc đó bọn họ đã đi rất xa rồi, nhìn cũng không rõ nữa. Tạ Vũ Tình có cảm giác mãnh liệt rằng gã Bạch y nhân ấy không có chân.

Loading...

Chương 320: Huyết thi vẩy cá (1)