Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 324 : Thiên địa tam tài trận 


      “Ta ở nhà nàng bố trí một cái trận pháp “thiên đại tam tài trận”, chờ  Hổ Uy cùng tiểu quỷ của hắn đến , chỉ cần hắn tới , là ta có thể  phát hiện manh mối , cũng là chờ sư phụ ta tới  Tiểu Mã cùng Trang Vũ Ninh vừa nghe đều ngơ ngẩn .  “Sư phụ ngươi!” Tiểu Mã kêu lên ,”Sư phụ ngươi tới ? ta thế nào lại  không biết”  “Ngươi muốn biết để làm gì?” Diệp Thiếu Dương trừng hắn , đối với  Vương lương nói “Mấy ngày này ta sẽ ở trong nhà mai phục, không  đi đâu , ngươi bên này nếu có tình huống gì thì báo cho ta.”  Nói xong nhổ mấy cọng tóc đưa cho hắn , Vương lương như nhặt  được chí bảo tiếp nhận, đứng dậy nói “Đại pháp sư ngươi đi đi, để  ta mở cửa , miễn cho lát nữa Hồ Uy trở về , gặp được liền không  tốt.”  “Ta đi ra từ cửa sổ , đối với hắn hoài nghi cũng không quan hệ gì” .  Diệp Thiếu Dương vẽ một đạo định thi phù “Ta sau khi đi , ngươi  dán ở trên ót , làm bộ trúng chiêu , cũng không biết là ta tới , nếu  không ngươi hoàn hảo vô khuyết dễ dàng khiến hắn hoài nghi. ”  Vương lương tiếp nhận linh phù , đưa bọn họ vào cửa sổ ở mái  nhà phía dưới , Diệp Thiếu Dương thi triển trò cũ , đem câu hồn tác  phóng lên , đưa Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh lên trước , sau đó chính  mình đi lên , lục tục nhảy ra bên ngoài.  Quỷ thì chờ bọn hắn rời đi , trong mắt hiện lên tia lãnh quang , đem  định thi phù ném xuống đất , dùng chân nghiền thành mạt phấn.  Ở địa phương tràn ngập quỷ khí hồi lâu , bổng nhiên ra biên ngoài ,  cảm giác không khí thật tốt.  Diệp Thiếu Dương liền hít sâu mấy hơi , quay đầu nhìn Tiểu Mã  cùng Trang Vũ Ninh tính toán mở miệng nói chuyện liếc mắt một  nhìn họ , nói “Hiện tại cái gì cũng đừng hỏi , đi tìm Vũ Tình trước”  Hai người đánh không nói lời nào , đi theo hắn vòng qua tiểu lâu ,  đi về phía cửa chính đối diện đường phố , liếc mắt thấy Tạ Vũ Tình  cùng , Kỳ Thần đứng ở bên dưới đường , đi qua gặp mặt.  Tạ Vũ Tình liếc mắt đánh giá trên dưới hắn , nhíu mày hỏi “như thế  nào rồi?”  Diệp Thiếu Dương cuối đầu nhìn lại , lúc này mới phát hiện quần áo  mình dính rất nhiều máu đen , nhún vai “Còn có thể làm gì , đánh  nhau xong , đúng rồi như thế nào cô ở đây?”  “Ngươi xuống tầng hầm không bao lâu thì Hồ Uy đã trờ lại , ta sợ  hắn vào nhìn thấy các ngươi nên ta chạy nhanh xuống tìm cớ đuổi  hắn đi”. Tạ Vũ Tình chớp chớp mắt nhìn hắn , “Như thế nào , cảm  tạ tỷ đi?”  “Như thế nào cũng được , lấy thân báo đáp đều được.” Diệp Thiếu  Dương cười cười , trước khi nàng nổi bão hỏi , “Trước nói chính sự  , bên người hồ Uy là người nào?”  “Một người mặc trang phục màu trắng.” Kỳ Thần cướp lời nói ,  “Nam nhân , nhìn không ra tuổi ,bộ dáng … di , ta giống như không  nhớ nổi hình dáng hắn như thế nào , tạ đội trưởng không phải  ngươi đã trộm chụp một tấm hình sao , lấy ra nhìn xem.”  Tạ Vũ Tình lấy ra đi động , mở tấm hình , vừa thấy liền trợn tròn  mắt , muốn phát ngốc.  Diệp Thiếu Dương đi lên nhìn thấy , trên ảnh chụp có 2 người , bên  trái là Hồ Uy , bên phải … chỉ có một bộ trường bào chụp mũ nữa  trong suốt , bay trên không trung .  “Đây là có chuyện gì!” Kỳ Thần kêu lên.  “Quả nhiên là hắn ….” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm.  “Bình thường camera, không chụp thấy quỷ hồn , nhưng là đôi mắt  thấy được tà linh , camera lại không chụp được.”  “Ngươi là nói … nó là tà linh?” Tạ Vũ Tình trong mắt xẹt qua tia sợ  hãi, mày nhăn lại , lúc sau nói ,”ta giống như cũng nghĩ không ra nó  trông như thế nào … nghe ngươi nói vừa rồi gặp qua nó?”  Diệp Thiếu Dương nhìn quanh bốn phía , nói “Nơi đây không phải  là địa phương nói chuyện , trở về rồi nói.”  Tạ Vũ Tình ở phía trước dẫn đường , đến phía trước đầu phố , tìm  được xe cảnh sát dừng ở ven đường , mọi người lục tục lên xe , Tạ  Vũ Tình điều khiển . Diệp Thiếu Dương nói nàng chở đến nhà  Trang Vũ Ninh , sau đó quay đầu nói với Kỳ Thần “Nhà cậu ở địa  phương nào , trước đưa cậu về”  Kỳ Thần gãi đầu nói “Ta tưởng cùng các ngươi bắt quỷ hàng yêu  gì đó rất khốc liệt”  Diệp Thiếu Dương hướng hắn cười cười “Đêm nay không được ,  ngươi theo chúng ta rất nguy hiểm , hôm nào bắt tiểu quỷ mang  theo ngươi đi cho đã ghiền.”  “vậy được rồi , một lời đã định, thiếu dương ca” Kỳ Thần rất hưng  phấn.  Kỳ Thần báo địa chỉ , cách nơi này không xa lắm , liền ở phía trước  , Diệp Thiếu Dương đưa cho hắn một chuỗi bùa hộ mệnh , Kỳ Thần  cao hứng nhận lấy , xuống xe rời đi.  “Hắn có thể hay không gặp nguy hiểm?” Tạ Vũ Tình nhìn bóng  dáng Kỳ Thần nói , “ta ý là , Hồ Uy hắn không có biện pháp đối phó  ngươi , nhưng có thể hay không đối phó những người bên cạnh  ngươi?”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu nói “cái này không có đạo lý , pháp sư tà  tu , trừ phi tất yếu , đều giống nhau không lạm sát kẻ vô tội , cũng  phải chừa cho mình chút đường lui.”  “đường lui cái gì ?”  “Pháp sư một khi tu tà , liền trái với thiên đạo , sau khi chết nếu tiến  vào âm ty , khẳng định sẽ bị phạt , cho nên bọn họ sau khi chết vẫn  sẽ ở nhân gian du đãng, tiếp tục tu tà, chúng ta gọi là tử linh pháp  sư , mặc kệ là giới pháp thuật hay âm ty đều nghĩ cách tập nã bọn  họ , vạn nhất bị bắt được , sẽ căn cứ vào số người họ hại để định  tội.  Cho nên trừ khi tu luyện tất yếu hoặc là báo thù , bọn họ trên cơ  bản sẽ không lạm sát kẻ vô tội , bởi vì ai cũng không chắc mình có  thể hay không một ngày bị âm ty bắt được , không cần thiết phải vô  cớ giết người , vì chính mình gia tăng tội nghiệt.”  Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu “Minh bạch ”.  Xe chạy qua chợ đêm , Diệp Thiếu Dương nói Tiểu Mã xuống xe  mua ít đồ nướng BBQ cùng thức ăn nhanh , sau đó chạy xe tới nhà  Trang Vũ Ninh.  Tiến vào phòng khách , Trang Vũ Ninh nằm liệt trên sô pha , xin lỗi  nói ,”Hiện tại chân muội nhão ra rồi , tinh thần cũng ….. không tốt  lắm , cho muội nghỉ ngơi 1 hồi , rồi pha trà cho mọi người”  Diệp Thiếu Dương vung tay nói “không cần , chính chúng ta động  thủ , Tiểu Mã lấy nước tới.”  Tiểu Mã một bên đi đến chỗ lấy nước , một bên bất mãn nói “sao  chính ngươi không đi lấy?”  Tiểu Mã đổ mấy chén nước ấm , cho mỗi người 1 ly . Trang Vũ  Ninh dựa trên sô pha , uống ly nước ấm , dùng sức thở hổn hển  mấy hơi , lẩm bẩm nói “hôm nay trải qua .. thật là làm muội sợ  muốn chết , sớm biết như vậy liền không đi , hiện tại còn rất sợ hãi  , buổi tối khẳng định là nằm thấy ác mộng.”  Diệp Thiếu Dương hướng nàng cười cười , “để ta dạy cho muội  một đạo tĩnh tâm chú , niệm một lần khi ngủ , đảm bảo không thấy  ác mộng.”  Tạ Vũ Tình không xem được bộ dạng của hắn lúc này , trừng hắn  rồi nói “đợi lát nữa về phòng rồi mà chậm rãi giáo đi, trước nói  chuyện chính sự , trước là nói chuyện đêm nay ngươi trải qua.”  Diệp Thiếu Dương ăn que nướng , đem buổi tối đã trải qua đại  khái nói một lần , bảo Tiểu Mã cho nàng xem những ảnh chụp dưới  đó.  Tạ Vũ Tình xem xong ảnh chụp , giật mình không thôi “Trộm cướp  thi thể cũng là chuyện phạm pháp , qua chuyện này , ta có thể đem  hắn bắt lại chậm rãi thẩm vấn , Tiểu Mã đem những ảnh chụp gửi  qua cho ta.”  Diệp Thiếu Dương nói “Ngươi không thể bắt hắn , ít nhất là hiện tại  không được , nếu không sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của ta ,  tương lai nếu cần sẽ yêu cầu cảnh sách phối hợp hành động , lúc  đó sẽ có chứng cứ đưa cho thượng cấp của ngươi xem .” 
Loading...

Chương 325 : Ý nghĩ xấu