Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 334 : Một chọi bốn 

       Diệp Thiếu Dương gật gật đầu , “Đây là giải thích duy nhất ta có thể  nghĩ đến.”  “Nếu thật sự là vậy , ngươi có thể đánh lại hắn không?”  “Thử xem đã” Diệp Thiếu Dương nhún vai.  “Đừng thử xem” Mã Thừa nghe xong liền nóng nảy , “Ta hiện giờ  cũng bị ngươi kéo xuống nước , ngươi đánh không thắng , thì ta  cũng thảm rồi , nhớ kỹ là ta đang giúp ngươi , ngươi không thể bỏ  lại ta.”  Diệp Thiếu Dương cười nói , “Ngươi cũng có thời điểm biết sợ”  Mã Thừa nhún vai , “Ở thạch thành , mặc kệ quan trường hay là gì  , ta đều không sợ người nào , nhưng đối pháp sư lại không giống ,  những pháp thuật gì đó , ta là một người bình thường không kháng  được , cho nên , ngươi ráng tiêu diệt hắn , nếu ngươi thất bại , thì  ta là người đầu tiên phế ngươi.”  Diệp Thiếu Dương xem hắn thật khẩn trương lên , cảm thấy thật  buồn cười , “Yên tâm đi , nếu ta thất bại khắng định là bị giết rồi ,  khỏi cần ngươi động thủ , bất quá lúc đó ngươi cũng không có khác  biệt lắm , haha.”  Mã Thừa á khẩu , hồi tưởng những trải qua khi còn ở trong tiệm  thuốc, nhíu mày nói “đúng rồi , lúc cuối chúng ta gặp phải một tên  Tứ bào pháp sư , hắn cũng là pháp sư?”  Nhắc tới Tứ bảo pháp sư , Diệp Thiếu Dương cười không nổi , gật  đầu nói “Gia hỏa này ta đã gặp qua, cũng là một tên lợi hại , nhưng  không biết vì gì hắn lại đồng lõa với Hồ Uy , Quách sư huynh của ta  cũng có giao tiếp với hắn , đợi lát nữa tìm hắn hỏi một chút.”  “Hồ Uy , dưỡng quỷ sư sau lưng Hồ Uy , còn có tên tà linh bạch y  ngươi nói , hiện ta nhiều thêm một tên pháp sư, chúng ta bên này  … liền chỉ có ngươi? Ngươi có hay không nhờ mấy pháp sư lợi hại    hỗ trợ , tiền ta có thể ra được , ta cũng không muốn bị ngươi hại  chết.”  “Tạm thời chưa cần , ngươi liền theo kế hoạch của ta mà làm là  được , ta cam đoan ngươi sẽ không xảy ra chuyện gì ” Diệp Thiếu  Dương kiên định nhìn hắn gật gật đầu nói.  Hắn tự tin , thì cũng làm cho Mã Thừa có thêm tự tin , Nghĩ nghĩ nói  “Hồ Uy đã lấy tiền của ta , nên hắn cũng tin tưởng quan hệ cùng ta  , việc này liền dễ làm , ta hiện chờ hắn liên hệ lại , sau đó sẽ báo  cho ngươi.”  Diệp Thiếu Dương đem da mặt kéo xuống , gãi gãi gương mặt , nói  “có chút ngứa.”  Mã thừa nhìn cái tấm mỏng giống như da mặt người trong tay hắn ,  nói “còn có thể sử dụng sao?”  “Đương nhiên là có thể , bằng không ta hao phí công sức như thế  chả lẽ dùng một lần ?”  Diệp Thiếu Dương nói rồi sao đó thật cẩn thận đem da mặt cuốn lại  , nhét vào cái bình nhỏ , đậy nắp cất vào trong ba lô , ra phía trước  thay lại y phục , kêu Mã Thừa chở đến chỗ thuê đồ để trả , cảnh  giác nhìn ngó khắp nơi , thấy không có vấn đề gì , lúc này mới đi  xuống xe rời đi.  Lên taxi trở lại biệt thự , Diệp Thiếu Dương dùng chìa khóa của  mình mở cửa , đi đến lầu hai , phát hiện Trang Vũ Ninh không có  nhà , vì thế trở lại phòng ngủ , gọi điện thoại cho lão Quách , dò hỏi  hắn về lai lịch của Tứ Bảo pháp sư . Hắn nhớ lão Quách cùng mình  đã nói qua , Tứ Bảo pháp sư có nhờ hắn thuê nhà giùm.  “Thật là xảo hợp , ngươi tìm ta hỏi thăm hắn , hắn cùng mới tìm ta  hỏi thăm ngươi.” Lão Quách buồn bực nói.  Diệp Thiếu Dương sửng sốt nói .”Hắn hỏi thăm ta ?”  “Đúng vậy , đại khái khoảng nữa giờ trước , hắn mới gọi cho ta hỏi  số điện thoại của ngươi , ta đã cho hắn.”  “Hắn có nói cái gì nữa không?”  “Nói là có chuyện tình sinh ý quan trọng muốn cùng ngươi nói ,  chắc là tìm ngươi cùng nhau đi khai quang?” Lão Quách cũng    không biết sự tình bên Hồ Uy , Diệp Thiếu Dương cũng không tính  toán nói cho hắn biết .  Sinh ý …. chính mình cũng không phải là người làm ăn , có cái sinh  ý gì đây?  “chả lẽ hắn … đã biết lai lịch của ta?”  “À, lần trước có cùng hắn uống rượu , ta đã đem lai lịch của ngươi  nói cho hắn , hắn rất phụ ngươi , nói nếu cơ hội sẽ tìm ngươi hợp  tác . Ta nói tiểu sư đệ này , tiểu tử này làm người không tồi , hơn  nữa đàm luận về pháp thuật biết rất sâu , là người có bản lĩnh , nếu  có cơ hội , tiểu sư đệ có thể suy xét cùng hắn hợp tác.”  “Đã biết , hắn còn nói gì nữa?”  “Không có , ta cho hắn số của ngươi , hắn bảo sẽ liên hệ ngươi.”  Diệp Thiếu Dương nói “Sư huynh , chi tiết về hắn , huynh có biết gì  nhiều không?”  “Cái này … Hắn tự xưng là Ngũ Đài Sơn cư sĩ , hắn là cái gì pháp  sư , ta nghĩ không ra , hắn đến Thạch thành là vì tìm âm huyết chi  linh , những cái khác không biết”  Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ nói “Sư huynh , liền giúp ta , vận dụng  mối quan hệ của ngươi trong giới pháp sư , tra chi tiết của hắn giúp  ta , nếu cần thiết thì giúp ta đi tới Ngũ Đài Sơn một chuyến , chuyện  này rất trọng yếu , ta cũng không khách khí với huynh.”  Lão Quách lập tức đáp ứng “Bắt quỷ hàng yêu ta có thể không rành  , nhưng loại sư tình này đúng chuyên môn của ta , nếu có tin tức gì  ta sẽ thông báo cho ngươi.”  Tắt di động , Diệp Thiếu Dương trong đầu tràn ngập nghi vấn vì cái  gì mà mình vừa đối mặt với hắn , hắn liền từ Lão Quách hỏi thăm  chính mình ? Hay là …. mình bị bại lộ , bị hắn nhận ra?  Cẩn thận hồi tưởng lúc hai người gặp mặt , chỉ nói có 1 câu , cho  nên không thể nào lại bại lộ , vậy là càng kỳ quái , hắn là người của  Hồ Uy , sao vô cớ tìm mình nói chuyện sinh ý?  Suy nghĩ rất lâu mà không có manh mỗi , Diệp Thiếu Dương có  cảm giác khóc không ra nước mắt , từ khi nào đi bắt quỷ trở nên    khó khăn như vậy , đoán tới đoán lui, âm mưu quỷ kế đều sử dụng  , so với cảnh sát phá án còn phức tạp hơn.  Trời chưa xuống núi , Trang Vũ Ninh đã trở về , Diệp Thiếu Dương  lúc ấy đang xem tivi , quay đầu nhìn thấy , lập tức sáng mắt lên ,  Trang Vũ Ninh hôm nay trang phục , trang điểm thật lộng lẫy , cùng  với ngày thường khác biệt ,  “Đẹp không?” Trang Vũ Ninh nhìn hắn cười cười.  “Rất đẹp.” Diệp Thiếu Dương thành thật nói.  “Ta hôm nay tham gia hoạt động , cho nên trang điểm như vật . so  với ngày thường không trang điểm , cái nào đẹp hơn?”  “À ….. đều đẹp.”  Trang Vũ Ninh cười cười , “Thế nào cũng phải nói 1 câu bình luận  chứ?”  Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu , cảm thấy vấn đề này quá khó trả  lời , nói nhưng thế nào cũng có thể đắc tội , cho nên dứt khoát  không trả lời .  Trang Vũ Ninh đề nghị ra ngoài ăn cơm , Diệp Thiếu Dương tưởng  tùy tiện ra phố gần đó kiếm gì ăn một chút ,kết quả ra ngoài , Trang  Vũ Ninh đã mở cửa xe , lên xe đi đến nội thành .  “hôm nay ta mời huynh một bữa cơm , muốn ăn gì nào?” Trang Vũ  Ninh hỏi .  “Tùy tiện , cái gì cũng được.”  “Được rồi , vậy chúng ta đi ăn cơm Tây.”  Diệp Thiếu Dương vội nuốt một ngụm nước miếng , cơm Tây … là  cầm dao cầm nĩa ăn ?  Tới nhà hàng chuyên món tây , Trang Vũ Ninh bảo hắn chọn món.  Diệp Thiếu Dương không biết chọn món nào , nhìn thực đơn , liền  tùy tiện chọn 1 món bò bít tết nướng phô mai , hắn chưa từng ăn  qua phô mai , cho rằng chỉ là 1 loại gia vị bình thường , kết quả lúc  sau ăn , ăn cảm thấy vị rất không quen , nhưng còn phải tỏ ra bộ  dáng ăn rất ngon.  Ăn xong , Diệp Thiếu Dương đại khái nói quá trình cùng Hồ Uy gặp  mặt nói ra , vốn tưởng Trang Vũ Ninh nghe xong , sẽ càng thêm lo    lắng , kết quả là nàng chỉ nhìn hắn cười cười nói :”Thiếu Dương ca  mà xử lý thì tốt hết , ta chỉ cần nghe theo an bài của huynh.”  Diệp Thiếu Dương sửng sốt 1 chút , cười nói “Ngươi nói như vậy là  ta cảm thấy áp lực thật lớn.” 
Loading...

Chương 335 : Mộc phù tiểu nhân