Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 336 : Vô nguyệt đạo trưởng 

       Nghiên cứu một lúc , Diệp Thiếu Dương thở một hơi dài , ngẩng  đầu nhìn Trang Vũ Ninh , trầm giọng nói “Quả nhiên cùng với suy  đoán của ta giống nhau , Kiều lệ na cùng với Hồ Uy là một đám.!”  Trang Vũ Ninh khiếp sợ nhìn hắn , chờ nghe hắn giải thích.  “Mộc phù tiểu nhân , rất nhiều pháp sư dân gian có thể tạo ra ,  nhưng đạo phù này đặt biệt ở nét phù , đây hoàn toàn theo họa  pháp của Mao sơn thuật , trừ bỏ Hồ Uy , ta không thể nghĩ ra còn  có ai ở thạch thành là mao sơn đạo sĩ , cũng không có thể nào là  quách sư huynh làm?”  Trang Vũ Ninh nghe xong lời này , nét mặt trở nên phức tạp , sâu  kín thở dài “Ta cũng không nghĩ đến nàng cùng chuyện này liên  quan đến nhau , nói như vậy hết thảy là kế hoạch của Kiều lệ na?”  Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ , nói “Ta cảm giác sự việc còn không  đơn giản như vậy, theo cách nàng nói , hai người các ngươi cũng  không có mối thâm cừu đại hận gì , cho dù cô ấy có mời Hồ Uy ra  tay , Hồ Uy đối với cổ mạn đồng sinh ý tốt như vậy , không thể nào  chỉ vì một chút tiền tài , mà bố trí một cái âm mưu phức tạp như vậy  chỉ để đối phó với nàng.”  Trang Vũ Ninh ngơ ngẩn nhìn hắn “Vật rốt cuộc là chuyện gì ?”  “Hiện tại còn không rõ ràng lắm , đi về trước , chậm rãi điều tra thôi  .”  Hai người yên lặng đi trở về nơi đỗ xe, lên xe Diệp Thiếu Dương  gọi điện cho Tạ Vũ Tình , nói lại chuyện vừa xảy ra , kêu nàng có  thể phái người giám thị Kiều lệ na , Tạ Vũ Tình đáp ứng an bài.  Trở lại biệt thự thì trời đã khuya , Trang Vũ Ninh cảm giác rất thất  lạc , ngồi trên ghế sô pha suy nghĩ đến phát ngốc , Diệp Thiếu  Dương an ủi nàng một lúc , bảo nàng lên phòng nằm nghỉ , chính  mình cũng trở về phòng ,   Nằm ở trên gường , Diệp Thiếu Dương đem sự việc hồi tối suy tư  lại một lần , từ bên ngoài mà xem xét thì có sự tham dự của Kiều lệ  na , làm sự việc càng trở nên phức tạp , thực tế thì vẫn có chuyện  tốt đó là kiều lệ na không phải là pháp sư , không khó đối phó , hơn  nữa đều tra nàng thì dễ dàng hơn so với Hồ Uy , nói không chừng  từ nàng mà tìm được sự đột phá.  Ngủ một giấc , Diệp Thiếu Dương tỉnh lại , nhìn đồng hồ đã hơn 10  giờ rồi , rời gường đi đánh răng rửa mặt , xong rồi đi vào phòng  khách , lúc đi qua phòng Trang Vũ Ninh nhìn thoáng qua thấy cửa  mở , không có ai , tám phần là đã đi ra ngoài , ở trời sáng , chỉ cần  không phải ở địa phương vắng vẻ , thì an toàn của nàng không có  vấn đề gì.  Trên bàn trà , có mấy cái bánh quẩy , bánh dày , cùng 1 lọ sữa đậu  nành thêm sữa bò , chắc hẳn Trang Vũ Ninh buổi sáng đã mua cho  mình , không khỏi cười , càng cảm thấy nàng thật cẩn thận , vì thế  ngồi xuống ăn.  Ăn sáng còn chưa xong , thì dưới lầu vang lên tiếng mở cửa , Diệp  Thiếu Dương đoán là Trang Vũ Ninh đã về , nên cũng không có để  ý , tiếp tục ăn sáng , nghe tiếng bước chân lên lầu hai , quay đầu  nhìn thoáng qua , Trang Vũ Ninh đi trước , sau đó là hai người đàn  ông phía sau.  Một người hơn 40 tuổi , bụng phệ , mặc một bộ đồ tây phẳng phiu ,  vừa nhìn là biết người có tiền , còn người kia … Diệp Thiếu Dương  liếc mắt liền lập tức ngây người cư nhiên là một người đội mũ đạo  sĩ , mặc đạo bào màu xanh , vóc dáng rất cao , có hàng râu cá trê ,  cũng không nhìn ra đã bao nhiêu tuổi.  “Thiếu Dương ca , đây là ba của ta , hôm nay tới thăm .”  Trang Vũ Ninh giới thiệu vị trung niên , sau đó chuyển mắt qua bên  cạnh vị đạo sĩ kia , có điểm khó xử nói “Vị này chính là Vô nguyệt  đạo trưởng , bằng hữu của ba ta.”  Ba người đã đi đến trên lầu , đàn ông trung niên duỗi tay cùng Diệp  Thiếu Dương nắm tay một chút , nói “Ta kêu là Trang Thái , ngươi  là Diệp tiên sinh?”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu , muốn mở miệng trả lời , nhung  trong miệng còn nửa cái bánh quẩy chưa nuốt , vội nuốt nhanh , kết  quả còn bị mắc nghẹn , vội nắm bình sữa đậu nành trên bàn mà  uống một hớp lớn , vỗ vỗ ngực , cho bánh đi xuống , nhìn Trang  thái cười ngượng ngùng “Ta kêu Diệp Thiếu Dương .”  Trang Thái khóe miệng toát ra một nụ cười bất đắc dĩ , do bị nữ nhi  khen là một đại pháp sư , như thế nào lại là cái dạng này ?  Đôi mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới , dừng ở trên áo ngủ của  hắn , không nhanh không chậm nói”Diệp tiên sinh thật là chuyên  nghiệp , luôn ở tại nhà ta .”  Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, tuy rằng không có làm cái gì ,  nhưng đối mặt với phụ thân của Trang Vũ Ninh , không biết vì gì  mà có loại cảm giác chột dạ.  “Vô nguyệt đạo trưởng , mời ngồi.” Trang thái thật cung kính mời  Trương đạo trưởng ngồi lên ghế sô pha , sau đó mình cũng ngồi  xuống , lúc này mới mời Diệp Thiếu Dương ngồi , kêu Trang Vũ  Ninh đi pha trà.  Trang Thái nhìn Diệp Thiếu Dương , dùng ngôn ngữ khách khí nói  “Lần trước vũ vũ gọi điện thoại cho ta hỏi về tình hình xây dựng biệt  thự , lúc ấy đã nói chuyện này với ta , mấy ngày nay ta không đến  được là đang đợi vô nguyệt đạo trưởng , Vô nguyệt đạo trưởng là  bạn tốt và cũng là một pháp sư chân chính có pháp lực tông sư.”  Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “ chân chính ” , cười cười , “cho  nên , lần này ta mời hắn đến đây , cũng không dễ dàng gì.”  Diệp Thiếu Dương không chút biểu tình nhìn hắn , chờ hắn nói tiếp  .  Tạm dừng một chút , Trang thái lại nói “Đúng rồi , ta nghe vũ vũ nói  , tiên sinh đến từ Mao sơn , Vô nguyệt đạo trưởng là cao thủ Long  Hổ Sơn , chắc hẳn các ngươi cũng có qua lại ?”  Vô nguyệt đạo trưởng mặt mỉm cười nhìn Diệp Thiếu Dương ,  nhưng trong ánh mắt lại ẩn hàm tia khinh thường , nói “Long hổ  hướng lên trời bái tam thanh , bần đạo Long Hổ sơn đệ tử vô  nguyệt”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu , nói “Đã biết.”  Vô nguyệt đạo trưởng sửng sốt , sau đó cười cười “đến quy củ mà  ngươi còn không biết , chỉ sợ ngươi cũng không phải là người trong  đạo môn?”  Diệp Thiếu Dương nói “Quy củ gì?”  Vô nguyệt đạo trưởng nói “Mao sơn cùng Long hổ sơn cùng thuộc  đạo môn , theo quy củ , nhìn thấy sư trưởng tất nhiên phải chắp tay  chào , đến điểm quy củ ấy mà ngươi còn không biết ?”  “Hình như là có chuyện như vậy” Diệp Thiếu Dương nhún vai “bất  quá ngươi xác đinh ngươi là sư trưởng của ta?”  Vô nguyệt đạo trưởng cười ha ha nói “Ta là bối phận chữ ‘Vô’ , ở  Long hổ sơn , được xem là đời đệ tử thứ hai , ngươi chỉ là một cái  tên ngoại môn để tử của Mao sơn , bối phận có thể cao hơn ta  sao?”  Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn hắn , “Ngươi sao lại biết ta là  ngoại môn đệ tử?”  Vô nguyệt đạo trưởng hừ một tiếng “Chẳng lẽ ngươi là nội môn đệ  tử ? nếu vậy, ta còn phải gọi ngươi một tiếng sư tổ.”  “Nếu theo quy củ , ngươi đúng thật phải gọi ta một tiếng sư tổ , gặp  mặt phải dập đầu” Diệp Thiếu Dương vung tay lên nói “Xem ngươi  tuổi cũng không nhỏ nữa , nên miễn đi.”  “Tiểu tử vô lễ!” Vô nguyệt đạo trưởng tức giận nổi râu tóc dựng  ngược lên , quay đầu nói với Trang Thái” Trang lão đệ , ta với  ngươi là bằng hữu , nhưng muốn ta cùng hắn hợp tác , tuyệt không  thể nào?”  “Đạo trưởng đừng có gấp.” Trang Thái vỗ vỗ tay hắn , quay đầu nói  với Diệp Thiếu Dương “Vũ vũ còn nhỏ , tính tình còn đơn thuần ,  đối với những chuyện này còn không có hiểu nhiều lắm , chưa biết  giang hồ hiểm ác , Diệp tiên sinh không phải ta nói ngươi , các  ngươi là người trong giang hồ , rồng rắn hỗn tạp ,người thường rất  khó phân biệt thật giả , ngươi nói có đúng hay không?”  Trang Vũ Ninh nghe vậy liền tức giận nói “Lão ba ngươi đừng có  nói vậy, Thiếu Dương ca rất có bản lĩnh , con đã kiến thức qua ,  hắn chính là thiên sư , người thế nào lại không tin con?” 
Loading...

Chương 337 : Ngôi nhà cũ thần bí