Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 338 : Cương thi trong phòng 

       Diệp Thiếu Dương đôi tay bám lên tường vây , cánh tay dùng sức ,  bò lên trên , nhìn vào phía trong thì thấy , khắp nơi cỏ hoang mọc ,  nhưng nhìn kỹ thì thấy không đúng , cỏ hoang nhìn có đủ loại ,  nhưng cũng chỉ có vài loại.  Diệp Thiếu Dương liền phân biệt ra , có quỷ xà thảo , quỷ đèn lồng  , âm phong cúc , đều là những thứ có thể tinh luyện ra pháp dược ,  công hiệu khác nhau , nhưng đều có quan hệ đến dưỡng hồn.  Không khỏi suy đoán , những dược thảo này chắc là Hồ Uy trồng ,  vì để luyện ra pháp dược , cụ thể như thế nào cũng không rõ ràng  lắm , nhưng có thể khẳng định dùng để dưỡng tiểu quỷ.  Diệp Thiếu Dương nhảy xuống tường vây , đến giữa ngôi nhà , đi  quanh một vòng ,phát hiện tòa nhà này chiếm khoảng 100 mét  vuông , bốn phía đều có cửa sổ , nhưng đều bị đóng ván gỗ từ phía  trong chặt chẽ , hơn nữa ván gỗ có thể ngăn cản âm khí thoát ra  ngoài.  Cho nên kết quả điều tra của Trang Vũ Ninh là chính xác , trong  phòng chắc chắn có điều cổ quái.  Cửa chính căn phòng , có hai khung sắt lồi ra , bị một cái xích sắt  buộc lại , ở trên có ổ khóa .  Diệp Thiếu Dương lại từ phía tường vây ra ngoài , nhìn thấy Tạ Vũ  Tình đứng cạnh một lão hán 60 tuổi.  “Vị này là bí thư chi bộ , nhìn thấy chúng ta vào thôn , nên đi đến  hỏi tình huống một chút .” Tạ Vũ Tình giải thích cho Diệp Thiếu  Dương “ những manh mối ta biết , có rất nhiều là do lão tiên sinh  cung cấp , nói đến phải cảm ơn lão nhân gia .”  Bí thư chi bộ thôn , từ giọng nói nghe ra , Diệp Thiếu Dương là  người lãnh đạo nơi này , vì thế hỏi hắn “Các ngươi có phải hay  không muốn đi vào ngôi nhà này?”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu hỏi “không thể đi vào à?”  “Không thể vào , tuyệt đối không thể vào được .” bí thư chi bộ quơ  tay nói “ở nơi này có quỷ.”  “Quỷ gì , sao lại nói như vậy?” Diệp Thiếu Dương hỏi.  Bí thư chi bộ thôn chần chờ 1 chút , hướng mặt hắn nhìn nhìn , rồi  thấp giọng nói “Đây là nhà của lão Trần , lúc lão Trần chết , tiểu uy  cũng đã dọn đi , đem viện tử vào cửa ngoài khóa lại , đến cửa sổ  cũng dùng ván gỗ đóng đinh lại hết.  Sau đó , người trong thôn phát hiện hắn thường xuyên xuất hiện ,  nên hoài nghi bên trong cất dấu thứ gì tốt trong đó , nên khuya  khoắt liền đột nhập vào , kết quá …. ài , trở về liền nói bên trong có  tiếng quỷ kêu , một đám bị bệnh nửa tháng không xuống gường  được , như là ở trong đó bị trúng tà !”  Diệp Thiếu Dương hỏi “Chỉ nghe có tiếng quỷ kêu thôi sao?”  Bí thư chi bộ thông ánh mắt sửng sốt “Nghe tiếng quỷ kêu còn  chưa đủ ? nêu gặp được quỷ , bọn họ có thể còn mạng trờ ra hay  sao?”  Diệp Thiếu Dương cười cười , liền tiếp theo hỏi “Tiếng kêu của quỷ  như thế nào?”  “Nó giống như tiếng con nít , có khóc có cười , à cũng không phải  là thanh âm của 1 đưa.”  Tạ Vũ Tình cùng Diệp Thiếu Dương nhìn nhau , biết là đã tìm đúng  địa phương rồi.  Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ , hỏi “nghe nói Hồ Uy ngẫu nhiên cũng  có buổi tối trở về đúng không? các ngươi có cùng hắn nói qua  chuyện này ?”  “Nào có ai dám hỏi , hắn là nhi tử của lão Trần , cũng là một ‘lão  hán’.” bí thư chi bộ nói “hắn trước giờ ở trong thôn , luôn rất quái  gở , không có cùng người nào lui tới , lúc cảnh sát hỏi ta , ta cũng  nói như vậy thôi , tiểu uy tuy rằng là người trong thôn , nhưng cũng  không ai hiểu hắn cả.”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu nói “người vừa rồi nói , lão hán , có  ý tứ gì?”  “Lão hán là cách nói của người nhà quê , chính là thầy cúng , pháp  sư. Phòng ở của hắn , ai dám tùy tiện bước vào.”  Vô nguyệt đạo trưởng nghe thế , liền hừ 1 tiếng , nói “một cái thầy  cúng ở địa phương mà cũng đáng nhắc tới.”  Diệp Thiếu Dương cảm thấy buồn cười , nghĩ nếu có Hồ Uy ở đây ,  phòng chừng dùng một bàn tay cũng đủ giết ngươi rồi , mặt ngoài  thì giơ ngón tay cái lên , hướng bí thư chi bộ nói , “Nhìn thấy không  , ở đây chúng ta có vị đạo môn cao nhân , cái gì lão hán , yêu ma  quỷ quái , đều không phải sợ , người nhìn hắn cũng biết là vị cao  nhân rồi.”  Vô nguyệt đạo trưởng không nghe ra ý châm chọc của hắn , thẳng  cái sống lưng lên , giả bộ vẻ tiên phong đạo cốt.  Tạ Vũ Tình tiến đến nói với vị bí thư chi bộ “Đại gia , chúng ta đến  nơi này chấp hành nhiệm vụ , muốn đi vào , người trở về đi , đa tạ  ngài đã cung cấp manh mối .”  “chờ một chút , lão nhân gia , có thể mượn cho ta một cái búa lớn  không?”Diệp Thiếu Dương nói.  Tạ Vũ Tình nhíu mày nói “ngươi muốn cây búa lớn để làm gì?”  “Đập ổ khóa , còn đi vào trong chứ cửa sổ cũng đã đóng đinh rồi .”  Tạ Vũ Tình chần chờ nói “Như vậy có trắng trợn quá không , có thể  rút dây động rừng?”  Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn nàng “Ngươi cảm thấy chúng ta  lén lút đi vào ,Hồ Uy hắn không biết cho rằng chúng ta không có  vào?”  Tạ Vũ Tình cũng tưởng tượng vật , vì thế ra mặt tìm bí thư chi bộ đi  mượn cái búa lớn , bí thư chi bộ sợ Hồ Uy trở về trả thù , nên chần  chừ không muốn đồng ý , cuối cùng Trang Vũ Ninh đưa cho hắn  mấy trăm đồng , bí thư chi bộ lúc này mới đồng ý , tung ta tung  tăng chạy về nhà , cầm theo một cái búa lớn đến.  Diệp Thiếu Dương tự mình động thủ , cầm chùy vung lên , chỉ đập  ba cái , liền đem ổ khóa mở ra , đoàn người liền đi vào trong.  Bí thư chi bộ thấy có đạo sĩ ở đây , cảm thấy sẽ không có gì nguy  hiểm , lòng hiếu gì nổi lên , cũng theo đi vào.  Vô nguyệt đạo trưởng đi phía trước , lấy ra la bàn , đi qua đi lại  quan sát.  Diệp Thiếu Dương nhịn không được vỗ vai hắn nói “Ta đã kiểm tra  qua , trong viện hết thảy bình thường , đừng lãng phí công sức  nữa.”  Vô nguyệt đạo trưởng hai mắt trợn lên “Ngươi kiểm tra chắc gì đã  chuẩn , ta nhất định phải kiểm tra lại , miễn cho có chuyện ngoài ý  muốn.”  Diệp Thiếu Dương không còn gì để nói.  “Chính là cái cửa sổ này” Khi bọn họ đi vào mặt bên của căn phòng  , ở cửa sổ phía trước , bí thư chi bộ nói “lần trước tiểu tam cùng  mấy người nhàn hạ phá cửa sổ này đi vào , sau đó ta có đi xem  qua , nhưng sau một thời gian , đã bị người tu bổ lại , phỏng chừng  là tiểu uy đã lén sửa lại ”  Tạ Vũ Tình nhíu mày , nói bên tai Diệp Thiếu Dương “Thật đúng là  quái , nếu thật sự địa phương này có bí mật , Hồ Uy vì cái gì tùy ý  để người khác tiến vào , ít nhất cũng để ít tiểu quỷ canh giữ ở đây  chứ , cũng không để người khác tùy tiện vào rồi đi ra được.”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu , “hắn hù dọa những người thường ,  nhưng không giết bọn họ , để bọn họ truyền tai nhau , về sau sẽ  không ai dám đi vào nữa . Hắn muốn chính là hiệu quả này , nếu  ngược lại đem người giết thì khả năng đem lại phiền toái nữa.”  “Nhưng … vì cái gì lại phải đóng cửa sổ bằng những tấm ván gỗ ?”  Diệp Thiếu Dương duỗi tay sờ sờ tấm ván gõ che cửa sổ nói “Đây  là âm trầm mộc , dùng để cách ly âm khí .” ngẩn đầu nhìn nóc nhà ,  thở dài “Dùng âm trầm mộc đóng cửa sổ , toàn bộ căn phòng giống  như 1 cái quan tài lớn , bên trong có hơi thở gì , cũng không có tiết  lộ ra ngoài.”  Tạ Vũ Tình nghe thấy lời này , liền ngẩn ra , còn muốn hỏi kỹ càng  hơn , Diệp Thiếu Dương xoay người đi về phía cửa chính , giơ lên  búa , dùng sức nên vào ổ khóa , không cần vài cái đã phá xong ổ  khóa , một chân đá cánh cửa , một cổ hơi thở âm lãnh xông vào  mũi.  Diệp Thiếu Dương cảm giác một chút liền thấy tâm thần rùng mình  , bên trong có âm khi mang theo một tia nhàn nhạt thi khí , chẳng lẽ  bên trong phòng có cương thi? 
Loading...

Chương 339 : Kho hàng Cổ Mạn Đồng