Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 348 : Thì ra là kẻ thù truyền kiếp. 

       “Hắt xì , hắt xì ….. ” ba người liên tục hắt xì , cuối cùng cũng tỉnh  táo lại.  Bí thư chi bộ thôn ngơ ngác nhìn Diệp Thiếu Dương một hồi , bỗng  nhiên nhớ tới cái gì , run cập cập , nhìn xung quanh ​một ​phen , “Cái  con tiểu quỷ kia đâu , chạy đi rồi?”  “Đã chết.” Diệp Thiếu Dương tùy tiện nói cho có , bảo Trang Vũ  Ninh đưa phí dịch vụ cho bọn hắn , Trang Thái móc ra bóp da , cầm  một ​ngàn đồng chưa ra , giao cho bí thư thôn , “Lúc trờ về cũng  không nên nói bậy bạ”  Bí thư thôn bày ra khuôn mặt mỉm cười mà còn khó coi hơn là khóc  “ta có nói ra , cũng có người tin sao?”  Ba người đi rồi , Diệp Thiếu Dương đi đến chỗ Vô nguyệt đạo  trưởng , cúi người nhìn hắn .  Vô nguyệt đạo trưởng đang ngồi dựa vào tường , tay trái đang cầm  chặt lấy tay phải , sắc mặt tái nhợt , trong đó ẩn ẩn chứa theo 1 tia  quỷ khí , vừa thấy Diệp Thiếu Dương đến , dùng thanh âm yếu ớt  hừ hừ nói “Sư tổ , cứu ta , cứu ta…..”  Diệp Thiếu Dương bắt lấy cánh tay phải của hắn , để sát vào mà  nhìn , thấy cánh tay đã sưng to lên giống như cái đùi rồi , màu đen ,  hơn nữa da đã nứt ra , giống như vỏ cây già.  “Sư tổ , cánh tay này của ta có phải hay không đã bị phế?” Vô  nguyệt đạo trưởng bình tĩnh nhìn Diệp Thiếu Dương , trong mắt  tràn ngập khẩn trương cùng lo lắng.  “May mắn là chính ngươi đã phong ấn ba đại huyệt , quỷ khí không  có lan tràn đến cơ thể.”  Diệp Thiếu Dương một bên nói , một bên từ trong bao lấy ra chu sa  tơ hồng , xuyên qua ​một ​đồng ngũ đế , cuốn lấy cánh tay của vô  nguyệt đạo trưởng ở trên phần còn hoàn hảo , đem ngũ đế tiền đặt  lên vị trí của ba đại huyệt , đứng đậy nói , “Trước như vậy đã , ta  hiện tại pháp lực còn chưa có khôi phục , đồ vật cũng không mang  theo , chờ tí nữa trở về rồi điều trị cho ngươi , chúng ta đi thôi.”  Đoàn người được Diệp Thiếu Dương dẫn ra bên ngoài , đều đi ra  ngoài , chỉ có Trang Thái là đang chui vào phía dưới cái bàn.  “Ba ba , ngươi đang làm gì thế?” Trang Vũ Ninh hỏi , Trang thái  không có nói lời nào.  Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn lại , phát hiện Trang Thái đang cầm  một ​cái khung ảnh , nhìn đến nhập thần , trong khung ảnh là di ảnh  của một người đàn ông.  “Cái này là ở đâu ra ?” Diệp Thiếu Dương giật mình hỏi.  “Vừa rồi trong thời điểm ngươi đánh nhau , từ phía trên cái cửa rớt  xuống .” Tạ Vũ Tình nói “Rớt trúng đầu ta , sau mới rớt xuống dưới  cái bàn .”  Diệp Thiếu Dương nhìn biểu hiện khác thường của Trang Thái ,  liền đến bên hắn ngồi xổm xuống nhìn khung ảnh màu trắng , đây  là bức ảnh chụp một nam nhân khoảng 50 tuổi , tướng mạo mảnh  khảnh , chưa có gặp qua người này.  “Không nghĩ tới …. thật là hắn!” Trang thái lẩm bẩm nói.  “là ai?”  Trang thái hít một hơi , nói “Trần Nhị tam !”  Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động , giống như có ​một ​cái gì  đó trong lòng buông lỏng ra , tựa hồ nghĩ ra cái gì , trầm giọng nói  “ngươi biết Trần nhị tam?”  “Biết , quá biết ….” Trang thái buông ra khung ảnh , đứng lên , thở  hổn hển một lúc , Diệp Thiếu Dương thấy hắn muốn định nói , thì  vội vàng làm ​một ​cái thủ thế tạm dừng , nói “Nơi đây cũng không  phải địa phương để nói chuyện , Hồ Uy mà tới đây , thì chúng ta  đều phải chết tại đây , trở về rồi chậm rãi nói.”  Tạ Vũ Tình lập tức hỏi “Tiểu Diệp tử , những cái cổ mạn đồng kia ,  làm sao đây?”  “Cũng không dùng gì được , ngươi tịch thu đi.”  Ở Diệp Thiếu Dương dẫn dắt , mọi người đi ra bên ngoài , tới khu  nhà chính , Diệp Thiếu Dương nhăn mày ngừng lại , xoay người đi  về phòng bếp , nhìn vào cánh cửa , lạnh lùng nói ​một ​tiếng “Đừng  có ẩn núp nữa , ra đây!”  Mọi người trừng mắt to mắt nhỏ , mọi người đều ở đây , hắn đang  nói ai.  Đột nhiên , có ​một ​đôi tay con nít trắng nõn ở bên cánh cửa khép  hờ đẩy cửa đi ra .  Là ​một ​con tiểu quỷ có làn da trắng nõn.  “Nó cư nhiên là không có đi!” Đám người Trang Vũ Ninh quá sợ hãi  , vội vàng trốn đến sau lưng của Diệp Thiếu Dương .   “Đừng kích động , các ngươi nhìn cho rõ ràng , nó không phải con  hồi nãy đâu.”  Nghe thấy Diệp Thiếu Dương nói thế , mọi người ngẩn người ,  chăm chú nhìn lại , quả nhiên là ​một ​tiểu nam hài cỡ ba , bốn tuổi ,  mặc cái yếm hồng , đôi mắt to tròn , cái mũi cùng miệng nho nhỏ ,  nhút nhát sợ hãi nhìn Trang Vũ Ninh , bộ dáng thật là đáng yêu ,  cũng không có giống như con tiểu quỷ khủng bố dữ tợn hồi nãy.  “Đây là lúc nãy ta siêu độ lũ tiểu quỷ , từng bên chạy ra được ​một  con , ta sốt ruột tới giúp các ngươi giải vây nên không có thời gian  bắt lại nó , không nghĩ tới nó cư nhiên không có bỏ chạy!” Diệp  Thiếu Dương nhìn tiểu quỷ , trong lòng cũng rất là buồn bực.  “Thất bảo!” Trang Vũ Ninh thất thanh kêu lên , Tiểu nam ánh mắt  sáng ngời , chạy như bay , nào vào lồng ngực nàng .  Từ trong mắt nước mắt chảy ra ròng ròng   Nó dù sao cũng là quỷ , thân thể chỉ là hư ảo , hai người căn bản là  không thể ôm , bất quá chỉ là ra tư thế ôm nhau.  Diệp Thiếu Dương cảm thấy bọn họ nhất định đã thường xuyên  làm chuyện này , không thể nào mà thuần thục đến như vậy.  Diệp Thiếu Dương lập tức đi đến , chất vấn Trang Vũ Ninh “cái tiểu  quỷ này là ai?”  “Nó chính là tiểu quỷ lúc trước ta nuôi dưỡng , ta kêu nó là thất  bảo.” Trang Vũ Ninh lau nước mắt , thương cảm nhìn thất bảo .  Diệp Thiếu Dương rất là giật mình , “Sao có thể , tiểu quỷ ngươi  nuôi không phải con hồi nãy à , như thế nào là con này.”  “Tên kia không phải ta” Tiểu quỷ đột nhiên mở miệng nói , thanh âm  chỉ giống như một tiểu hài tử non nớt , “Tên kia , hắn đã thay thế ta  , ô ô , ta mới thật sự là thất bảo.”  Diệp Thiếu Dương cảm giác ​một ​chút , thấy trên người nó đích xác  không có lệ khí , vì thế lấy ra ​một ​lá linh phù, nói “Được rồi , tí nữa  đi về nói sau , bây giờ thì hãy chui vào đây.”  Thất bảo chần chờ nhìn Trang Vũ Ninh.  Trang Vũ Ninh gật gật đầu , nói “Yên tâm đi Thất bảo , hắn là thiên  sư , hơn nữa là bằng hữu của mụ mụ , sẽ không có hại ngươi đâu.”  Thất bảo lúc này mới ngoan ngoãn hóa thành ​một ​cổ khói trắng  chui vào lá linh phù.  Trang thái lạnh lùng liếc nhìn nữ nhi ​một ​cái , thở dài “Một cái tiểu  quỷ kêu ngươi là mụ mụ , chuyện này là chuyện gì!”  Trang Vũ Ninh cúi đầu , không dám nói.  Đoàn người đi ra khỏi ngôi nhà cũ của Hồ Uy , đi đến nơi dừng xe ,  phát hiện bên cạnh xe cảnh sát của Tạ Vũ Tình xuất hiện ​một ​xe  cảnh sát khác , cùng 4 gã cảnh sát đứng trước xe ​một ​chiếc xe  BMW.  Thấy bọn họ đi tới , trong đó ​một ​cảnh sát đi tới , là Kỳ Thần,  “Tạ đội trưởng , các ngươi không sao chứ?” Kỳ Thần nhìn Tạ Vũ  Tình hỏi.  Tạ Vũ Tình gật gật đầu , nhìn thoáng qua chiếc xe BMW , trong xe  có ngồi ​một ​người ở ghế lái , nhưng do tấm cửa phản quang nên  không nhìn rõ được người nào , liền chu môi hỏi “Đó là ai?”  Kỳ Thần nói “Là tên Hồ Uy”  Vừa nghe thấy tên “Hồ Uy” , Diệp Thiếu Dương đương trường ngơ  ngẩn , liền đi đến chỗ Tạ Vũ Tình hỏi “chuyện gì xảy ra?”  Tạ Vũ Tình giải thích nói “Sau khi tới nơi này , ta thấy không ổn lắm  , sợ có người vây chúng ta bên trong , nên phát tin nhắn bảo bọn  họ lại đây , ở cửa thôn mai phục , vạn nhất ai hoặc là Hồ Uy đến ,  đem hắn ngăn lại.”  Kỳ Thần nói tiếp “Đúng vậy, chúng ta đến được ​một ​lúc , ở bên kia  đứng không ​chờ​ , thì thấy hắn lái xe đến đây , liền bị chúng ta ngăn  lại.” 
Loading...

Chương 349 : Bạch y nhân là ai?