Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 350 : Hồ Uy là kẻ thù truyền kiếp. 

       Hồ Uy trao đổi ánh mắt với tứ bảo pháp sư , sao đó tiếp tục lên  đường , đi ra khỏi rừng cây, một đường đi đến cái khe giữa hai  ngọn núi .  Tứ bảo pháp sư , ngó trước ngó sau không thấy ai , liền bên tai của  Hồ Uy thấp giọng nói “Sư huynh , ta vẫn luôn có cái nghi vấn , Bạch  công tử , rốt cuộc là có lai lịch gì?”  Hồ Uy quay đầu nhìn hắn “Ngươi hỏi cái này để làm gì ?”  “Sư huynh ngươi đã nói với ta , chỉ cần có nó , thì cho dù chúng ta  có chết , thì linh hồn cũng có thể tồn tại” Tứ bảo pháp sư cười hắc  hắc “Ta cũng muốn biết chi tiết về nó , cho an tâm ​một ​chút”.  Hồ Uy trầm ngâm ​một ​lát, nói “Ngươi không cần suy nghĩ nhiều ,  chúng ta ba người , thêm ​một ​quỷ đầu , đối phó với 1 mình Diệp  Thiếu Dương , tuyệt đối không thể nào thất bại .”  Tứ bảo pháp sư , nói “Nhưng …..”  Hồ Uy vỗ vỗ vai hắn “Không phải ta không nói mà là không dám nói  , nhưng không cần phải biết chi tiết của nó , chỉ cần biết nó khó  lường là được.”  Tứ bảo pháp sư nhíu mày gật gật đầu.  Như là để hắn an tâm . Hồ Uy hạn giọng nói “Ta chỉ có thể nói cho  ngươi , thôi phủ vô trướng , chuyển luân vô danh ….”  Tứ bảo pháp sư đương trường ngơ ngẩn , mơ hồ đoán được cái gì  , vốn tưởng rằng nó chỉ là ​một ​con tà linh cường đại ở trên nhân  gian mà thôi , không nghĩ tới ….  “Đi thôi , chúng ta còn làm chính sự nữa”  Hồ Uy chụp lên vai của tứ bảo nói.  Tứ bảo gật gật đầu , cùng hắn đi đến xe.  Đoàn người Diệp Thiếu Dương , cùng nhai đi vào nhà Trang Vũ  Ninh , vào cửa Diệp Thiếu Dương bảo mọi người đem Vô nguyệt  đạo trưởng đặt trên sô pha , trở lại trong phòng , lấy ra hộp “mười  tám thần châm” , đi đến bên người Vô nguyệt đạo trưởng , mở hộp  châm ra , lấy 7 cái kim châm , phân biệt châm lên 7 đại huyệt trên  tay phải hắn.  Sau đó nâng tay hắn lên , dùng cây kim khác châm thủng ngón tay  hắn , liền có ​một ​luồng máu đen chảy ra , ở phía dưới đã chuẩn bị  sẵn ​một ​cái thùng rác.  Diệp Thiếu Dương bật lửa đốt ​một ​bó thiên mộc tàng hương , hơ  lên phía dưới cánh tay của Vô nguyệt đạo trưởng , nhan sắc cánh  tay cũng đỡ đen hơn , sưng vù cũng bớt xuống 1 chút .  20 phút sau , máu đen không có chảy ra nữa , nhan sắc của cánh  phục hồi lại như bình thường , chỉ là làn da vẫn còn những cái khe ,  trông rất thô ráp.  “Quỷ khí này thật là mạnh.” Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu , quay  qua nói với Trang Vũ Ninh : “Giúp ta mua mấy thứ đồ vật , đậu  nành , cây đậu đũa , đậu xanh , gạo kê cùng đại hạt kê vàng , mỗi  loại hai cân , giã thành bột .”  Trang Vũ Ninh ngẩn người , gật đầu nói “Siêu thị thứ gì cũng có  bán , ta đi xuống mua .”  Trang Vũ Ninh đi rồi , Diệp Thiếu Dương tiếp tục vì Vô nguyệt đạo  trưởng lấy máu , thẳng đi không còn ​một ​giọt máu nào ra nữa, mới  thu hồi châm , lúc này Trang Vũ Ninh cũng đã trở lại , đưa ​một ​cái  túi cho Diệp Thiếu Dương   Diệp Thiếu Dương bảo đi lấy cho hắn ​một ​chậu nước sôi lại đây ,  sau đó bỏ hết vào quấy lên giống như hồ đặc, sau đó bôi lên tay  của vô nguyệt đạo trưởng , rồi tìm ​một ​khối vải đỏ , buộc lại , búng  tay ​một ​cái “Lấy 5 loại bột đậu để rút ra quỷ khí còn sót lại , nghỉ  ngơi ba ngày , là có thể phục hồi như cũ .”  Trang thái gật gật đầu , thập phần cung kính nói “Diệp thiên sư , ta  thay mặt vô nguyệt đạo trưởng , cảm ơn ngươi!”  “Trước nói chuyện của ngươi đi ,ngươi cùng Trần nhị tam có cái  quan hệ gì?” Diệp Thiếu Dương vừa hỏi , vừa gấp linh phù thành  một ​con hạc giấy , thổi ​một ​hơi, nó vỗ cánh bay ra ngoài cửa sổ ,  trừ bỏ Trang thái trợn mắt há mồm mà nhìn , còn mọi người còn lấy  đã thấy qua pháp thuật này , biết Diệp Thiếu Dương làm hạc giấy là  đi giám thị ở ngoài.  Trang thái thở dài nói “Báo ứng , tất cả là báo ứng . Trần nhị tam ,  là đệ đệ của ta!”  “Cái gì!” Trang Vũ Ninh kêu lên.  “Chuyện này là bí mật của ta , ta cũng chưa từng nói với ngươi.”  Trang Thái vỗ vỗ bả vai nàng , “Không cần nói xen vào , nghe ta nói  đi đã.”  “Trần nhị tam , là con nuôi của phụ thân ta , năm đó cha ta ở vùng  duyên hải làm buôn bán , có ​một ​lần đến nơi nhập hàng , gặp phải  mấy tên cường đạo , muốn giết người cướp của , vừa lúc gặp Trần  nhị tam , hắn cứu cha ta , năm đó hắn 20 tuổi , đã là ​một ​pháp sư.”  Diệp Thiếu Dương nghe thế , gật gật đầu , người tu đạo , đặc biệt  là Mao sơn tông , mặc kệ là nam hay bắc tông , bên cạnh tu đạo  cũng nghiêm khắc tu luyện thể thuật , cho dù là lão quách chỉ là  ngoại môn đệ tử , muốn đối phó với người thường , thì mấy người  cũng không thành vấn đề.  “Hắn hộ tống cha ta trở lại vùng duyên hải , cha ta biết hắn lẻ loi  một mình , vì báo ân , nên giữ lại , hắn cũng ở lại , ở nhà máy cha  ta làm ít sự tình đặc biệt , là ​một ​người cần cù thông minh , cha ta  rất thích hắn , liền nhận hắn làm con nuôi , hắn là người tu đạo nên  không có vợ con , sau đó dọn đến nhà của chúng ta ở . Quan hệ  của ta cùng hắn rất tốt , giống như huynh đệ ruột thịt . Sau đó cha  ta qua đời….”  Nói đến đây , Trang thái liếc nhìn Tạ Vũ Tình ​một ​cái “Năm đó , con  chỉ mới có ​một ​tuổi . Cha ta phân di chúc thành ba phần , cho ta  cùng muội muội , trần nhị tam mỗi người ​một ​phần , nhưng là bởi vì  khi đó Trần nhị tam nhiễm phải tật xấu đánh bạc , thường xuyên  thua tiên .  cha ta cũng biết điều đó , cho nên di chúc có viết , muốn quan sát  hắn ba năm , nếu đến đó không còn đánh bạc nữa , thì đem phần  thuộc về hắn đưa cho hắn.  Nhưng hắn khi đó đánh bạc thiếu tiền , 5 - 7 lần tìm ta đòi tiền , ta  không cho , liền hoài nghi ta cố ý lấy cớ không phân tài sản cho  hắn , ài , người chết vì tiền những lời nói quả không sai , vốn dĩ  chúng ta như huynh đệ ruột thịt , kết quả trở mặt thành thù , sau  hắn lại dùng tà pháp câu hồn phách của con , để ta đưa tiền cho  hắn….”  Trang Vũ Ninh nghe thế , giật mình dùng đôi tay che miệng ,  “Ta sợ đưa tiền cho hắn , hắn cũng không thực hiện lời hứa , vì thế  âm thầm tìm người giới thiệu, từ nói khác mời đến ​một ​vị pháp sư  lợi hại , sau đó dụ hắn đến lấy tiền , vị pháp sư khi đấu pháp với  hắn , đánh bại hắn , từ trên người hắn lấy ra hồn phách con , dùng  pháp thuật trả lại trong cơ thể con , may mà không chịu bất luận  thương tổn gì.  Trần nhị tam bị pháp sư kia phế cái gì kinh mạch , nói là cả đời  không thể thi triển pháp thuật được nữa , sau đó đuổi hắn đi , từ đó  về sau , ta cũng chưa có gặp qua hắn , ta cũng không biết nguyên  là hắn trở về quê.”  Nghe thế Tạ Vũ Tình nhịn không được: “không đúng , lúc Trần nhị  trở về , còn tiếp tục làm thầy cúng , nếu bị phế…..”  Diệp Thiếu Dương nói “Pháp thuật là phải dùng cương khí thi triển ,  một ​khi linh mạch bị phế , liền không thể thi triển pháp thuật ,  nhưng thầy cúng ở nông thôn , xử lý cũng chỉ là quỷ bám thân linh  tinh việc nhỏ , căn bản không cần đến pháp thuật , chỉ cần ​một ​ít  pháp dược đơn giản , liền có thể thu phục được.”  Nghĩ nghĩ , nhìn Trang thái nói “Hồ Uy là con nuôi của Trần nhị tam  . ý ngươi là hắn là vì báo thù cho Trần nhị tam , cho nên đối với vũ  vũ ra tay? Chính Trần nhị tam gieo gió gặt bão , sự tình đã qua lâu ,  hắn như thế nào đối với gia đình ngươi cừu hận lớn như vậy?” 
Loading...

Chương 351 : Tiểu quỷ nứt đầu (1)