Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 353 : Nhi tử tương lai. 

       Diệp Thiếu Dương nói “Rất lợi hại! Chúng ta đã từng đối phó qua  Phùng Tâm Vũ , Thất bà bà , tuy rằng lợi hại nhưng đều nằm trong  trận pháp , khi đánh nhau có thể dùng lực lượng của trận pháp, còn  thứ này không bị trói buộc , còn có thể tìm được mình , rất khó  đánh . Ta mượn tiên lực của thần tượng , mới có thể cùng nói  lưỡng bại câu thương , Mao sơn am hiểu nhất là bày trận . Tên này  nếu cùng lên với Hồ Uy , sẽ là phiền toái lớn , hơn nữa còn tên tiểu  quỷ nứt đầu nữa , Đệch , chúng liên thủ ta lập tức chết chắc. Phiền  nhất là đến bây giờ , ta cũng không biết nó là cái thứ gì.”  “Biết được thi sao ? có quan trọng không?”  “Đương nhiên là quan trọng rồi ! Bất luận sinh linh nào , đều có  nhược điểm của mình , quỷ có nhược điểm của quỷ , yêu có nhược  điểm của yêu , tà linh chỉ cần hoàn cảnh sinh ra nó , là có thể tìm ra  biện pháp khắc chế , vấn đề là thứ này không phải là quỷ , yêu , thi  , mà cũng không phải là tà linh.”  “Không phải quỷ , không phải yêu … có thể là khi trước ngươi nói  qua Âm sinh chi quỷ?”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu , ”Cũng không phải , cho nên mới thật là  phiền phức.”  Tạ Vũ Tình nghĩ nghĩ , đề nghị nói “Bằng không đối phó với nứt đầu  trước, đem từng cái ​một ​đánh bại?”  Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt liếc nàng nói ”Ngươi nói nghe rất  nhẹ nhàng , hiện tại không biết cái xác chết của nó ở nơi nào , đi  đâu tìm nó đây?”  Trang Vũ Ninh lúc này mới nói “Đúng rồi , còn ta còn chưa nói đến  một ​người , là tên pháp sư …. hắn không phải là đồng bọn của Hồ  Uy sao?”  “Muội nói Tứ bào pháp sư” . Diệp Thiếu Dương trầm ngâm rồi lẩm  bẩm nói “Kỳ quái là . hôm nay gặp hắn , hắn biểu hiện giống như là  lần đầu thấy ta , nhưng mà chúng đã gặp qua rồi …. Vì cái gì hắn  lại tỏ vẻ như vậy?”  Tạ Vũ Tình nói “Chỉ có khả năng , hắn không muốn người khác  nhận ra là hai người các ngươi đã từng gặp mặt.”  Diệp Thiếu Dương trong lòng nảy lên “Ngươi nói là Hồ Uy? nhưng  vì cái gì?”  Tạ Vũ Tình còn muốn nói nữa , thì di động của Diệp Thiếu Dương  vang lên , cầm lên xem , thì trong lòng giật mình , vẫn là số điện  thoại lạ kia , vội mở ra tin nhắn , chỉ có ​một ​câu : Tiểu quỷ nứt đầu ,  ở bệnh viện tâm thần Thanh sơn.  Diệp Thiếu Dương ngây người , vội vàng gọi lại số đó , nhưng bên  đó tắt máy.  “Bệnh viện tâm thần Thanh sơn ? có ý gì?” Tạ Vũ Tình nhìn thoáng  qua tin nhắn nói , đột nhiên “Nha” : “Bệnh viện này ở phía tây  Thạch thành , chẳng lẽ nói , xác chết nứt đầu đang đặt ở đó?”  Sẽ không trùng hợp như vậy chứ ? Vừa nhắc đến! Diệp Thiếu  Dương lập tức vẽ ​một ​lá truy tung phù , ném ra bên ngoài cửa sổ.  Diệp Thiếu Dương nhắm mắt lại , nhờ lực lượng của linh phù , truy  tìm chung quanh ​một ​hồi , nhưng không có phát hiện ra gì , nên ở  trong biệt thự cũng không có người theo dõi.  Chả lẽ là trùng hợp , người này biết mình sẽ tính tiêu diệt nứt đầu  trước nên mới nhắn tin này qua , Diệp Thiếu Dương giật mình , nói  với Tạ Vũ Tình “Ngươi giúp ta điều tra qua một chút?”  “Cái này tra ra sao? chả lẽ đêm mỗi tấc của bệnh viện kiểm tra?”  “không phải làm như vậy,” Diệp Thiếu Dương nói “Xác chết của nứt  đầu , không có khả năng luôn đặt ở bệnh viện mà không có ai biết ,  tám phần là cùng người trong biện viện có liên quan .”  Tạ Vũ Tình tỉnh ngộ , nói “Ta lập tức đi điều tra , để coi bệnh viện  tâm thần Thanh sơn có hay không xảy ra sự việc gì bất thường!”  “Đúng rồi , còn có hồ sơ của người bệnh” Diệp Thiếu Dương nghĩ  rồi nói thêm “Có lẽ từ đó sẽ tìm ra được điểm đáng ngờ.”  “Uh , thế còn ngươi , hiện tại làm cái gì?” Tạ Vũ Tình đứng lên nói.  Diệp Thiếu Dương nhìn thất bảo trong lòng của Trang Vũ Ninh , nói  “Ta còn có việc khác , ngươi đi trước đi , ta chờ tin của ngươi.”  Tạ Vũ Tình cáo biệt , sau khi nàng đi rồi , cha con Trang Vũ Ninh ,  mọi ánh mắt đều tâm trung lên mặt Diệp Thiếu Dương .  Diệp Thiếu Dương thở dài , nhìn chằm chằm Trang Vũ Ninh , nói  “Ngươi làm sao với nó đây?”  Trang Vũ Ninh sửng sốt , bản năng ôm thất bảo thật chặt nói “Nó là  hài tử của ta , nếu đã trở lại , ta muốn tiếp tục nuôi dưỡng nó!”  “Tuyệt đối không thể!” Trang thái nói ​một ​cách dứt khoát “ ngươi là  người , nó là quỷ , sao ngươi có thể nuôi dưỡng nó!”  Trang Vũ Ninh vội vàng nói “Ba ba , ngươi cũng đã nghe tới , nó là  con quỷ tốt , không có hại ta , hơn nữa chúng ta đã ở bên nhau ​một  thời gian , cảm tình rất tốt.”  Trang thái nhất thời nghẹn lời , nhìn Diệp Thiếu Dương xin giúp đỡ.  Diệp Thiếu Dương không biết nói gì , nghĩ thầm ngươi là cha của  nàng ấy mà không quản được , ta sao quản đây , mà ta cũng đâu  phải con rể của ngươi.  “Chuyện này…..” không chờ Diệp Thiếu Dương nói lời thuyết phục ,  liền bị Trang Vũ Ninh cắt đứt lời nói , kiên định nói .  “Thiếu Dương ca , ta biết ngươi muốn khuyên ta , nhưng lúc trước  ngươi tìm tiểu quỷ cho oánh oánh , còn đưa nó cho nàng ấy , cho  nên ta chỉ hỏi , thất bảo có thể lưu lại trên nhân gian không , không  cần gạt ta.”  “Cái này …. có . Chúng nó đã bị độ hóa đi lệ khí , chỉ cần cư trú  trong Cổ mạn đồng , hơn nữa nhận chủ , nên …. cũng không cần  thiết phải đuổi nó xuống âm ty.” Diệp Thiếu Dương chầm chậm nói.  Loại Cổ mạn đồng này , là tiểu quỷ vô hại đối với nhân gian , tuy  rằng phải xuống âm ty báo tin , nhưng chỉ cần chúng nó không có  làm ác , thì âm ty cũng không có cho người tới bắt.  Nhưng mà loại tiểu quỷ này rất nhiều , làm cho chúng nó an phận  mới là điều quan trọng , một khi bị đuổi bắt , sẽ làm cho chúng nó  sợ hãi , vứt bỏ cổ mạn đồng mà đào tẩu , ngược lại dễ đi vào con  đường tà tu , trở thành yếu tố nguy hiểm.  Trong rất nhiều chuyện , âm phủ cùng nhân gian giống nhau, chỉ  cầu an ổn là chủ , cho nên vẫn cho phép ​một ​ít phạm vào quy tắc  được tồn tại.  Diệp Thiếu Dương cũng không có nghĩ sẽ lừa này , nên nói như  vậy  Trang Vũ Ninh nghe vậy , gật gật đầu nói “Vậy là tốt rồi , Thiếu  Dương ca , không cần khuyên ta nữa , ta quyết định muốn tiếp tục  chiếu cố cho thất bảo.”  Thất bảo nghe nàng nói như vật , khuôn mặt lộ ra vui vẻ tươi cười,  Trang thái sốt ruột nhìn Diệp Thiếu Dương “Diệp tiên sinh ….”  Diệp Thiếu Dương cúi đầu suy nghĩ ​một ​lát , lại ngẩng đầu lên nhìn  Trang Vũ Ninh “Ta đem tiểu quỷ đưa lại cho oánh oánh là vì hai  người bọn họ không có phản đối mối quan hệ này , nên ta không  nói , nhưng ngươi là băng hữu của ta , ta thế nào cũng phải khuyên  bảo nàng, nàng đem nó lưu lại , đối với tương lai của nàng thế nào  cũng có ảnh hưởng.”  Trang Vũ Ninh ngẩn ra “Ảnh hưởng gì? Nó không gây hại cho muội  , cũng không có đòi hỏi gì , đem nó nuôi như nuôi dưỡng hài tử của  mình thôi ”  Diệp Thiếu Dương hừ lạnh ​một ​tiếng “Hài tử của mình? nàng còn  không thể ôm lấy nó , như thế nào là hài tử? Nàng còn chưa có kết  hôn , ta chỉ hỏi , nếu sau này nàng lấy chồng , ngươi giới thiệu với  hắn sao về thất bảo , nàng có thể xác định được người ta cũng sẽ  chấp nhận cùng với nó là quỷ ở chung , cho dù nó là tiểu quỷ vô hại  . Nếu các nàng cãi nhau , lỡ thất bảo sử dụng quỷ lực đả thương  hắn thì sao ? chuyện đó nàng có thể cam đoan sao?”  Trang Vũ Ninh ngạc nhiên , mình cũng là nhất thời kích động ,  không có nghĩ đến chuyện này , nhìn thoáng qua thất bảo đáng yêu  , cắn răng nói “Vậy ta cũng không cần bạn trai”   
Loading...

Chương 354 : Ấn ký của Diệp Thiếu Dương