Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 388 : Thiên sư đấu thiên sư (1) 

       Qua qua nắm lấy đầu của nó , dùng quyền đánh vào vị trí lúc nãy  nó bị chu tước mổ bị thương con mắt duy nhất , nứt đầu bị đánh  đau . miệng rống lên tiếng quái thanh.  Qua qua quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương rồi cười thâm ý , thân  hình đột nhiên hóa thành một hạt châu lấp lánh màu đỏ , tiến nhập  vào trong cơ thể nứt đầu.  Nứt đầu cũng không có phản ứng gì , tứ chi lo moi vách tường ,  chốc lát liền bỏ chạy không thấy bóng dáng.  Tạ Vũ Tình cả kinh thất sắc nhìn Diệp Thiếu Dương “Tiểu quỷ của  ngươi bị bắt ? Ngươi thế nào không cứu nó?”  Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn nàng , trầm giọng nói “Đây là an  bài của ta , tí nữa rồi nói , ngươi cũng đừng có nhắc tới.”  Tạ Vũ Tình nghe hắn nói như vậy , tuy cũng không rõ ràng lắm ,  nhưng cũng yên lòng , thở dài một hơi , đi đến trước mặt của Diệp  Thiếu Dương , kiểm tra vết thương trên vai của hắn , phát hiện vết  thương đã kết vảy , không có đổ máu , nên cũng yên tâm.  “Hiện tại làm sao bây giờ?” Tạ Vũ Tình nhìn chung quanh sơn động  , sau khi trải qua một trận ác chiến , trong sơn động chỉ còn lại  chiếc gường huyền ngọc , cùng quỷ huyết đầy đất , đang chậm rãi  thấm vào trong đất.  “Mục tiêu đã đạt được , đi trở về thôi” Diệp Thiếu Dương đi ra phía  bên ngoài .  “Mục tiêu ? mục tiêu gì?” Tạ Vũ Tình đuổi theo hỏi.  “Lúc trở về rồi nói cho nàng”  Hai người đang ở đại sảnh của tầng hầm , thì từ trên bậc thang  truyền đến âm thanh “kẽo kẹt” , tấm chắn đồng mở lên , một tia ánh  sáng hiện lên , thấy một người đi xuống.  Tạ Vũ Tình nhìn thấy đôi chân , còn tưởng là đồng sự nào của  mình , hỏi “Ai đó”.  Người đi xuống cũng không có nói lời nào , bước nhanh xuống  dưới , khuôn mặt dần dần xuất hiện dưới ánh sáng của trường  minh đuốc lúc nãy cắm ở góc tường , là một khuôn mặt đàn ông  đang mỉm cười.  Tạ Vũ Tình cùng Diệp Thiếu Dương trong nháy mắt liền ngây  người.  “Hồ Uy!” Tạ Vũ Tình hít sâu một hơi , bỗng nhiên rút ra súng lục ,  nhắm vào hắn.  Diệp Thiếu Dương chụp lên vai nàng một cái , ý bảo nàng không  cần nổ súng , lấy thân thủ của Hồ Uy , dưới tình huống có phòng bị  , không có khả năng dùng súng lục bắn chết hắn , với lại , mình  cũng không có tính toán lúc này giết chết hắn.  Tạ Vũ Tình bỗng nhiên nghĩ tới , bên ngoài có nhiều người như vậy  , Hồ Uy có thể đi xuống đây , khẳng định là đã động thủ với bọn họ  , thất thanh kêu lên “Ngươi đã làm gì bọn họ?”  Hồ Uy lẳng lặng nhìn Diệp Thiếu Dương , không có lên tiếng trả lời.  Diệp Thiếu Dương liếc mắt đánh giá trên dưới người Hồ Uy , nói  khẽ với Tạ Vũ Tình “Đừng kích động , trên người hắn không có  máu , vừa rồi cũng không nghe thấy tiếng súng , Hồ Uy không có  khả năng nháy mắt giết hết cảnh sát có súng , huống hồ ta đoán  hắn cũng không dám , hắn là muốn đấu võ , ngươi lui qua một bên  đi.”  Tạ Vũ Tình lúc này mới thoáng yên tâm , yên lặng lui vào góc  tường , nàng biết đây là chiến trường của Diệp Thiếu Dương ,  chính mình cũng không thể dùng võ được.  Lại nghĩ đến những trận pháp lợi hại lúc trước Hồ Uy bố trí , thì  thực lực của bản thân hắn càng thêm khủng bố , trong lòng không  khỏi lo lắng cho Diệp Thiếu Dương , thấp giọng nói với Diệp Thiếu  Dương “cẩn thận.”  Diệp Thiếu Dương cũng không nghĩ tới Hồ Uy sẽ xuất hiện lúc này ,  nhìn hắn nói “Bại hoại , định chó cùng rứt giậu sao?”  Hồ Uy cười nhẹ nhàng “Diệp thiên sư , ngươi thật là không lễ  phép.”  “Đối với loại người như ngươi đến cả lão bà cùng nhi tử của mình  cũng có thể ra tay giết hại , thì còn có gì để nói.”  “Vậy thì đừng nói nữa , Diệp thiên sư , để ta nhìn thử xem thực lực  của Mao sơn nam tông các ngươi ra sao ” Hồ Uy nói xong , từ  trong tay áo lấy ra ​một ​lá linh phù.  Diệp Thiếu Dương cả kinh , linh phù màu tím! Tuy rằng Mao sơn  bắc tông sẽ không có được thiên sư bài vị , nhưng hắn có thể sử  dụng linh phù màu tím , chứng tỏ thực lực của hắn đã đến thiên sư!  Trách không được nói hắn là đạo môn kỳ tài . Quả nhiên là không  đơn giản!  Diệp Thiếu Dương trong lòng dâng lên chiến ý , từ trong ba lô lấy ra  kiếm gỗ đào , đối phó với pháp sư nhân gian , câu hồn tác không  có tác dụng quá lớn.  “Bắt đầu đi , Diệp thiên sư.” Hồ Uy tung ra linh phù , đôi tay kết ấn ,  niệm chú ngữ “Quá nhị ngọn lửa , hỏa vũ càn khôn , càn khôn có  pháp , pháp minh đấu sóng!”  Linh phù từ một hóa thành sáu , bốc cháy lên ‘Bích sắc hỏa diễm’ ,  giống như sáu ngọn đèn , bay lung lay tới Diệp Thiếu Dương .  Mao sơn thiên hỏa đèn!  Chiêu này ở Mao sơn nam tông cũng có , là nội môn pháp thuật ,  xem ra Hồ Uy muốn cùng mình quyết phân cao thấp Mao sơn thuật  , lập tức mỉm cười , tay cầm linh phù , dán lên kiếm gỗ đào , tay  chấm chu sa vẽ lên thân kiếm vài nét bút , thì thầm “Thái nhất thủy ,  thủy độ linh quang , linh quang vô đình , phục sóng mà sinh!”  Trên kiếm gỗ đào , lập tức nổi lên một tầng hơi nước , Diệp Thiếu  Dương nâng kiếm chém về phía sáu ngọn lửa kia , đem chúng nó  đánh rớt hết , rồi tiến nhanh tới chém xuống đỉnh đầu của Hồ Uy.  Hồ Uy từ trong bao lấy ra một cây phất trần , tiếp lấy kiếm gỗ , hai  người ở trong đại sảnh đánh từng chiêu qua lại , hai người đều  cầm pháp khí , bước theo thiên cương , vận dụng Mao sơn thể  thuật tấn công lẫn nhau , tốc độ càng lúc càng nhanh , trong nhắt  mắt đã qua mười chiêu .  Tạ Vũ Tình xem hoa cả mắt , có cảm giác đi vào trong thế giới võ  hiệp , nhưng nhìn kỹ , hai người đánh nhau dùng chiêu thức cùng  võ hiệp điện ảnh không có giống nhau , cũng không có chiêu thức  lòe loẹt gì , càng nhiều là biến động tay , một ngón tay , 2 ngón tay ,  thủ tay điểm phượng , đơn chưởng …. tuy tàn nhẫn nhưng lại  chuẩn xác , chiêu chiêu đều nhắm vào nơi yếu hại của đối phương.  Hồ Uy nhìn ra khe hở chiêu thức của Diệp Thiếu Dương , đột nhiên  vung ra một ít đậu đồng , bức lui Diệp Thiếu Dương , từ trong tay  áo ra phất trần , nhảy lên vận chuyển cương khí toàn thân , trong  trên không viết lên , trong miệng thì thầm “ Minh minh thiên địa , đại  đạo vô tình , thăng thiên đến địa , ra vào u minh , phần thiên liệt  hỏa , đã thiêu không dừng lại.”  Vừa niệm xong , thì phất trần cũng đã viết nét bút cuối cùng , là một  chữ triện “Hỏa” , phất trần vung lên , đem chữ “Hỏa” này đẩy về  phía Diệp Thiếu Dương , một cổ liệt hỏa mang theo địa ngục minh  khí , ầm ầm đánh tới.  Địa ngục minh hỏa chú!  Diệp Thiếu Dương trong lòng cả kinh , nếu đem so sánh với “Mao  sơn thiên hỏa đèn” lúc trước chỉ là món khai vị thì “Địa ngục minh  hỏa chú” chính là món ăn chính , không thể khinh thường.  Diệp Thiếu Dương lui về phía sau vài bước , vẽ lên một đạo ngự  hỏa phù , đánh ra , tạm thời ngăn cản địa ngục liệt hỏa , lấy ra một  bình pháp thủ , phun lên kiếm gỗ đào , dùng tơ hồng kẹp tiền đồng  đúc mẫu , quấn từng vòng từng vòng thành phù ấn , trong miệng thì  thầm “Thiên nguyên chân chân khí , chín hào hóa vô cực , một đợt  phá tà hỏa , nhị sóng đấu minh linh , cấp tốc nghe lệnh!”  Chứ ngữ mới niệm xong , ngự hỏa phù cũng bị đốt thành tro , đôi  tay Hồ Uy kết ấn , đem địa ngục liệt hỏa hóa thành hình đao , chém  về đầu của Diệp Thiếu Dương .  Diệp Thiếu Dương không lùi mà tiến tới , tay huy động kiếm gỗ đào  ngăn cản liệt hỏa , tay trái không ngừng kết ấn , đè lên chuôi kiếm  gỗ đào , tức thì bốn cái đồng tiền đúc mẫu lay động lên , phát ra  tiếng vù vù.  Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên rút kiếm ra , đồng tiền lớn phun ra  một đợt gợn nước , tính cả vòng tơ hồng hợp thành một hình dạng  giao long , Diệp Thiếu Dương chỉ thẳng kiếm cùng với gợn nước  tiến về lưỡi đao liệt hỏa.  Hồ Uy cũng huy động phất trần , nhảy về phía này , ở trong gợn  nước mà chiến đấu.   
Loading...

Chương 389 : Thiên sư đấu thiên sư (2)