Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 392 : Thiên phong lôi hỏa kỳ 

       “Ngươi thế mà tà thần …. cũng đánh thắng được?” Tạ Vũ Tình giật  mình nói , tuy rằng không biết rõ lắm tà thần là cái gì , nhưng theo  nhận thức của nàng , được xưng là thần khẳng định là rất lợi hại.  “Ta thật sự đánh không lại tà thần . Đây là tà thần phủ xuống , có  thể phát huy được một thành thực lực đã không tồi rồi.”  Dừng một chút , Diệp Thiếu Dương nói “Thỉnh thần tới dễ đưa thần  đi khó , lấy pháp lực của Hồ Uy , là không thể tiễn nó đi dễ dàng ,  cho nên hắn mới triệu hồi ra mệnh hồn cùng nhau làm phép , ta  thật không nghĩ đến , hắn lại có tới ba con mệnh hồn.”  Xe chạy đến của tiểu khu của nhà Trang Vũ Ninh , đột nhiên điện  thoại của Diệp Thiếu Dương vang lên , cần lên thì thấy Mã Thừa  gọi tới , lập tức nghĩ đến , cùng với Hồ Uy có liên quan.  Quả nhiên , Mã Thừa thông báo “Hồ Uy nói ngày mai muốn gặp  mặt , nói giúp ta là phép , bảo ta chuẩn bị tốt nửa tiền.‘  Diệp Thiếu Dương hít một hơi “Gặp mặt ở đâu?”  “Hắn chưa nói , chỉ mới thông báo cho ta biết , ngày mai ngươi  cùng đi với ta chứ?”  “Ta nhất định là đi , còn …. ngươi trước chuẩn bị tiền trước đi , yên  tâm số tiền này hắn tuyệt đối không cầm được , ta cam đoan.”  Mã Thừa ở bên kia điện thoại cười cười “Nếu lần giao dịch này , số  tiền bị hắn lấy đi , ta cũng không tìm ngươi đòi , ngươi không cạnh  tranh Chu tiểu thư với ta , thế nào?”  Diệp Thiếu Dương ngẩn người , thầm nghĩ đại gia chính là đại gia ,  hơn mấy trăm vạn chỉ vì mua cái “Tình địch” này rời khỏi .  “Chuyện này , ngươi hiểu lầm , ta…….”  “Chỉ là nói giỡn với ngươi thôi , ngươi cứ việc theo đuổi , cạnh  tranh công bằng.” Mã thừa ngắt lời hắn , cười một tiếng , tắt điện  thoại .  Tạ Vũ Tình dò hỏi , Diệp Thiếu Dương đành phải nói tình huống mà  Mã Thừa vừa nói trong điện thoại “Xem ra Hồ Uy muốn bỏ trốn ,  chắc là muốn kiếm lớn một chút để cho tính toán sau này. ”  Tạ Vũ Tình nói “Ngày mai ngươi cũng đi? Ta nhìn không ra chuyện  này có ý nghĩa gì , ngươi lại không muốn bắt Hồ Uy lúc này.”  Diệp Thiếu Dương cười cười “Ngày mai rồi ngươi sẽ biết , đây  cũng là trong kế hoạch ”  “Ta làm gì bây giờ?”  “Tiếp tục truy bắt Hồ Uy , chờ tin tức của ta , đến lúc đó phối hợp  với nhau.” Diệp Thiếu Dương đẩy cửa xe đi xuống , lại quay đầu  nói “Đúng rồi Vũ Tình tỷ…...”  “Không cần kêu tỷ!” Tạ Vũ Tình khó chịu nói.  Diệp Thiếu Dương ngạc nhiên nhìn nàng.  “Kêu tên của ta là được , tưởng ta già rồi à” Tạ Vũ Tình có chút mất  tự nhiên nhìn hắn “Còn có chuyện gì?”  Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu “Bị ngươi hù dọa một phen , quên  mất rồi , ta đi đây”  Nói xong xua xua tay , đi về hướng cửa tiểu khu.  Tạ Vũ Tình ghé người vào tay lái , nhìn hắn đi xa , khẽ thở dài ,  nghĩ thầm chính mình rốt cuộc … đang làm sao vậy?  Diệp Thiếu Dương còn chưa đi đến dưới lầu , thì di động vang lên ,  cầm lấy thì thấy lão Quách gọi , mở di động nghe.  Lão Quách đầu tiên hỏi hắn đang ở nơi nào , xác định hắn không  có việc gì , thì bảo hắn đi nhanh đến tiệm của hắn một chuyến.  Diệp Thiếu Dương trong lòng ngạc nhiên “Xảy ra chuyện gì?”  “Có người từ xa mới đến, muốn gặp ngươi.” âm thanh lão Quách  mang theo sung sướng.  “Đường xa mà đến? ai?”  “Ngươi đến rồi sẽ biết , nhanh đi lại đây” Nói xong tắt điện thoại.  Rất là thần bí à . Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu , xoay  người trở lại , đi đến cửa tiểu khu , xe của Tạ Vũ Tình đi rồi , không  khỏi thở dài , mắng lão một tiếng , chẳng sớm hơn năm phút thì tốt  rồi , mình có thể đi nhờ xe , giờ phải đi taxi , đến tiệm của hắn cũng  mất hơn hai mươi đồng.  Tâm tình đau đớn , Diệp Thiếu Dương ngăn một chiếc taxi , đi đến  tiệm lão Quách.  Lão Quách trên cổ có quấn một vòng băng gạc , ngồi trong phòng  ăn , đang dán người giấy.  Diệp Thiếu Dương vừa thấy hắn , liền nhăn mày hỏi “Huynh như  thế nào nhanh như vậy liền xuất viện?”  “Cũng không có bị gì , nằm ở đó làm gì , những việc này không ai  làm , tẩu tử của ngươi là không làm rồi.”  Diệp Thiếu Dương cả giận “Cửa hàng ngươi không mở hai ngày thì  chết à”  Lão Quách trợn trắng mắt “Không chết , nhưng thiếu rất nhiều tiền.”  Diệp Thiếu Dương á khẩu “Ngươi đi khai quang một lần , có thể  kiếm không ít tiền , gần đây lại coi phong thủy cho Mã gia , cũng  không thiếu tiền , còn liều mạng như vậy làm gì!”  “Lời này mà cũng nói , tiền nhiều cũng không sợ nặng tay , có tiền  mà không kiếm , thì như bị mất miếng thịt” Lão Quách ngẩng đầu  nói về phía bên trong “Này , hồ dán giấy hết rồi !”  “Tới tới!” một tiểu tử mặc quần áo lao động , trong ngực ôm một  hộp hồ dán , trong bên trong chạy ra , nhìn thấy Diệp Thiếu Dương  , không kìm được kích động hô “Nhị sư huynh!”  Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn , nhìn kỹ lại , ngây người.  “Ủa! Vĩ Kiệt , sao ngươi lại tới đây!”  Tên tiểu tử này là Mao sơn ngoại môn đệ tử Trương Vĩ Kiệt! tuổi  không lớn , nhưng đạo pháp xuất chúng , tuy không phải là nội môn  đệ tử , nhưng Thanh Vân Tử cũng dạy cho hắn một ít pháp thuật  cao minh , đối với hắn tương đối coi trọng.  Bởi vì tuổi cũng gần nhau , nên khi Diệp Thiếu Dương ở trên núi ,  cùng hắn quan hệ không tồi , cũng âm thầm dạy hắn một ít nội môn  pháp thuật.  Trương Vĩ Kiệt cười “Sư phụ để đệ tới tìm huynh , cũng vừa nghe  Quách sư huynh nói các sự tình khi huynh xuống núi , nhị sư huynh  hiện tại phong quang vô hạn nha! tiểu đệ thật hâm mộ”  Diệp Thiếu Dương nhìn thấy hắn thân hình dính đầy giầy dán ,  chần chờ nói “Ngươi như thế nào…….”  Trương Vĩ Kiệt hiểu ý “Ta tại đây cũng không có việc gì làm , liền  giúp quách sư huynh .”  Diệp Thiếu Dương im lặng nhìn lão quách “Sư huynh thật giỏi , vừa  thấy mặt liền khiến người ta làm cu li”  “Khụ khụ , đều là người trong nhà , ta không phải tiết kiệm giùm  người chết à , các ngươi cứ tiếp tục trò chuyện , trò chuyện đi” Lão  Quách đỏ mặt , tiếp tục vùi đầu làm việc.  Diệp Thiếu Dương đem Trương vĩ kiệt kéo đến bên trong nhà chính  , lấy ghế ngồi xuống , hỏi “Sư phụ bảo ngươi tìm ta làm gì?”  Trương vĩ kiệt mở ba lô lấy ra một cái bao bố , giao cho Diệp Thiếu  Dương “sư phụ bảo đệ đưa cái này cho huynh”  Diệp Thiếu Dương tâm tình thấp thỏm , mở bao bố ra , ở bên trong  có một cái lá cờ màu đỏ giống như lá cờ giải thưởng , mở ra thì  thấy , lá cờ hình tam giác , nạm viền vàng , giữa dùng hai kim tuyến  tử kim , xem kẽ tạo ra một cái đồ án Thái cực song ngư.  “Thiên phong lôi hỏa kỳ!” Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động ,  nhẹ nhàng vuốt ve lá cờ có mặt ngoài mềm mại , nó địa vị ở trong  Mao sơn tông , tuy rằng kém hơn so với tam đại linh bảo , nhưng  cũng là một kiện bảo bối khó có được.  Từng nghe sư phụ nói qua , phong lôi hỏa kỳ là dùng thiên tằm  tuyết ti mà dệt ra , thủy hỏa bất xâm , khi dùng phù chú kích hoạt ,  có thể thả ra thiên phong lôi hỏa , đối với quỷ yêu tà linh có sát  thương rất mạnh.  “Sư phụ , vì sao muốn đưa ta thứ này?”  Trương Vĩ Kiệt lắc đầu “chuyện này đệ cũng không biết , sư phụ  bảo đưa nó cho huynh , nhưng không có nói nguyên nhân.” 
Loading...

Chương 393 : Thiên địa hỗn độn