Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 394 : Nguyên thần xuất khiếu 

       Diệp Thiếu Dương sửng sốt , cho rằng còn có cái gì quan trọng ,  vội nói “Mau nói.”  Trương vĩ kiệt nói “Sư phụ hỏi ngươi xuống núi lâu như vậy , có  nghĩ đến sư phụ không , su phụ tuy là dùng ngữ khí đùa giỡn để  hỏi , nhưng đệ thấy , lão nhân gia rất nhớ huynh.”  Diệp Thiếu Dương lập tức ngây người , mũi cảm thấy cay cay , lấy  bình tĩnh , nói “Nói với lão bất tử , bảo hắn đừng có chết sớm , chờ  ta tìm được tức phụ , trở về dưỡng lão cho hắn” . Nói xong xua xua  tay , cũng không có quay đầu mà đi về phía đường lớn.  Bởi vì Qua qua đã đi đến nơi của Hồ Uy , nên không cần lo lắng bị  hai tên Thái âm sơn kia theo dõi , Diệp Thiếu Dương về tới biệt thự  của Trang Vũ Ninh.  Chỉ có lầu ba là còn đèn sáng , Diệp Thiếu Dương đi đến chỗ rẽ  của lầu thang , xa xa nhìn thấy Trang Vũ Ninh đang mặc một bộ áo  ngủ màu hồng phấn , ngồi bên dàn dương cầm tự đánh tự ca ,  Diệp Thiếu Dương đứng ở cửa cầu thang lẳng lặng nghe , hết một  khúc mới đi lên lầu.  Trang Vũ Ninh nhìn thấy hắn , mắt liền sáng ngời , lập tức đứng lên  “Thiếu Dương can , ngươi đã trở về!”  Đột nhiên nhìn thấy cổ áo hắn có hai miếng băng gạc lộ ra , cái này  là lúc làm xong chuyện ở tiệm thuốc của Hồ Uy , đang trên đường  về , Tạ Vũ Tình kiên trì dẫn hắn vào phòng khám , để rửa vết  thương cùng băng bó hai bả vai , hơn nửa ngày rồi chưa có gỡ  xuống.  “Huynh bị thương !” Tạ Vũ Tình bước nhanh tới , muốn kiểm tra vết  thương của hắn.   “Chỉ là vết thương nhỏ , đã không sao rồi . ” Diệp Thiếu Dương trả  lời hời hợt.  “Ta đỡ huynh lên sô pha ngồi.” Nói xong không chờ Diệp Thiếu  Dương từ chối đỡ hắn lại sô pha ngồi xuống , sau đó đi lấy nước ,  làm cho Diệp Thiếu Dương cảm thấy khó xử , nghĩ thầm không biết  là cố chủ , như thế nào giống như ngược lại?  “Ba ba có thói quen ngủ sớm , nên đã ngủ rồi , muốn kêu ba ba dậy  không ?” Trang Vũ Ninh bung chén nước đưa đến trước mặt của  Diệp Thiếu Dương , nói .  “Không cần , ta nói đơn giản một chút tình huống lúc này cho muội”  Diệp Thiếu Dương cũng không có nói quá nhiều cho nàng , chỉ nói  chính mình ngày mai đi gặp Hồ Uy , rồi kết thúc chuyện này.  Cuối cùng nói “Mai là ngày quỷ tiết , Hồ Uy khẳng định sẽ trợ giúp  Bạch y nhân hoàn thành nguyên thần quy vị , sau đó hắn nhất định  sẽ cùng Bạch y nhân ẩn núp , hắn biết nơi này có trận pháp , hơn  nữa cảnh sát cũng đang truy bắt hắn , hắn là loại người cẩn thận ,  nên sẽ rời đi , sẽ không tới trả thù hai cha con muội , muốn báo thù  cũng chờ tương lai ổn định hơn , cho nên chỉ cần mọi người ngày  mai chỉ cần ở nhà , là sẽ không có việc gì.”  Trang Vũ Ninh gật gật đầu , biểu tình vẫn khẩn trương như cũ , nói  “Huynh là muốn quyết đấu với hắn , như thế có quá nguy hiểm  không?”  Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai , “Nguy hiểm đương nhiên là có ,  Hồ Uy cũng không phải là kẻ yếu , còn có nhiều ác linh …...”  Trang Vũ Ninh nghe xong biểu tình càng thêm khẩn trương , trầm  mặc một lúc nói “Nếu muội cùng ba ba mai danh ẩn tích , ở một địa  phương nhỏ để sống , Hồ Uy có thể hay không buông tha chúng  ta?”  Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói “Muội sao lại có suy nghĩ này?”  Trang Vũ Ninh , cúi đầu lẩm bẩm nói “Muội không muốn huynh  cùng hắn liều mạng , vạn nhất huynh xảy ra chuyện gì , thì muội  …...”  Diệp Thiếu Dương cười cười , an ủi nói “Yên tâm đi , ta đã có kế  hoạch hoàn hảo , hẳn là không có gì ngoài ý muốn đâu , hơn nữa  sự tình đã phát triển đến bây giờ ,thì không phải chuyện của mình  muội nữa , cho dùng muội không mướn ta , ta cũng muốn giết chết  hắn , cho nên , dù ta có xảy ra chuyện gì , muội cũng đừng có cảm  thấy áy náy.”  “Muội chỉ , lo lắng huynh xảy ra chuyện …..” Trang Vũ Ninh ngẩng  đầu , trong mắt đã đầy nước mắt .  Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn , nghĩ đến bình thường Trang Vũ Tình  có vẻ thành thục hơn nhiều so với tuổi của nàng , nhưng nội tâm  của nàng vẫn chỉ là thiếu nữ mới lớn , cảm tình tương đối tinh tế ,  bất quá …. nàng lo lắng cho mình như vây để làm gì?  “Đúng rồi , khi nào muội tham gia thi đấu” Diệp Thiếu Dương liền  nhanh thay đổi chủ đề.  “Vốn là nửa tháng sau , nhưng bởi vì do vấn đề của nhà tài trợ ,  nên dời đến ngày kia . Nên muội mới luyện thêm vào buổi tối.”  Trang Vũ Ninh đột nhiên mắt sáng lên “Thiếu Dương ca , ngày thi  đấu huynh nhất định phải đi xem muội thi đó , muội sẽ để lại vị trí  người thân cho huynh.”  Diệp Thiếu Dương vốn định nói nếu còn sống sẽ đi , lại sợ nàng lo  lắng , nên gật gật đầu nói “Trước ngày kia chắc sự tình cũng đã  xong , ta nhất định sẽ đi.”  Diệp Thiếu Dương không muốn ảnh hưởng đến sự luyện tập của  nàng , nên hàn huyên thêm vài câu , rồi trở về phòng mình , tắm  rửa thay quần áo, nghe từ ngoài cửa truyền đến tiếng ca , lẳng lặng  nằm trên gường nghỉ ngơi.  Trải qua một đoạn thời gian ở chung , hắn đã sớm thay đổi cái nhìn  ban đầu đối với Trang Vũ Ninh , nàng là một nữ nhân tốt , ca hát  không vì truy danh trục lợi , nàng hát chỉ vì thích ca hát mà thôi .  Nằm trên gường khoảng nửa giờ , cái sổ trong phòng bị người kéo  ra , Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn thấy Tứ bảo đang từ cửa sổ  bò vào , nhìn về phía mình mỉm cười.  Diệp Thiếu Dương ngồi dậy , nhíu mày nói “Ngươi vì cái gì mà luôn  từ cửa sổ tiến vào ?”  “Thói quen …. phi phi , đi cửa sổ tiện hơn”  “Vừa nhìn là biết ngươi có nghề rồi”  Tứ bảo tiếng vào , còn chưa có mở miệng , thì nghe ngoài cửa  phòng truyền đến tiếng ca hát cùng tiếng đàn , trên mặt lộ ra biểu  tình hoa si , nghe một hồi , nhìn Diệp Thiếu Dương nói “Ta là một  fan của vũ vũ , có thể hay không bây giờ đi tìm nàng xin chữ ký nhỉ”  “Ngươi điên à , ngươi trèo qua cửa sổ của nhà người ta rồi còn  muốn chữ ký?” Diệp Thiếu Dương trợn tròn mắt “Đừng có nói nhiều  nữa , tình huống bên người thế nào rồi?”  “Hồ Uy đã đem kim thủy dùng hết , ngày mai là ngày quỷ tiết , đúng  chính ngọ 12 giờ , âm cực phản dương , là thời điểm quỷ khí tràn  đầy nhất , Bạch y nhân có hi vọng nguyên thần quy vị.”  Nói đến đây , dù là người hay hi hi ha ha , vô tâm không tim không  phổi như Tứ bảo , trên mặt cũng hiện lên lo lắng , nhìn Diệp Thiếu  Dương nói “Ta hôm nay đã đi qua khu khai thác mỏ , nguyên thần  của Bạch y nhan quy vị , đã là chuyện ván đã đóng thuyền , tên này  quá cường đại , ta lo lắng chúng ta không phải là đối thủ.”  Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng cười “Đừng quên , chúng ta còn có  hai cái giúp đỡ”  “Vạn nhất chúng nó không xuất hiện , hoặc có biến cố gì thì sao?”  “Trước đừng có suy nghĩ nhiều như vậy .” Diệp Thiếu Dương  ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường , “Ngươi trước hết mang ta đi  đến khu khai thác mỏ nhìn xem , bây giờ là hơn 9 giờ , chỉ còn ít  giờ nữa là đến quỷ tiết , chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”  Tứ bảo cũng không nói nữa , ngồi xuống mặt đất , bày ra tư thế đả  tạo, trong miệng không ngừng niệm chú , qua khoảng nửa phút , từ  hai bên chân mày , xuất hiện một đạo hồng quang từ giữa ấn  đường bay ra , từ từ mở rộng ra rồi sau đó biến mất.  Sau vài giây , Diệp Thiếu Dương cảm giác bên tai mình như có  tiếng gió , qua đầu nhìn lại thì không thấy gì , mỉm cười , biết là  nguyên thần Tứ bảo đang thúc dục mình nhanh thi pháp.  Nguyên thần xuất khiếu với hồn phách ly thể không giống nhau ,  chỉ có pháp sư có pháp lực đạt đến trình độ nhất định , mới có thể  thi pháp , từ trong ba hồn bảy phách lấy ra nguyên thần hồn lực ,  rời khỏi thân thể mình , cũng giống với hồn phách có thể di chuyển  tùy ý , nhưng lại không phải hồn phách. 
Loading...

Chương 395 : Huyết hồn tường