Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 395 : Huyết hồn tường 

       Nguyên thần là hồn phách chi tinh , không có tu vi gì , chỉ có thể di  chuyển , không có thể làm được việc gì , nhưng cũng không ai nhìn  thấy hoặc cảm giác được.  Diệp Thiếu Dương không có mở ra thiên nhãn , nên không nhìn  thấy nguyên thần của Tứ bảo ở đâu , nhưng nguyên thần của Tứ  bảo có thể tạo ra gió , thổi đến mình , liền chứng minh pháp lực của  hắn không tệ  Lập tức nằm trên gường , niệm phân thân chú , tay phải kết ấn , chỉ  vào ấn đường điểm một cái , một sợi mây tía , theo ngón tay lôi kéo  chảy chậm ra….  Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua thân thể của mình ,  đang chậm rãi nằm xuống gường , biểu tình thật an tường , giống  như đang ngủ.  Tứ Bảo xuất hiện trước mặt , nghẹn họng trân trối nhìn Diệp Thiếu  Dương “Ngươi sao có thể tự mình lấy ra nguyên thần?”  “Ta lưu lại một đạo thần thức trong cơ thể.”  “Quá mạnh mẽ , đi nhanh thôi” Tứ bảo xoay người bay ra phía  ngoài , trong miệng oán giận “Ngươi chậm chạp quá , pháp lực của  ta chỉ duy trì nguyên thần được một giờ thôi , đừng có mà hại ta.”  Diệp Thiếu Dương bất mãn nói “Ta còn định đi WC trước , sợ  ngươi nhìn lén mới không đi , tí nữa nguyên thần trở về , ngàn vạn  lần đừng có đái trong quần.”  Hai người bay xuyên qua tường đi ra ngoài , Tứ bảo đi phía trước  dẫn đường ,Diệp Thiếu Dương theo sát phía sau , nguyên thần  bay vút về hướng khai thác mỏ.  Trên đường đi , Diệp Thiếu Dương kể lại chuyện giao đấu pháp  thuật với Hồ Uy lúc sáng , nghe Tứ bảo nói mới biết được hắn luôn  ở bên ngoài đó , canh chừng cho Hồ Uy , miễn cho hắn bị cảnh sát  đến tiếp viện phục kích , thế mới biết gì sao hắn không có tham gia  chiến đấu.  “Nứt đầu đâu , Hồ Uy có phát hiện gì không?” Diệp Thiếu Dương  vừa bay đi vừa nói.  Thấy Tứ bảo gật gật đầu . lại hỏi “Hồ Uy không có phát hiện ra Qua  qua núp trong cơ thể nứt đầu chứ?”  Tứ bảo lắc lắc đầu.  Diệp Thiếu Dương yên tâm , nhíu mày nói “Ngươi thế nào không  mở miệng ra nói?”  Tứ bảo hé miệng , cố hết sức nói “Ngươi đừng có bắt ta nói chuyện  , pháp lực ta không đủ …. khi nguyên thần ngự phong không có thể  nói chuyện….”  “À là vậy.” Diệp Thiếu Dương không có việc gì ở một bên vừa phi  hành , vừa âm thầm hát bài hát gần đây đang được mọi người  thương xuyên nghe .  Tứ bảo khóc không ra nước mắt , người so với người , thật là tức  chết.  Ở Tứ bảo dẫn dắt , đi vào một vùng núi , hai người không phi hành  nữa mà dừng ở dưới đường núi mà đi nhanh đến.  Khoảng mười phút sau , đi vào cái bồn địa , phía trước là vách đá ,  có một sơn động được xây dựng bằng xi-măng , cửa động nghiêng  45 độ xuống dưới , có một cái cầu thang bằng xi-măng , không  ngừng kéo dài xuống dưới.  “Đây là Hồ Uy làm à?” Diệp Thiếu Dương giật mình hỏi.  “Hồ Uy không có tài lực như vậy , cũng không có thể đường hoàng  mà làm” Tứ bảo trả lời “Đây đã từng là khu mỏ khai thác đá của tư  nhân , đã bị bỏ hoang hơn 20 năm qua , các thôn ở phụ cận cũng  đều dời đi rồi , hoang vu , căn bản là không có người đến.”  Khi đang nói chuyện , hai người đi dọc theo bậc thanh đi xuống  khoảng 30 mét , thì thấy phía trước là một bức tường bằng bê tông  , Diệp Thiếu Dương đoán đây là dùng để phong tỏa giếng mỏ ,  nhưng phía bên sườn tường , lại có một thước vuông trống.  “Ta cùng với Hồ Uy , mỗi lần đều đi từ nơi này vào.” Tứ bảo nói  xong , nguyên thần trực tiếp xuyên qua bức trường đi vào trong.  Diệp Thiếu Dương cũng đi vào theo.  Phía dưới giếng mỏ , không gian tối đen , nhưng nguyên thần có  đặc điểm lớn nhất là có thể nhìn trong điều kiện không có ánh sáng  , nên cũng không có phiền toái gì.  Diệp Thiếu Dương đây là lần đầu tiên đi vào giếng mỏ , quay đầu  nhìn khắp nơi , đoán căn phòng này là dùng để chứa than đá , bốn  vách tường đều là màu đen , dùng cọc gỗ cùng dây thép quấn  quanh cố định , trên mặt đất còn có một ít đồ dùng để khai thác  than đá , đa số đã bị rỉ rét hay hư hại hết , nhìn qua đã có nhiều  năm không có ai đụng qua.  Ở hai bên đường có rất nhiều song cửa chắn gió , hai người đi qua  một cái quạt gió , trước mặt lập tức xuất hiện một cái mặt xanh biếc  , đầu đang lệch qua một bên , trên mặt còn cắm rất nhiều mảnh  thủy tinh , nhìn qua đầy ghê tởm.  Trong tay cương thi đang cầm một con chuột , đưa vào trong miệng  mà nhai răng rắc răng rắc , khắp miệng đều là máu.  “Cương thi” Tứ bảo nhìn thoáng qua nói “kệ nó đi thôi , nó không  nhìn thấy chúng ta,”  Diệp Thiếu Dương dừng lại nói “Không được tên này vì không có  thấy người nên mới tìm chuột mà ăn , lưu lại cũng là tai họa , để ta  đem nó thu thập đã.”  Tứ bảo nói “Ta cũng muốn diệt nó , nhưng ta hiện tại là nguyên  thần , không có cách nào”  “Biện pháp , là có” Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng đi đến trước mặt  cương thi , tay phải kết thành chỉ , tay trái nâng lên , bày ra một cái  pháp thuật cơ sở mở đầu của Đạo gia , trong miệng lẩm bẩm chú  ngữ , từng luồng mây tía từ tay trái qua hai ngón tay tràn ra , trên  đỉnh đầu cương thi mà quanh quẩn , chậm rãi hình thành một cái  đồ án thái cực.  Tứ bảo xem trợn mắt há mồm.  Cương thi từ đầu không có cảm giác được nguy hiểm , mồm vẫn  nhai nuốt con chuột , hưởng thụ mỹ vị , chờ đến khi ý thức được có  gì không đúng , liền muốn bỏ chạy , nhưng đã chậm , đồ án thái  cực áp xuống , trùm lại mặt của cương thi , hai mắt cá đồ án dẫn  một cổ mây tía tiến vào trong lỗ mũi của cương thi.  Cương thi cũng không có phản ứng kịch liệt gì , chỉ là run run lên  vài cái , ngã xuống mặt đất , hóa thành một bãi thi thủy xanh biếc.  “Ách , nguyên thần vẫn có thể giết chết cương thi , Diệp Thiếu  Dương đủ ghê gớm!”  “Chuyện này tính là gì , nếu tu luyện Mao sơn thuật đến tận cùng ,  liếc ngươi một cái là ngươi liền chết”  Tứ bảo ngơ ngẩn “Thiệt hay giả?”  “Giả , đi nhanh thôi ” Diệp Thiếu Dương lười nói nhảm với hắn , đi  giải quyết chính sự quan trọng hơn .  Ở trong chỗ sâu của giếng mỏ , có rất nhiều lối rẽ , Tứ bảo dẫn  Diệp Thiếu Dương đi loạn một hồi , Diệp Thiếu Dương ngay đến cả  phương hướng đều không biết , thấy phía trước chia ra thành 2 con  đường , hình vòng cung kéo ra phía ngoài dài ra , ở phía trong là  một kiến trúc hình tròn được xây bằng đá lớn , tường bên ngoài  thật bóng loáng , phiếm lên màu đỏ sậm.  “Chính là nơi này , đây là một bức tường vòng tròn , Hồ Uy dùng  hai năm mới chế tạo xong , sau nó chính là hang ổ của Hồ Uy ,  cùng trận pháp rèn luyện nguyên thần cho Bạch y nhân , cũng ở  bên trong này.”  Âm thanh tứ bảo vừa tắt , có một tiếng khóc như có như không từ  bức tường đối diện truyền đến , Diệp Thiếu Dương cả kinh , cẩn  thận nghe lại , tiếng khóc tuy không lớn , nhưng lại có nhiều thanh  âm lẫn lộn với nhau , nam nữ lão ấu đều có , nghe rất là ai oán đến  cùng cực , không dám nghe lâu .  Diệp Thiếu Dương đi xuống bức tường , phát hiện tảng đá che kín  bọt nước màu đỏ , trong lòng chần chờ , rồi duỗi tay sờ thử , kết  quả không có sờ được bọt nước , trực tiếp xuyên qua bức tường ,  lúc này mới nhớ mình hiện tại chỉ là nguyên thần , dứt khoát hỏi Tứ  bảo về hoài nghi của mình “Đây là tường huyết hồn?”  Tứ bảo sắc mặt ngưng trọng gật gật đầu.  Diệp Thiếu Dương hít sâu một ngụm khí lạnh , huyết hồn tường , là  một loại tà thuật phong ấn , đem ít nhất máu của một trăm người để  làm thành , trộn với bê tông hoác bùn đất , dùng để làm tường , cho  nên tường hiện lên màu đỏ , cũng có máu loãng ở phía dưới.  Sau đó lại bắt lấy 100 con quỷ , dùng trận pháp dung nhập vào  trong đó , lấy máu ​một ​trăm người dẫn trận , dùng tà thuật hình  thành một cái phong ấn cường đại. 
Loading...

Chương 396 : Thi thủy hà