Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 402 : Thầy trò gặp mặt 

       Diệp Thiếu Dương ném bút chu sa, đứng lên nhìn kim phấn mình  đã dùng để vẽ Thiên Địa Quy Nguyên Phù.   Phù đã vẽ xong nhưng với pháp lực hiện tại không biết thi triển sẽ  có uy lực thế nào, trong lòng hắn có một cảm xúc khó tả.   Dù gì thần phù cũng phải gặp tà khí mới có thể kích phát, hắn cũng  không thể tùy tiện tìm một quỷ hồn để thử nghiệm, cho dù tìm cũng  tìm không thấy quỷ hồn lợi hại tầm cỡ bạch y nhân.   Chỉ cần dán lên mấy quỷ hồn bình thường là lập tức hóa thành tro,  không hề có giá trị tham khảo, đành phải thôi.   Dù sao phù đã được vẽ ra, có công hiệu đến đâu cũng vẫn là thần  phù.   Sau đó, Diệp Thiếu Dương bắt đầu đọc thuộc lòng tâm chú -- mỗi  loại thần phù đều có chú ngữ tương ứng.   Chú ngữ, linh phù, thủ ấn chính là ba thứ để tạo thành uy lực của  thần phù.   Vốn Diệp Thiếu Dương còn có điều không rõ là: “Âm Dương Hóa  Kính, Thiên Địa Làm Phù" làm như thế nào.   Hắn nhẩm lại "Quy Nguyên Chú" xem xét biến hóa trong đó, rồi tự  nhiên hắn nghĩ ra biện pháp: Âm Dương tương sinh, Thiên Địa điên  đảo, vạn pháp quy nguyên, Càn Khôn xoay chuyển...   Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nhất định là như vậy.   Mới ngủ được vài tiếng, tới tám giờ Diệp Thiếu Dương đã xuống  giường.   Hôm nay hắn có rất nhiều chuyện muốn làm, vội vàng đi ra ngoài.   Tới phòng khách, hắn liếc thấy Trang Vũ Ninh ngồi trên ghế sa lon,  trên bàn trà bày đầy đồ điểm tâm.   "Thiếu Dương ca, hôm nay huynh cho muội đi cùng chứ?" Trang  Vũ Ninh lẳng lặng nhìn hắn nói.   "Trước đấy không phải ta đã từng nói qua với muội sao? muội đi  không giúp gì được cho ta, ngược lại sẽ còn khiến ta phải phân tâm  thêm." Diệp Thiếu Dương cười cười: "Tin ta , ta giải quyết được."   Trang Vũ Ninh gật đầu, nói: "Cho nên muội dậy sớm tiễn huynh đi,  mua chút đồ ăn. Huynh ăn nhiều vào."   Diệp Thiếu Dương cầm một cái bánh bao đang định ăn, nghe thấy  nàng nói vậy lại không dám cắn. Sao nghe có vẻ như mình đang ăn  bữa cơm cuối của tử tù vậy?   Trang Vũ Ninh nghĩ là hắn vội, cố ý nói đùa: "Ăn nhanh đi, có muốn  muội hát một bài ủng hộ sĩ khí cho huynh không?"   Diệp Thiếu Dương vội vàng khoát tay: "Muội hát buồn rười rượi,  sợ là cửa ta cũng không dám bước khỏi."   Cơm nước xong xuôi, Diệp Thiếu Dương thu thập đồ đạc, cho tất  cả pháp khí vào balo, cáo biệt Trang Vũ Ninh.   Hắn ra khỏi biệt thự, bắt xe taxi chạy thẳng đến trường đại học…  Đại học Công Lý Thạch Thành.   Diệp Thiếu Dương đứng ngoài cổng trường, nhìn đám sinh viên  qua lại, trong lòng có vừa có cảm giác lạ lẫm lại vừa có cảm giác  quen thuộc.   Tuy đã lâu chưa tới trường học, nhưng bất kể thế nào thì trên danh  nghĩa hắn vẫn là sinh viên ở đây. Nhất là lúc này một cặp sinh viên  đi ngang qua, trong lòng Diệp Thiếu Dương lập tức oán giận : Cùng  là sinh viên, sao người ta có thể đi lại thoải mái như vậy? Nói  chuyện yêu đương, nắm tay nhau, cùng đi dạo phố, ăn cơm chung.   Sao mình lại phải đi hàng yêu trừ ma, sao lại có chuyện bất công  đến vậy?   "Này, Tiểu Diệp Tử!" thanh âm kinh hỉ của Tiểu Mã từ xa truyền  đến, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, nhất thời cảm thấy  không thể tin được.   Tiểu Mã lúc này lại đang nắm tay một mỹ nữ, cắt ngang qua một  đôi tình nhân chạy thẳng tới chỗ hắn.   Đến cả tên mập cũng có bạn gái rồi! Diệp Thiếu Dương trong lòng  càng cảm thấy oán giận, nhìn lại mỹ nữ kia thì mới nhận ra là  Vương Bình, hắn lúc này mới biết Tiểu Mã đã thành công.   Vương Bình cười với hắn từ xa, ẩn sâu trong mắt cô có chút không  vui. Tiểu Mã lại không hề chú ý đã chạy tới, đánh một quyền lên  ngực Diệp Thiếu Dương: "Cậu cuối cùng cũng tới tìm tôi! Giờ lại  nghĩ tới bạn bè rồi hả? Có phải thiếu tôi cảm thấy trống trải không?"   Tiếng Tiểu Mã như chuông đồng, hấp dẫn không ít ánh mắt tò mò  của người qua đường. Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, nghĩ  thầm may là có Vương Bình ở gần, chứ không giờ là thời đại của  gay, quan hệ của mình với tên mập lại càng khiến nhiều người nghi  ngờ hơn.   "Thiếu Dương ca." Vương Bình bắt chuyện đơn giản.  Diệp Thiếu Dương gật đầu, quay đầu nói với Tiểu Mã: "Tối hôm  qua sự tình để cho cậu xử lý thế nào rồi?"   Tiểu Mã nói: "Tôi đã liên hệ với Trương Tiểu Nhụy rồi, cô ấy rất cao  hứng vì cậu tới tìm, cô ấy tình nguyện hỗ trợ.   Giờ cũng đang chờ điện thoại của tôi, vậy có gọi cho cô ấy tới  không?"   "Tìm một chỗ ngồi trước đã." Diệp Thiếu Dương nhìn quanh, phát  hiện quán xá bên đường đều đã kín khách ngồi, không thích hợp  để nói truyện. Quán trà sáng sớm lại không mở cửa, đang lúc khó  xử thì Tiểu Mã nói: "Cái này dễ thôi, tới phòng của chúng tôi.”  Diệp Thiếu Dương sững sờ, hết nhìn hắn lại nhìn Vương Bình.   Tiểu Mã gãi gãi đầu, nói: "Đừng hiểu lầm, nàng không ở lại đây.  Hôm nay cuối tuần đến chỗ ta chơi thôi."   Trước khi đến phòng Tiểu Mã thuê, Tiểu Mã gọi cho Trương Tiểu  Nhụy báo địa chỉ của mình, Trương Tiểu Nhị báo sẽ tới.   Phòng Tiểu Mã thuê do chủ nhà tự xây, có một gian chính một gian  phụ. Nơi này không tệ, chỉ là hơi cũ.   Vừa vào nhà, Tiểu Mã nói với Diệp Thiếu Dương: "Phòng này thế  nào, ngươi hài lòng không?"   "Ta?" Diệp Thiếu Dương nhìn hắn.  "Không phải ngươi thì là ai, ta định để chúng ta ở. " Tiểu Mã hơi  giật mình, lập tức cười xấu xa nói: "Ngươi chẳng lẽ còn định ở lại  nhà Vũ Vũ nữa à?"   Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn Vương Bình. Tiểu Mã lập tức  hiểu ra, cười hắc hắc: "Nàng ấy không ở đây, hai chúng ta...không  ở chung."   Diệp Thiếu Dương cảm thấy cảm động, tuy nhiên gần đây không  lăn lộn cùng nhau như lúc đầu, mặc dù Tiểu Mã đã có bạn gái  nhưng vẫn coi mình là bạn thân. Nhưng hắn vẫn chỉ coi Tiểu Mã là  tên đồng đội ngốc .   Hơn 10 phút sau, Trương Tiểu Nhị nhanh chóng chạy tới nơi, vừa  vào cửa đã thấy Diệp Thiếu Dương nên cúi đầu chào: "Sư phụ, đồ  đệ đến rồi!"   "Được được được được." Diệp Thiếu Dương đỡ lấy hai tay của  nàng, nhưng hắn lại thấy nàng dùng sức lên hai cánh tay nên sửng  sốt một chút, sau đó phóng xuất cương khí phân cao thấp.   Vì vậy một cảnh hay xuất hiện trong mấy phim võ hiệp: Một võ lâm  cao thủ tụ lực vào hai tay, cuối cùng lại bị một cao thủ có nội công  cao hơn nhấc lên.   Trương Tiểu Nhị thở ra một hơi, mười phần sùng bái nhìn Diệp  Thiếu Dương, cười nói: "Công lực sư phụ quả là cao thâm."   Diệp Thiếu Dương như ngơ luôn, mỗi lần gặp mặt Trương Tiểu Nhị  hắn đều có cảm giác như xuyên không vào mấy truyện kiếm hiệp.   Sau khi ngồi xuống, Vương Bình muốn đi rót nước, Trương Tiểu  Nhị vung tay, nói: "Đều là nhi nữ trong chốn giang hồ, không cần  khách khí."   Ba người liếc nhau một cái, miệng méo xệch, trong đầu như có cả  ngàn con dê đang kéo xe đi qua.  Diệp Thiếu Dương nhìn Trương Tiểu Nhi mặc quần áo thể thao,  dáng người cân đối hấp dẫn, đang định mở miệng thì Trương Tiểu  Nhị kích động nói: "Sư phụ gần đây không tới tìm, ta đã luyện tập  hết tất cả Mao Sơn thể thuật, võ công quả nhiên tăng lên, mới biết  mấy thứ võ như Karate, Taekwondo đều là vặt vãnh cả.   Hơn nữa ta phát hiện ra Mao Sơn võ thuật có quan hệ rất lớn với  Lý Tiểu Long tiên sinh đã qua đời, 'Dĩ vô pháp vi hữu pháp' không  mưu mà hợp với triết lý trong võ học: 'Vô chiêu thắng hữu chiêu'..."  
Loading...

Chương 403 : Trước khi quyết chiến (1)