Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 417 : Mỹ nhân ngư (2) 

         Phía sau tấm rèm , lộ ra nửa khuôn mặt của một mỹ nữ!  “Ngươi ngươi ngươi là ai!” Diệp Thiếu Dương cả kinh nói , theo bản  năng sờ soạng khóa quần , còn may là mình còn chưa có cởi quần  , bằng không muốn đập đầu vào bồn cầu chết đuối cho rồi.  Mỹ nữ mở to một con mắt đen bóng , đang nhìn hắn , đột nhiên  thẹn thùng cười cười.  Diệp Thiếu Dương trong lòng đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng : đây là  …. Mã Thừa tìm tới để hầu hạ mình?  Mã Thừa ơi Mã Thừa , con mẹ nó ngươi định bẫy ta à!  Mỹ nữ kia đột nhiên kéo tấm chắn lộ ra cái cổ cùng vai ngọc trắng  như tuyết , dáng người thì…. Diệp Thiếu Dương nuốt một ngụm  nước miếng , chậm rãi lui về phía sau, khoát tay nói : “Cô nương ,  đừng ….. ta không thích ăn đậu hủ đâu , ngươi-------”  Một tiếng vang lên , mỹ nữ từ bồn tắm đứng lên , kéo theo một cái  khăn tắm che trên nửa người trên.  Diệp Thiếu Dương sợ tới mức vội vàng xoay người đi ra phía ngoài  , vừa đi đến phía cửa , thì nháy mắt trong đầu như có tia chớp hiện  lên , sửng sốt một lúc , rồi quay đầu lại nhìn mỹ nữ kia , quả nhân ,  nửa người dưới …. là một cái đuôi cá , có các vảy màu hồng phấn ,  tỏa ra ánh sáng lập lòe như đá quý.  Mỹ nhân ngư!  Quả nhiên là Trương Tiểu Nhụy đã đoán đúng , đây là con giao  nhân cái , lại có tu vi khá cao , chỉ trong mấy giờ ở dưới nước , liền  có thể hóa thành thân thể người!  “Ngươi….” Diệp Thiếu Dương gãi gãi ót , tuy rằng đối phương là  yêu , nhưng dù sao cũng là giống cái , hơn nữa hình dạng thật là  một vị mỹ nữ , chỉ có khoác một cái khăn tắm , điểm này không có  quá thích hợp.  Diệp Thiếu Dương lấy một cái khăn tắm nữa ném cho nàng.  “Trước tiên ngươi cứ ở đây chờ ta , ta đi tìm quần áo cho ngươi”  Nói xong chạy nhanh ra ngoài , đem phòng vệ sinh đóng lại , hít  một hơi , tính đi ra ngoài tìm Mã Thừa , trùng hợp chính là vừa mới  mở của ra , thì thấy Mã Thừa đang đi tới , bên người …. dĩ nhiên  Chu Tĩnh Như đi theo!  “Tiểu Như đến tìm ngươi” Mã Thừa âm thanh có chút chua xót nói ,  rồi đi vào trong phòng.  Lúc trở về từ khu khai thác mỏ , hắn liền điện thoại cho Chu Tĩnh  Như , vốn là định tranh công , tâng bốc mình để tăng mặt mũi với  nàng , trợ giúp Diệp Thiếu Dương diệt trừ Hồ Uy , chính mình anh  dũng như thế nào , muốn tìm kiếm hảo cảm của nàng.  Kết quả là nghe hắn nói xong , duy nhất chỉ quan tâm đến thương  thế của Diệp Thiếu Dương , vội vàng chạy tới “Kim Hoàng Cung” ,  Mã Thừa đành phải mang theo nàng đi tới phòng tìm Diệp Thiếu  Dương , trong lòng rất là mất mặt.  “Thiếu Dương ca , huynh không bị sao chứ?” Chu Tĩnh Như nhìn  Diệp Thiếu Dương từ trên xuống dưới hỏi.  “Không có việc gì , không có việc gì” Diệp Thiếu Dương tiếp bọn họ  ngồi xuống , đang định nhờ Chu Tĩnh Như hỗ trợ , tìm cho một bộ  quần áo , chưa kịp nói thì Chu Tĩnh Như đứng dậy nói “Muôi đi  toilet tí”  “Ngươi cứ tự nhiên.” Diệp Thiếu Dương còn đang suy nghĩ , thuận  miệng nói một câu , vài giây sau mới ý thức được có gì đó không  đúng , nhảy dựng lên hô “Ngươi không đi vào được!”  Nhưng mà Chu Tĩnh Như đã đi vào , người ta là đi Wc , mình lại  không thể đi vào kéo nàng được , nằm mềm oặt lên gường , lẩm  bẩm nói “Lần này thì thảm rồi!”  Tuy rằng mình cùng Chu Tĩnh Như chưa có tầng quan hệ kia ,  nhưng mà …. chính mình rất là trong sạch nha!  “Thảm cái gì?” Mã Thừa rất là hiếu kì “Chẳng lẽ trong phòng vệ  sinh , ngươi đang cất giấu mỹ nữ?”  Diệp Thiếu Dương giật mình nhìn hắn , đệch tên này thần toán à.  Quả nhiên vài giây sau , trong phòng vệ sinh truyền ra một tiếng  thét chói tai “A…...” , là âm thanh của Chu Tĩnh Như , tiếp theo thấy  Chu Tĩnh Như đẩy cửa đi ra , khuôn mặt xị ra , liếc mắt nhìn Diệp  Thiếu Dương một cái , trong mắt mang thương cảm sâu sắc.  “Cái này , ngươi đừng có hiểu lầm!” Diệp Thiếu Dương vội vàng  giải thích.  Mã Thừa vừa thấy cái tình huống này , tựa hồ rất là hấp dẫn , liền  ba ba chạy về phía WC , duỗi đầu nhìn vào trong , nhìn thoáng qua  rồi chạy nhanh rời khỏi , trên mặt tràn đầy ý cười , hướng Diệp  Thiếu Dương giơ lên ngón tay cái “Kim ốc tàng kiều , Diệp Thiếu  Dương , nhìn không ra à nha, ha ha ha …..”  Diệp Thiếu Dương hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái , đang  sắp xếp lại lời nói , để giải thích với Chu Tĩnh Như.  “Đây là thật sự?” Diệp Thiếu Dương khiếp sợ nhìn hắn.  “Thật sự thật sự , nàng ấy là giao nhân thành tinh , ngươi có thể  xem nàng ta là Mỹ nhân ngư , không tin nàng nhìn thử xem , nửa  dưới của cô ta là đuôi cá….” Diệp Thiếu Dương nói rồi đẩy cửa WC  ra , cũng vừa lúc cái mỹ nữ bọc khăn tắm từ phía trong bước ra.  Mã Thừa cùng Chu Tĩnh Như lập tức nhìn xuống nửa người dưới  của nàng ta , dưới khắn tắm là hai cái cẳng chân thon dài trắng  như tuyết , vô cùng mịn màng.  Hai người liền chuyển ánh mắt lên mặt Diệp Thiếu Dương .  “Đuôi cá đâu?” Mã Thừa cười xấu xa hỏi.  “Được rồi ” Diệp Thiếu Dương nhún vai “Nàng đã rời khỏi nước ,  được một lúc thì thân thể sẽ biến hóa làm đuôi cá biến mất , hoàn  toàn hóa thành hình người . Các ngươi nếu không tin , có thể đem  nàng đẩy vào trong nước thử xem.”  Vừa mới dứt lời nói , giao nhân kia phịch một tiếng quỳ xuống đất ,  xá một cái đối với Diệp Thiếu Dương , cất tiếng khóc nói “Tạ chủ  nhân đã cứu ta…..”  Thì ra nàng có thể nói , điều này nói lên nàng có ít nhất trăm năm tu  vi , Diệp Thiếu Dương gật gật đầu , đột nhiên ý thức được có điều  không đúng “Từ từ , ngươi kêu ta là gì?”  Giao nhân ngồi dậy , đáng thương nhìn hắn “Giao nhân chúng ta  có truyền thống , vì trả ân cứu mạng , liền nhận chủ nhân , ta đem  cả đời hầu phụng chủ nhân.”  Diệp Thiếu Dương ngây người , nhìn một thiếu nữ ướt át kiều diễm  quỳ gối trước mặt mình , xưng mình là chủ nhân , trong lòng không  khỏi dâng lên một ít ý nghĩ đáng khinh.  Ở bên kia , Mã Thừa cũng bật cười “Diệp Thiếu Dương , người ra  đã muốn hầu hạ ngươi , ngươi liền nhận đi”  Chu Tĩnh Như liếc hắn một cái : “Ngươi nói bậy cái gì đó!”  Mã Thừa lập tức câm miệng , trong lòng đối với người trước mặt  này , hắn không có nhấc nổi một chút giá của công tử Mã gia.  “Ngươi trước hết mặc quần áo vào đã … à , ngươi chưa có quần  áo , vậy ngươi tiến vào chăn gường đi.” Thấy giao nhân vẫn bất  động , Diệp Thiếu Dương đành phải đem chăn tới , khoác lên  người nàng .  “Ngươi kêu ….. ngươi có tên không?”  “Ta kêu là Quả Cam”  “Quả Cam?”  Quả cam gật đầu “Quy củ của giao nhân chúng ta , sau khi trưởng  thành , sau khi lên bờ nhìn thấy dạng đồ ăn nào trước tiên thì dùng  làm tên của mình, ta năm đo khi lên bờ , ở trên bến tàu nhìn thấy  người ta bán quả cam , cho nên đã lấy tên này.”  Còn có cái loại quy củ kỳ quái này nữa , Diệp Thiếu Dương cảm  thấy thật mới lạ “Thì …. nếu là nhìn thấy đậu hủ thúi đầu tiên thì  sao?”  “Những cái đó đều không có tính , chúng ta đặt tên chỉ dùng các  loại hoa quả rau dưa thiên nhiên làm tên , đã qua gia công là không  tính , thịt cũng không được.” Nói xong ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu  Dương “Chủ nhân , ngươi nếu không thích tên này , thì tìm cho ta  một cái tên khác đi , từ nay về sau ta liền đi theo chủ nhân.”  Diệp Thiếu Dương ngạc nhiên , nhìn vẻ mặt cười xấu xa của Mã  Thừa cùng mặt lạnh như tiền của Chu Tĩnh Như , bất đắc dĩ lắc lắc  đầu nói với Quả Cam “Nói với ngươi thế nào nhỉ , ta cũng chỉ là  thuận tay cứu ngươi mà thôi , ngươi không cần phải nhớ ân tình  này đâu , càng thêm không nên đi theo ta !” Trong lòng thầm nói ,  có ngươi xinh đẹp như vật đi bên cạnh , ta còn thế nào tìm được  lão bà?  Quả Cam hốc mắt liền hồng lên , đôi tay trắng nõn vuốt đôi mắt ,  bĩu môi nói “Chủ nhân không cần ta sao…...”  Đệch , như vậy liền khóc? 
Loading...

Chương 418 : Mỹ nữ yêu phó