Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 418 : Mỹ nữ yêu phó 

         Diệp Thiếu Dương trong cuộc đời là sợ nhất nữ nhân khóc , vừa  thấy nàng khóc lên , lập tức hoảng hốt , liền muốn đỡ nàng dậy , lại  cảm thấy không được thích hợp , đi lên cũng không được , thật là  tiến thối lưỡng nan , tay chân luống cuống đứng nơi đó.  “Trước hết , người đừng có khóc nữa được không?”  “Chủ nhân không có cần ta…..” Quả Cam nước mắt rơi như mưa ,  khóc đến thương tâm.  Diệp Thiếu Dương xua xua tay “Được rồi , ngươi nói thế nào liền  như vậy , được rồi chứ , ngươi đừng có khóc nữa”  Quả Cam nghe thấy thế , chỉ trong một giây đồng hồ , liền nín khóc  mỉm cười.  Chu Tĩnh Như ở bên hừ nhẹ một cái , lẩm bẩm “Một khóc hai nháo  ba treo cổ , lúc này mới có ‘vừa khóc’ thôi , mà người nào đó đã  không thê thủ được rồi.”  Diệp Thiếu Dương cũng biết là bị trúng kế , trong lòng cảm khái ,  quả nhiên là yêu tinh , ý đồ xấu quá nhiều , đang cân nhắc làm sao  thoát khỏi nàng .  Quả Cam đột nhiên hé miệng phun ra một giọt nước trong suốt lấp  lánh như hạt châu , hiện lên hào quang màu hoa hồng , đôi tay đẩy  về phía Diệp Thiếu Dương .  Hồn tinh! Diệp Thiếu Dương ngẩn ra , cái nha đầu này làm thật sự  nha!  Quỷ yêu khi nhận chủ , đưa ra hồn tinh , hồn tinh một khi đã ra khỏi  cơ thể , liền không có cách nào thu hồi lại , người tiếp thu mặc kệ  thiện ác , đều sẽ trở thành chủ nhân cả đời của quỷ yêu đó.  Nếu không ai tiếp thu , thì hồn tinh sẽ tự động khô héo , quỷ hoặc  yêu này , suốt cuộc đời đều không thể nhận được chủ nữa . Diệp  Thiếu Dương âm thầm thở dài , mở tay ra cầm lấy hồn tinh.    Hồn tinh cùng làn da tiếp xúc trong nháy mắt , hóa thành một đạo  hào quang màu hồng , chậm rãi thấm vào trong lòng bàn tay , trên  da lưu lại một cánh hoa hình dạng hồn ấn.  “Chúc mừng lão đại thu được yêu phó!” Qua qua vui tươi hớn hở  nhảy lên vai của Diệp Thiếu Dương , nhìn vào trong lòng bàn tay  hắn , ở bên cạnh hồn ấn mới thu , còn có một cái hồn ấn mà đen  sạm , vừa thấy liền không biết đó là quỷ chứ không phải yêu , lập  tức hỏi “Lão đại còn có quỷ phó khác?”  “Hà Cơ , âm sinh chi quỷ” Diệp Thiếu Dương thuận miệng trả lời ,  không muốn nói nhiều , quay đầu nhìn Quả Cam , lắc lắc đầu nói  “Thôi , thu cũng đã thu , bất quá sau này ngươi đừng kêu ta là chủ  nhân , ta không chịu nổi xưng hô này”  Quả Cam nghiêng đầu nhìn hắn hỏi “Thế gọi bằng gì?”  Qua qua nói theo “Cũng gọi giống ta , kêu lão đại”  “Lão đại ….” Quả Cam sợ hãi nhìn Diệp Thiếu Dương .  Diệp Thiếu Dương nhún vai “Tùy tiện , gọi là gì cũng được , đừng  kêu chủ nhân là được rồi.”  “Đã biết , lão đại”  Qua qua nhảy lên đầu vai của Quả Cam , sờ sờ đầu nàng nói “Ta  nhập môn của lão đại trước ngươi , về sau ngươi làm gì cũng phải  nghe ta.”  Quả Cam không phục chu miệng nói “Ngươi quỷ linh bao tuổi?”  “Ta….. một ngàn tuổi”  “Ngươi đừng có mà thổi phồng , ta mới có một trăm năm tu vi ,  ngươi mà có thể một ngàn năm?”  “hắc hắc , không tin đánh một trận thử xem?”  “Ngươi tưởng ta thật không đánh lại ngươi , xem mặt mũi lão đại ,  ta mới lười cùng đánh với ngươi thôi”  Ở hai người đấu võ mồm , Diệp Thiếu Dương cẩn thận đánh giá  Quả Cam , lúc trước chỉ cảm thấy nàng xinh đẹp , nhưng không có  cơ hội nghiêm túc nhìn xem , lúc này cẩn thận nhìn , mới phát hiện  Quả Cam thật sự xinh đẹp đến nhân tâm động phách.    Hơn nữa là do duyên cớ yêu hóa thành người , nên vẻ đẹp của  nàng không có bất luận một cái tì vết nào , tự như một bức ảnh  được photoshop mà ra hoàn mỹ , cái loại hoàn mỹ này , mặc dù là  có chút thiếu chân thật , nhưng bất luận nam nhân nào cũng không  thể ngăn cản.  Diệp Thiếu Dương đang thưởng thức mỹ nữ một hồi , bỗng nhiên  nhớ tới , ngẩng đầu nhìn lại , Chu Tĩnh Như mặt đen lên nhìn chính  mình , nhất thời có chút ngượng ngùng , gãi gãi đầu.  “Khụ khụ , hai ngươi đừng có nói nhảm nữa” Diệp Thiếu Dương  nhìn thoáng qua Quả Cam “Bây giờ nói chuyện của ngươi , ngươi  thế nào bị Hồ Uy bắt được?”  “Hồ Uy….”  Nhắc tới Hồ Uy , biểu tình của Quả Cam liền biến hóa , dưới đáy  mắt hiện lên cổ cừu hận khủng bố hiện lên , làn da trắng như tuyết  hồng lên , một cổ yêu khí nồng nặc tỏa ra bốn phía.  Diệp Thiếu Dương trong lòng cả kinh , tu vi của nàng thật không  yếu.  “Ta sinh ra và lớn lên ở vùng biển Nam Hải , tuổi …. bảo mật , lúc  ta tu thành hình người khoảng 18 năm trước , cũng giống như bình  thường các yêu khác sau khi biến hình , liền đi đến nhân gian sinh  hoạt , lúc ta tu luyện ở gần bờ biển có một cái huyện thành ,  Ta không có việc gì nên đi nơi đó , ẩn thân đi vào trường học , học  cách nói chuyện , học nhiều tri thức nhân loại , tổng cộng có mười  tám năm”  Diệp Thiếu Dương nghe thế , chậm rãi gật đầu , yêu đều rất thông  minh , đã gặp qua là không quên được , cho dù chưa biến thành  nhân loại nhưng chỉ cần nghe qua nhân loại nói chuyện là sẽ bắt  chước được.  Quả Cam học mười tám năm tri thức của nhân loại , trách không  được khi nói chuyện dùng từ đều giống như một thiếu nữ không có  gì khác nhau.  Tâm tính của yêu , sẽ theo tuổi tác mà chậm rãi thay đổi , cùng với  người giống nhau , nhưng phải tính từ lúc tu thành hình người ,    Quả Cam tu thành hình người đã được mười tám năm , cho nên  tâm tính nàng giống như một thiếu nữ mười tám tuổi……  Quả Cam không biết hắn đang nghĩ cái gì , liền nói tiếp “Ta gặp  được Hồ Uy là lúc ở trên bờ , hắn vừa thấy mặt liền động thủ , là  giao nhân cũng chính là thủy yêu , nên có rất nhiều yêu thuật chỉ có  thể thi triển dưới nước , ở trên bờ ta không phải là đối thủ của hắn ,  cho nên bị bắt.  Đáng giận nhất là hắn không có giết ta , mà đem nhốt ở tại địa  phương lúc nãy , dùng ánh nến đốt cái đuôi lấy ra dầu của giao  nhân , đồng thời còn cho ta ăn một loại dược vật , có thể bổ sung  nước cho ta miễn cưỡng duy trì , cho nên ta cứ bị nhốt như vậy hai  năm mà không chết…..”  Càng nói thì Quả Cam cắn chặt hai hàm răng , quanh thân yêu khí  tràn ngập , làn da đỏ hồng lên như bị lửa đốt , Mã Thừa cùng Chu  Tĩnh Như xem thấy cũng giật mình không thôi , hoàn toàn trở thành  quần chúng , một câu cũng không dám nói.  “Cũng may được một chút , là bởi vì trường kỳ bị lấy dầu giao nhân  , nên hồn lực suy yếu , cơ hồ vẫn luôn nửa hôn mê , nên không có  cảm thấy cảm giác thống khổ , lúc đầu nhìn thấy lão đại , ta cũng  như người trong mộng mơ mơ màng màng , sau khi người cứu ta  khoảng một khác , ta mới thật sự thanh tỉnh….”  Nói đến đây , Quả Cảm lại lần nữa khóc lên , nhưng lúc này là chân  chính thương tâm mà khóc.  Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại , quả nhiên là Chu Tĩnh Như  nghe Quả Cam nói xong chuyện mình trải qua , khuôn mặt lạnh  như băng mới bị hòa tan , lộ ra biểu tình động dung cùng khiếp sợ.  Diệp Thiếu Dương để Quả Cam khóc một lúc , chờ nàng ổn định  tâm tình mới nói “Ngươi chịu khổ hai năm , mơ màng hôn mê , vì  cái gì ngươi nằm trong nước mới mấy giờ liền khôi phục , hiện tại  nhìn ngươi như không giống như người mang thương tích”  “Giao nhân có thân thể rất đặc thù , trong cơ thể có linh du , có thể  trong thời gian ngắn điều trị vết thương , hơn nữa ta được nước bổ  xung , thân thể biến hóa rất nhanh , mấy giờ liền hồi phục , cái này    ta cũng không thể nói rõ ràng được” Quả Cam nói đến đây , nhìn  thấy thái dương của Diệp Thiếu Dương có chút trầy da , chính hắn  cũng không biết bị khi nào.  Quả Cam đi đến trước mặt hắn , nâng tay phải lên , móng tay ngón  tay cái bấm lên bụng ngón giữa , chảy ra một giọt máu màu hoa  hồng , sau đó dùng ngón tay giữa lau một chút lên miệng vết  thương trên trán của Diệp Thiếu Dương .  Bởi vì động tác này nên hai người thân thể như muốn dán vào  nhau .  Một mùi hương kì diệu làm người ta say mê trên người nàng phát  ra , Diệp Thiếu Dương nhanh chóng né thân mình ra phía sau ,  quay đầu đi , miễn cho chính mình bị say bởi hương thơm.   
Loading...

Chương 419 : Công chúa Mỹ Nhân Ngư