Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 421 : Gia thế của Diệp Thiếu Dương (1) 

         Hỗn độn chậm rãi cười.  Diệp Thiếu Dương cười nói “Thật ra là ta muốn nói , cho dù ngươi  có tu vi thông thiên đi chăng nữa , nhưng đã ở trong Âm dương  kính , đều không thể ra được , ngươi thực lực càng mạnh , thì  phong ấn chi lực của Âm dương kính càng mạng , giống như ngươi  đang ở trong một cái rổ , nhưng không bao giờ có thể nâng nó lên  được”  Hỗn độn không có trả lời , qua một lúc mới sâu kín nói “Có một loại  lực , kêu là lực bên ngoài rổ.”  “Vậy ngươi cứ chậm rãi mà tu luyện đi , không có việc gì thì có thể  thử xem .” Diệp Thiếu Dương cũng không có nghĩ nhiều về vấn đề  này , nói “Thật ra ta vẫn luôn muốn tháo mũ của ngươi xuống , nhìn  xem mặt mũi của ngươi trông như thế nào , đừng có nói vô hình vô  tướng , ngươi đã có thân thể , nhất định phải có khuông mặt , bằng  không thì ngươi chụp mũ lại để làm gì?”  Hỗn độn hơi ngẩng đầu lên , khóe miệng hiện lên nụ cười nhạt “Thế  ngươi có biết vì sao ta phải chụp mũ che mặt không?”  “Không biết” Diệp Thiếu Dương trả lời thật dứt khoát.  Hỗn độn khe khẽ thở dài “Lần sau nếu ngươi có thể thắng được ta ,  sẽ cho ngươi nhìn xem một lần”  Diệp Thiếu Dương vốn định hỏi hắn một câu , ngươi không phải là  mỹ nữ gì , làm gì mà thần thần bí bí như vậy để làm gì.  Đột nhiên hỗn độn duỗi ra một ngón tay , một đoàn ánh sáng trắng  bay ra , xuyên thủng thần thức của Diệp Thiếu Dương .  Diệp Thiếu Dương đang nhìn trước Âm dương kính lắc lắc đầu , bị  tiêu diệt một sợi thần thức , tuy rằng đối thân thể không có bất kỳ  ảnh hưởng gì , nhưng cũng cảm giác được một điểm khó chịu.  Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút , hiện tại mình không có cách  nào tiêu diệt được hỗn độn , cũng chỉ có thể đem hắn khóa ở trong  Âm dương kính , còn để tương lai xem như thế nào rồi tính , hơn  nữa hắn cũng rõ , chính mình trong lòng cũng không có tin hắn đã  giết qua tổ tiên Mao sơn nên thế tiêu diệt hắn , chuyện này không  biết thật giả ra sao , dù sao thì mình cũng chưa có gặp qua hắn giết  bất cứ ai .  Diệp Thiếu Dương mở ba lô , lấy ra Thái ất phần trần , ở trong ánh  sáng của hoàng hôn mà quan sát nó , trong lòng tràn ngập đắc ý.  Thái ất phất trần mới chính là thu hoạch lớn nhất của mình trong  hành động này.  Tam đại pháp khí của Mao sơn , thì mình đã có hai thứ , nếu gom  đủ tam đại pháp khí … có thể thật sự hay không sẽ phát sinh ra sự  kiện thần kỳ kia?  Diệp Thiếu Dương lắc nhẹ cái đầu , cảm thấy mình thật là tham lam  , kiện pháp khí kia , mấy trăm năm trước đã không thấy bóng dáng ,  chính mình đi tìm ở nơi nào đây?  Ngẩng đầu , nhìn ra bầu trời bên ngoài của sổ , mặt trời sắp lặn về  tây , rặng mây đỏ đầy trời , một cảnh hoàng hôn thật đẹp.  Ngây người ở bên ban công một lát , thì bên ngoài có người gõ  cửa.  Diệp Thiếu Dương đi qua mở cửa , thì thấy Chu Tĩnh Như cùng một  mỹ nữ dáng người cao gầy ---- mắt Diệp Thiếu Dương lập tức sáng  ngời , nhìn thoáng qua thì nhận ra là Quả Cam , sửng sốt cả người  , đánh giá lại nàng trên dưới một lần.  Nàng mặc trên người một cái váy hoa dài , chân mang một đôi giày  xăng-đan , nhìn thật là thanh thuần giản lược , cùng phối hợp với  khí chất của nàng , thật là một mỹ nữ đẹp không có chút tì vết nào ,  có chút giống một nhân vật hoạt hình trong phim.  “Thấy thế nào , muội tự mình lựa đó” Chu Tĩnh Như cười nói.  “Đẹp , rất đẹp” Diệp Thiếu Dương gật đầu , nói với Quả Cam  “Nhưng ngươi phải đi”  Quả Cam lập tức chu miệng lên “Lão đại , để ta ở lại một ngày đi ,  Tiểu Như tỷ đã nói buổi tối sẽ mang ta đi tham gia tiệc rượu , ta  cũng muốn đi , ngày mai rồi lên đường.”  Chu Tĩnh Như cũng nói giúp “Để nàng ở đây chơi một ngày đi , có  vấn đề gì đâu”  Nếu Chu Tĩnh Như cũng đã nói như thế , Diệp Thiếu Dương tự  nhiên là không có nói từ chối được , nhún vai , cùng với các nàng đi  xuống lầu , đi vào nhà ăn trong phòng, thấy Mã Thừa , Trương Tiểu  Nhụy , Tạ Vũ Tình cùng Tứ Bảo đã ngồi sẵn bên trong.  “Sư phụ người đã tỉnh!” Trương Tiểu Nhụy vừa thấy Diệp Thiếu  Dương , lập tức đứng lên nhiệt tình nói “Để đồ đệ đi lấy nước cho  người!”  Làm trò như vậy trước mặt mọi người , Diệp Thiếu Dương được đối  đãi nhiệt tình như vậy cũng có chút ngượng ngùng.  Chu Tĩnh Như cùng Trương Tiểu Nhụy cùng là người trong vòng  tròn mối quan hệ gia đình , nên cũng tương đối quen thuộc , lúc  trước cũng có nghe nói về quan hệ của hai người , nhưng nhìn thấy  nàng nhiệt tình cùng khiêm tốn như vậy đối với Diệp Thiếu Dương ,  thì kinh ngạc không thôi.  “Tiểu Nhụy , ngươi … Ngày thường ngươi toàn là bộ dạng hung  hăng đi đâu rồi , sao lại như vậy trước mặt hắn…...”  Trương Tiểu Nhụy cười cười hào phóng “Bời vì hắn là sư phụ của  ta” nói xong đi đổ nước cho Diệp Thiếu Dương , rồi nhét vào trong  tay hắn.  Chu Tĩnh Như không biết nói cái gì luôn , nếu không phải nàng tận  mắt thấy một màn này , có đánh chết nàng cũng không tin tưởng ,  mọi người đều sợ gặp Trương Tiểu Nhụy , cứ như vậy đối với một  người , hơn nữa người này vẫn là…..  Mã Thừa nhìn nàng cười cười “Hiện tại nàng cũng đã biết , người  ta không riêng gì có người hầu , còn có đồ đệ mỹ nữ , quả thật…..”  Còn chưa có nói hết lời , Trương Tiểu Nhụy đã hung hăng trừng  mắt nhìn hắn , nói “Ta thích , ngươi làm sao?”  Mã Thừa biết nàng là người có võ , hơn nữa tính nóng như lửa , nói  đánh liền đánh , lập tức ngậm chặt miệng , cái gì cũng không dám  nói.  Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng , nhìn đoàn người nói “Ta đã  gọi cho Tiểu Mã cùng Quách sư huynh đi tới , đúng rồi còn có vũ  vũ.”  Tạ Vũ Tình cố ý cười lạnh nói “Sợ là người muốn gọi tới là người  cuối đi , có gì ngại ngùng mà không nói thẳng ra.”  “Đừng có nói giỡn , hôm nay ta mời , xem như là liên hoan một bữa  , ta còn phải lập tức đi xa , trước khi trở về sẽ không có thời gian để  tụ hội nữa.”  Một câu nói ra mọi người đều sửng sốt.  “Đi xa ? Ngươi muốn đi đâu?” Tạ Vũ Tình hỏi.  “Về nhà một chuyến.”  “À , Mao sơn?”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu “Đó là sư môn của ta , ta chính là về nhà  của mình”  “Ngươi có gia đình?” Ít nhất là có hai người không hẹn mà cùng  thốt lên hỏi.  Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt “Nói nhảm , ta cũng là cha mẹ  sinh ra , không phải là từ cục đã nhảy ra , như thế nào không có gia  đình.”  Chu Tĩnh Như vội vàng nói “Muội cũng không có ý này , chỉ là từ  trước đến giờ , chưa có nghe huynh nói qua về gia đình bao giờ ,  cứ cho rằng huynh là từ nhỏ ở Mao Sơn lớn lên , cho nên …. có  chút kinh ngạc.”  Tạ Vũ Tình ở một bên cũng gật gật đầu.  Diệp Thiếu Dương thở dài nói “Ta lúc trước không có nói , chờ mọi  người đến đông đủ đi , miễn cho ta lại phải nói một lần nữa .” Nói  xong lấy ra di động , gọi điện thoại nhắc nhở ba người kia , bọn họ  đều nói cũng gần tới rồi.  Nửa giờ sau , Lão Quách cùng Trang Vũ Ninh lục tục đến , Trang  Vũ Ninh hôm nay trang điểm rất là xinh đẹp , rất có khí chất của một  minh tinh , nhưng là ở trước mặt của Chu Tĩnh Như , Trương Tiểu  Nhụy cùng Mã Thừa , vẫn có chút câu nệ , ngoan ngoãn ngồi bên  cạnh Diệp Thiếu Dương .  Diệp Thiếu Dương thừa dịp đi Wc , lén hỏi thăm Mã Thừa mới biết  được , gia gia của Trương Tiểu Nhụy đã từng là thủ trưởng cao  nhất của quân khu tỉnh Giang Nam , trong nhà lại có nhiều người  làm chức quan trọng trong quân đội , lúc này trong lòng liền hiểu ra  , trách không được mà cô nàng có thể để cho Mã Thừa cùng Chu  Tĩnh Như phải cho nàng mặt mũi , hơn nữa nào còn thích võ đến  như vậy , chắc hẳn là chịu sự ảnh hưởng từ gia đình.  Tiểu Mã cuối cùng cũng đến , còn mang theo Vương Bình cùng  nhau tới , như vậy là cái bàn đã tràn đầy người , Diệp Thiếu Dương  ánh mắt nhìn qua tất cả mọi người , cảm thấy bạn bè của mình ở  Thạch Thành đã đến đông đủ hết , nghĩ đến mình mới đến Thạch  Thành không có bao lâu , đã quen được nhiều bạn bè như vậy ,  hơn nữa giao tình rất sâu , trong lòng liền cảm khái.  Trước khi mở tiệc , vẫn luôn không thấy bóng dáng của Qua qua ,  thi đột nhiên từ phía dưới chui ra , bò lên vai của Quả Cam mà ngồi  , hai người bọn họ một quỷ một yêu đều không có ăn cơm, ở bên  cạnh ngồi xem bọn họ dùng bữa uống rượu. 
Loading...

Chương 422 : Gia thế của Diệp Thiếu Dương (2)