Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 451 : Dụ bắt quái trùng 

         Diệp Tiểu Manh lắc lắc đầu, “Năm đó ta được cha đưa ra Thượng  Hải , vừa đúng lúc cha mẹ của Diệp Thiếu Dương cũng phải lên  Mao Sơn thăm hắn, tiện đường, nên mới cùng nhau lên Mao Sơn  du ngoạn, ta cũng chỉ gặp hắn có mỗi lần đó thôi.”  Diệp Thiếu Dương kinh hãi, lục tung ký ức của mình, số lần cha mẹ  lên núi thăm hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay, vì thế hắn còn  nhớ rất rõ, đúng là có một lần cha mẹ hắn dẫn theo người họ hàng  lên Mao Sơn……Hồi tưởng lại, năm hắn tám tuổi hay mười tuổi gì  đó. Chỉ nhớ lần đó, cha mẹ có giới thiệu cho hắn làm quen một cô  bé , bộ dáng chừng khoảng năm sáu tuổi. Chẳng lẽ, đó chính là  người đẹp giờ đây đang đứng trước mặt hắn hay sao?!  Đột nhiên hắn nghĩ tới cái gì đó, nhìn Diệp Tiểu Manh nói: “Không  đúng, ngươi cũng là đệ tử Mao Sơn, vì sao lại chỉ gặp hắn có một  lần?”  Diệp Tiểu Manh lúc này mới ý thức được mình đã lỡ miệng, trông  có vẻ mất tự nhiên, nghiêng mặt, nhỏ giọng nói khẽ: “Ta không phải  đệ tử chính thức của Mao Sơn, không nên hỏi, sau này có dịp sẽ  nói cho ngươi biết.”  Diệp Thiếu Dương tuy rằng lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng nàng  đã nói như vậy, hắn cũng không tiện truy vấn, để tránh nàng nghi  ngờ.  Tiểu Mã tỏ ra thích thú, hướng Diệp Tiểu Manh cười nói: “Ngươi  gặp hắn có một lần lúc còn nhỏ xíu, vậy mà vẫn nhớ rõ như vậy  sao. Thật là lợi hại.”  Diệp Tiểu Manh nhún vai, “Ta nhớ rõ hắn, là bởi vì hắn là đệ tử nội  môn Mao Sơn, gia tộc bọn ta chỉ có duy nhất hắn làm pháp sư, hắn  tài giỏi như vậy, ta vẫn luôn lấy hắn làm gương.”   Hướng Diệp Thiếu Dương chớp chớp mắt, nói: “Đệ tử nội môn của  Mao Sơn, chắc ngươi biết điều đó có ý nghĩa gì chứ?!”  Diệp Thiếu Dương nói: “Ừ, pháp thuật so với ta nhất định lợi hại  hơn nhiều.”  “Ngươi đã từng nói, Mao Sơn không dễ dàng thu nhận đệ tử nội  môn, ca ca ta không chừng đã là chân nhân. Một tên đệ tử ngoại  môn kém cỏi như ngươi, lấy cái gì mà dám so sánh với ca ca ta  chứ.”  Tiểu Mã vỗ vỗ bả vai Diệp Thiếu Dương, có ý an ủi nói: “Diệp tử, so  pháp thuật với người ta thì ngươi còn thua xa, nhưng ta thấy ngươi  so với cái tên Diệp Thiếu Dương kia chắc chắn đẹp trai hơn rất  nhiều.”  Diệp Thiếu Dương để tay lên cằm tạo dáng, mỉm cười quyến rũ.  Kết quả, Diệp Tiểu Manh hừ một tiếng nói: " Thiếu Dương ca của ta  tuy lúc đó mới chỉ hơn mười tuổi, đã rất đẹp trai rồi, còn ngươi ư,  hứ.”  Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa té xỉu, đối với dung mạo của  mình sinh ra hoài nghi: mình chẳng lẽ lại tàn tạ đến thế sao, còn  không bằng một tên oắt con mười tuổi. Thật là đáng buồn :(  Ba người lại tiếp tục lên đường, Diệp Thiếu Dương thử dò hỏi, lần  này quê nhà gặp hoạ, vì sao không tìm cái tên “Diệp Thiếu Dương”  kia về xử lý.  Diệp Tiểu Manh trả lời, Diệp bá đã tìm cách liên lạc với chưởng  môn Mao Sơn -Thanh Vân Tử, nhờ lão phái Diệp Thiếu Dương  xuống núi, nhưng không hiểu vì sao đến giờ vẫn còn chưa thấy tăm  hơi.  Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, cha con Diệp Tiểu Manh  đương nhiên là biết Thanh Vân Tử!   Đột nhiên nghĩ đến, sư phụ kêu mình về quê, chính là do Diệp bá  thông báo, nhưng rõ ràng là bị quái vật gây Hạn bạt quấy phá, sao  sư phụ lại nói là thi sát, chẳng lẽ lão đã xác định được Hạn Bạt có  quan hệ với thi sát?  Diệp Thiếu Dương nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đêm nay sẽ gọi điện  thoại cho Lão Quách, nếu sư phụ đi tìm hắn, không chừng hắn sẽ  có cách liên lạc với sư phụ, chuyện này, bất luận thế nào, cũng phải  tìm sư phụ hỏi cho rõ ràng.  Bất chợt, Diệp Tiểu Manh hừ một tiếng rồi nói: “Hạn Bạt là cái thá  gì chứ, nếu Thiếu Dương ca của ta tới, sẽ tiêu diệt nó trong vòng  một giây”  Tiểu Mã vỗ vào bả vai Diệp Thiếu Dương, cười cười.  Diệp Thiếu Dương không nói được câu nào, thật muốn nói với Diệp  Tiểu Manh một tiếng, "đại muội tử ngươi nghĩ quá nhiều rồi, kỳ thật  ta cũng không lợi hại đến thế đâu……"  Đi đến bãi tha ma, tìm được ngôi mộ kia, Diệp Tiểu Manh cùng Tiểu  Mã đều sợ máu me, không muốn động thủ, Diệp Thiếu Dương  đành phải tự mình ra tay.  “Huynh đệ, dù sao ngươi cũng đã chết, xin lỗi a.” Diệp Thiếu  Dương bắt đầu dùng tay quật mồ.  Diệp Tiểu Manh lập tức nói: “Ngươi hủy hoại thi thể của người ta, ít  nhiều cũng nên có chút tiền giấy hương nến gì đó, để tế bái chứ”  “Giờ đã tối rồi, đốt lửa sẽ dễ bị phát hiện,” Diệp Thiếu Dương nói,  “Vạn nhất bị người ta tóm được, sẽ bị coi như mấy tên trộm mộ, lúc  đó có miệng cũng không thể nói cho rõ ràng.”  “Tự tiện hủy thi thể người ta, chính là đã vi phạm đạo đức pháp sư,  lại nói người này vừa mới chết, chắc cũng chưa qua thất đầu,  ngươi không sợ hắn tới tìm ngươi sao?”  “Yên tâm đi, hắn không đi tìm ngươi là được chứ gì .” Diệp Thiếu  Dương bắt đầu động thủ, lòng chẳng hề lo lắng hồn phách chủ mộ  tới tìm hắn trả thù, nói ra, đúng là nực cười, bản thân hắn cái gì  cũng sợ, nhưng lại không sợ quỷ. Có thách, cái tên quỷ hồn này  cũng không dám tìm hắn tính sổ.  Diệp Thiếu Dương một hơi đào sâu xuống dưới ngôi mộ mà Diệp  Thu Linh mới đắp, sau đó chui nửa thân mình vào bên trong, sờ  thấy thi thể, liền lôi ra.  Trời tối, nhìn thấy cỗ thi thể chẳng còn nguyên vẹn kia, Tiểu Mã  cùng Diệp Tiểu Manh đều cảm thấy kinh tởm, rùng mình quay đầu  đi.  Diệp Thiếu Dương cũng mặc kệ, lấy ra Mao Sơn Diệt Linh Đinh, từ  trên mặt thi thể cắt lấy một miếng thịt, lấy ra một tấm linh phù, định  gói lại.  Nhìn tấm linh phù, bất chợt nhớ ra, may mà Diệp Tiểu Manh không  phát hiện, liền nhanh tay thu hồi lại tấm linh phù màu tím, tìm Diệp  Tiểu Manh xin mấy tấm linh phù màu vàng.  Đem miếng thịt người chết gói ghém cẩn thận, sau đó đưa thi thể  về lại mộ huyệt, đắp đất, chôn cất đàng hoàng.  Nửa giờ sau, ba người cùng nhau đi ra phía sau nhà Ngô lão thái,  Diệp Thiếu Dương ghé mắt qua tường nhòm vào bên trong, Ngô  lão thái không có trong sân, tám phần là ở trong nhà, bọn quái miêu  cũng không thấy đâu, chỉ có một con đang nằm vắt vẻo trên cây  hồng góc sân, đôi mắt đỏ mở to,không nhúc nhích, bộ dáng như  đang canh chừng.  Diệp Thiếu Dương trở lại góc chân tường, tìm lấy một nhánh cây,  đào ra một cái hố, từ trong ba lô lấy ra một con chén to, úp xuống,  miệng chén áp sát mặt đất, sau đó lấy miếng thịt ra khỏi tấm linh  phù, bỏ vào bên trong.  Diệp Tiểu Manh ban đầu còn bực bội khi thấy hắn làm thế, nhưng  sau này mới hiểu được: Hắn làm vậy để dẫn đường con giun bò  vào trong chén, dễ dàng bắt giữ.  “Lúc trước ta ở trên núi bắt cửu hương trùng, cũng làm như vậy,”  Diệp Thiếu Dương nói, “Chỉ có điều là dùng chậu rửa mặt với máu  gà, một đêm có thể bắt được cả chậu.”  Diệp Tiểu Manh buồn bực nói: “Bắt nhiều cửu hương trùng như vậy  làm gì?”  “Thì, phơi khô mang ra tiệm thuốc, bán lấy tiền chơi game.”  “Ham chơi thế sao mà nên thân.” Diệp Tiểu Manh nhìn hắn giáo  huấn.  Diệp Thiếu Dương cười cười, không lên tiếng.  Diệp Tiểu Manh vẽ một tấm Địa hỏa phù, ném vào cái bát.  Dùng âm hoả màu xanh biếc, nướng khối thịt người chết. Âm hỏa  độ nóng rất thấp, sẽ không nướng cháy thịt, nhưng có thể làm cho  mùi máu tươi phát huy đi ra ngoài.  Chỉ chốc lát sau, mùi máu tươi đã lan toả ra chung quanh, chui vào  trong lỗ mũi ba người, một mùi là lạ, rất khó ngửi.     
Loading...

Chương 452 : Huyết địa long