Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 460 : Đồng tử quỷ 

         Diệp Thiếu Dương gấp giọng hỏi, Nhị thẩm thấp giọng nói: Lúc đó  có một số việc lạ là xảy ra với Diệp Tiểu Thước, Diệp Quân bổ  sung:  Kỳ thực, ngay trước khi lũ tới, Diệp Tiểu Thước cùng bạn gái đã bị  mất tích, theo Tam Nương nói, bọn họ đi lên núi du ngoạn, hái quả  rừng, sau đó không trở về. Tam Nương còn mang theo người trong  thôn đi lên núi tìm vài lần, cũng không thấy đâu. Mấy ngày sau, lũ  bất ngờ bạo phát, thôn dân lên núi tránh lũ, đúng lúc gặp được  Diệp Tiểu Thước, vì thế nhờ hắn hỗ trợ, kết quả bị hồng thuỷ cuốn  đi……  Nghe Nhị thẩm kể, Diệp Quân cũng đăm chiêu suy nghĩ, nói: “Việc  này cũng là ta nghe người ta nói lại thôi, lúc Tiểu Thước chết, chỉ  có vài người chứng kiến, nhưng họ cũng đã chết cả rồi.” Diệp Quân  thở dài, “Sau đó có lời đồn, cái chết của nó rất tà môn, chân tướng  thế nào không ai rõ, tất cả chỉ là đoán mò mà thôi.”  Nghe bọn họ nói xong, Diệp Thiếu Dương đã rút ra kết luận, cái  chết của Diệp Tiểu Thước, tuyệt đối có vấn đề!  “Nhị thúc, người có biết thêm gì không?” Diệp Thiếu Dương hỏi.  Hai vợ chông Diệp Quân nhìn nhau, rồi ngơ ngẩn lắc lắc đầu.   Diệp Thiếu Dương không hỏi tiếp nữa, những gì họ biết chẳng qua  cũng chỉ là lời đồn mà thôi, không bằng đi hỏi mẹ của Diệp Tiểu  Thước, bà ta khẳng định là biết được nhiều chuyện.  Ăn sáng xong, Diệp Thiếu Dương trở lại phòng, gọi Tiểu Mã dậy,  trong lúc cậu ta đang làm vệ sinh cá nhân thì Diệp Tiểu Manh tới.  Diệp Thiếu Dương tự mình bịa ra một câu chuyện để nói dối cô  nàng, nói rằng hôm qua bọn hắn muốn đi trộm một ít “Óc đậu phụ”  về kiểm nghiệm, kết quả khi đến nơi thì thấy Ngô lão thái cùng lũ  quái miêu đã chết, vì sợ thi độc khuếch tán, cho nên đã cùng Tiểu  Mã đem tất cả ném xuống giếng khô thiêu hủy.  Tất cả đều là sự thật, chỉ có điều đem việc giết chết Ngô lão thái  đổ cho một người không hề tồn tại mà thôi.  Diệp Tiểu Manh nghe xong trợn mắt há mồm, vội hỏi: “Là ai làm?”  “Không biết, khi bọn ta tới đó thì mọi việc đã thành như vậy rồi.”  Diệp Thiếu Dương nhún vai, vẻ mặt vô tội.  Một lát sau, Diệp Tiểu Manh vẻ mặt nghiêm trọng, nói: “Làm ra  chuyện này, tuyệt đối không phải là người!”  Diệp Thiếu Dương đang uống nước, suýt chút nữa thì phun hết cả  ra, “Ngươi dựa vào cái gì mà nói không phải là do người làm?!”  Diệp Tiểu Manh phân tích: “Ngô lão thái nếu không phải là thi thì là  quỷ, dù sao cũng rất lợi hại, lại còn có lũ cương thi mèo kia trợ  giúp…… Thiên hạ làm gì có pháp sư nào lợi hại như vậy, có thể  đem tất cả tiêu diệt hoàn toàn!”  Tiểu Mã từ buồng vệ sinh đi ra, nghe được bọn họ nói chuyện, cười  nói: “Tiểu muội kiến thức thật là hạn hẹp, trên đời này cũng có pháp  sư lợi hại đó chứ, Thiếu Dương ca ca của ngươi không phải một ví  dụ sao.”  Câu nói này vốn nhằm chế giễu Diệp Thiếu Dương, không ngờ  Diệp Tiểu Manh tin là thật, nhíu mày trầm tư, gật gù nói, “Có lẽ  chính là ca ca của ta! Cha ta đã nghĩ cách báo tin cho huynh ấy,  không lý nào lại chưa tới, có lẽ huynh ấy muốn âm thầm điều tra,  cho nên mới không có lộ diện....uhm...thật sự có khả năng như  vậy!”  Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã kinh ngạc nhìn nhau, nàng đã  đoán đúng gần như toàn bộ sự việc.  Diệp Tiểu Manh tự mình say sưa : “Thiếu Dương ca ở Mao Sơn tu  hành mười mấy năm, tu vi nhất định rất ghê gớm, không chừng đã  là chân nhân…… Nếu ca ca tới đây thì tốt quá!”  Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu lên, khóe miệng mỉm cười, nha đầu  này, thực là tự mình mơ mộng……  Tiểu Mã cố nhịn cười, nói: “Đừng kích động như vậy, chưa chắc đã  là ca ca của ngươi đâu.”  Diệp Tiểu Manh bình tĩnh lại, nói: “Nếu không phải ca ca của ta, thì  người này cũng có thể coi là cùng chí hướng với chúng ta, dù sao  cũng có lợi, đúng rồi, các ngươi tìm được óc đậu phụ chưa?”  Diệp Thiếu Dương liền nói cho cô nàng nghe về lai lịch của “Hoàng  Kim Nhục”, cùng với phân tích của chính mình. Diệp Tiểu Manh  nghe xong khiếp sợ không thôi, sau đó lại cau mày, hỏi: “Chuyện  này, cùng Hạn Bạt có liên quan gì với nhau hay không ?”  “Có quỷ mới biết” Diệp Thiếu Dương nhún vai, đang muốn hỏi cô  nàng có xem có biết Diệp Tiểu Thước hay không, đúng lúc này, di  động của Diệp Tiểu Manh vang lên.  “Là cha của ta.” Diệp Tiểu Manh cầm di động nhìn thoáng qua, sau  đó bắt máy, nghe được một hồi, sắc mặt liền thay đổi.  “Đi thôi, chúng ta qua đó xem sao!” Gác điện thoại, Diệp Tiểu Manh  nhíu mày hướng Diệp Thiếu Dương nói: “Đã xảy ra chuyện, có  người bị trúng tà.”  Có người bị trúng tà, việc này không phải là chuyện lớn, nhưng  mấu chốt ở đây là tại sao lại bị đúng vào lúc này.  Diệp Thiếu Dương lập tức muốn cùng Diệp Tiểu Manh đi một  chuyến xem sao.  Tiểu Mã cũng muốn đi theo, Diệp Thiếu Dương thấy hắn đi cũng  không giúp được việc gì, nên phái Tiểu Mã đi lên núi giám sát Diệp  Thu Linh. Người thần bí hôm trước tới tìm Diệp Thu Linh để lấy  “Hoàng Kim Nhục” , có lẽ sẽ liên lạc với nàng ta, tuy khả năng này  không lớn, nhưng cũng được xem là một manh mối, hơn nữa  người không tim chỉ cần không bị công kích thì cũng không có gì  nguy hiểm.  Ba người cùng nhau ra cửa, sau đó chia làm hai ngả, Diệp Thiếu  Dương đi theo Diệp Tiểu Manh đến nhà một người trong thôn.  Trong sân đã chật cứng người đến xem náo nhiệt, từ nhà chính  thỉnh thoảng truyền đến tiếng khóc của một người phụ nữ cùng con  nít.  Hai người chen vào, theo tiếng khóc đi tới phòng ngủ, một người  phụ nữ đang bế em bé, ghé vào mép giường khóc thút thít, bên  cạnh có người đang khuyên can.  Diệp bá cũng đứng cạnh đó, thấy Diệp Tiểu Manh đi cùng Diệp  Thiếu Dương, liền nhìn hắn một cái, sau đó đi tới cạnh Tiểu Manh,  nói: “Vừa rồi đại phu đã tới khám, tìm không ra nguyên nhân, con  thử nhìn xem, Diệp Thu Sơn có phải là bị trúng tà hay không.”  Diệp Thiếu Dương lúc đầu hoài nghi Diệp bá là người bình thường  làm sao mà biết được người kia bị trúng tà hay không, sau đó tiến  đến mép giường nhìn một cái mới nhận ra: một người đàn ông  trung niên đang nằm trên giường, sắc mặt thanh lét, môi thì tím tái,  cả người run lên, khóc khóc cười cười một hồi, miệng lẩm bẩm,  nhưng nghe không hiểu là nói gì.  Một người bình thường đột nhiên biến thành như vậy, ở nông thôn  người ra coi là biểu hiện của trúng tà.  Từ trên mặt của Diệp Thu Sơn, Diệp Thiếu Dương thấy được một  cỗ hắc khí, đọng lại trên ấn đường.  Diệp Tiểu Manh pháp lực không đủ, nhìn không được hắc khí,  nhưng là liếc mắt một cái liền biết ngay là trúng tà, vì thế hỏi tại sao  lại thế này.  Vợ của Diệp Thu Sơn nghẹn ngào kể :   Hôm qua, Diệp Thu Sơn đi thăm một người bạn ở Trần gia trang,  bằng hữu lâu ngày không gặp nên cùng nhau uống rượu. Tới nửa  đêm vẫn chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không ai nhấc máy, vợ  của Diệp Thu Sơn không yên tâm, tự mình tìm đến nhà người bạn  kia, thì biết được Diệp Thu Sơn đã về từ lúc 10h. Nàng ta liền  hoảng sợ, cùng cả nhà người bạn đi tìm khắp nơi, vừa tìm vừa  không ngừng gọi điện thoại.  Cuối cùng tới rừng cây nhỏ bên ngoài cửa thôn thì nghe được tiếng  chuông di động , đi vào thì tìm được Diệp Thu Sơn, trên người đầy  mùi rượu, hôn mê bất tỉnh dưới gốc cây.  Kiểm tra thì thấy hô hấp của hắn bình thường, cho rằng hắn say  rượu. Diệp thu sơn vốn là người mê rượu nên những việc như thế  này lúc trước cũng đã từng xảy ra không ít, nên cũng không nghĩ  nhiều. 
Loading...

Chương 461 : Người say gặp quỷ