Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 463 : Diệp Thu Linh đã chết 

         Diệp Tiểu Manh nói mấy câu an ủi, sau đó đưa ông một đồng tiền  Ngũ Đế, nói rằng có thể xua đuổi ma quỷ, làm cho bọn chúng  không thể đến gần quấy nhiễu. Kỳ thực, tiền Ngũ Đế chẳng có tác  dụng gì ở đây, cái chính là để trấn an tinh thần .  Nhưng Diệp Thu Sơn không biết, đưa hai tay cầm lấy, cảm xúc đã  dần ổn định.  Diệp Tiểu Manh hỏi liệu ông ta có nhớ được chút nào chuyện hôm  qua: “Cái thôn hôm trước người đi qua, còn nhớ vị trí cụ thể  không?!"  Diệp thu sơn suy nghĩ một hồi, nói: “Hình như là ở phía tây, ta nhớ  rõ…… Có một sơn cốc, cái thôn đó gần sơn cốc, ở giữa còn có  một dòng suối nhỏ……”  Diệp Thiếu Dương nghe đến đây, trong lòng cả kinh: phía Tây ư!  chẳng phải là hướng mà nữ quỷ đã chạy trốn hay sao? Hai việc  này liệu có liên quan gì đến nhau hay không?  Diệp Thu Sơn cố sức nhớ lại, thành thực nói: “Có điều, sơn cốc đó,  rất giống nơi mà năm xưa lũ quét qua, nó nằm ở giữa hai khe núi”  Diệp Tiểu Manh không để bụng, thuận miệng nói: “Lão thúc, người  nhớ kỹ lại đi, con cũng từng đi qua sơn cốc đó, nơi ấy rừng núi  hoang vu, làm gì có thôn xóm nào.”  Diệp Thu Sơn lắc đầu, “Ta cũng không nhớ rõ, lúc đó ta mơ mơ  màng màng, có lẽ đã nhớ nhầm vị trí .”  Diệp Tiểu Manh tiếp tục hỏi ông ta một số chi tiết, Diệp Thu Sơn cái  gì cũng không nhớ, nên đành phải thôi, an ủi ông ta nghỉ ngơi cho  tốt, sau đó cùng Diệp Thiếu Dương bước tới, chào tạm biệt vợ của  Diệp Thu Sơn, rồi đi ra ngoài.  Khi đi qua một ngã tư vắng vẻ, cô hướng Diệp Thiếu Dương nói:  “Hiện tại chúng ta có hai manh mối: một cái là Diệp Tiểu Thước,  một cái là thôn xóm mà Diệp Thu Sơn nhắc tới, tuy rằng ông ta  không nhớ được vị trí, nhưng ta có thể lấy hai ngọn núi làm tham  chiếu, đi xung quanh tìm kiếm sơn cốc đó……”  Diệp Thiếu Dương hỏi: “Hai ngọn núi đó là núi gì ?”  “Thực ra chỉ là một ngọn núi, năm đó lũ bất ngờ quét qua, từ giữa  đã tách ra một sơn cốc, nhưng cũng có thể là do kết quả vận động  của vỏ trái đất, sau khi nước lũ rút, sơn cốc lộ ra, ở giữa có một  con suối, bất quá sau này khi bắt Hạn Bạt, có lẽ phải vào trong đó  tìm kiếm một phen.”  Hồng thủy có thể chuyển hướng quét qua sơn cốc sao? Diệp Thiếu  Dương ngạc nhiên, nghĩ nghĩ nói: “Không chừng cái thôn mà ông ta  nói tới, thực sự ở trong sơn cốc.”  Diệp Tiểu Manh lắc đầu: “Không thể thế được, sơn cốc đó trước  giờ không có người ở, lại cách xa thị trấn, ngay cả chăn dê cũng  không sang tới bên đó.”  “Nơi đó không có thôn xóm, chẳng lẽ còn có sơn cốc khác hay  sao?”  Diệp Tiểu Manh ngơ ngẩn, nghĩ giữa khe núi không có thôn xóm,  Núi đầu trâu xung quanh đều là núi, dưới chân núi có tất cả bốn  thôn bao gồm cả Diệp Gia Thôn, trong vòng mười dặm lấy đâu ra  cái thứ năm.  Diệp Thu Sơn bị quỷ bám vào người, không thể trong thời gian  ngắn, trèo đèo lội suối mà có thể đi xa đến thế.  “Theo như ngươi nói, thì cái thôn mà ông ta nhìn thấy đã biến đi  đâu?” Diệp Tiểu Manh ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Diệp Thiếu  Dương.  “Ngươi là người địa phương còn không biết, thì ta làm sao biết,  nhưng ta hoài nghi, sơn cốc mà Diệp Thu Sơn nói tới chính là sơn  cốc giữa khe núi.”  Diệp Thiếu Dương nói, “Nếu nơi này là nơi trị thủy trước kia, Diệp  Tiểu Thước tám phần là đã chết ở đó, như vậy hồn phách của hắn  từ nơi đó đi ra, có thể cho là hợp tình hợp lý, còn cái thôn kia như  thế nào, chúng ta nên trực tiếp tới đó xem chứ đứng đây đoán mò  cũng không có kết quả.”  Diệp Tiểu Manh gật gật đầu nói: “Chúng ta đi tìm Tam Nương trước  đã?”  Diệp Thiếu Dương đồng ý, bà ta là mẹ của Diệp Tiểu Thước, ắt hẳn  sẽ nói cho hắn biết nhiều thông tin hơn những người khác.  Diệp Thiếu Dương còn nhớ rõ nơi ở của Tam Nương, liền dẫn Diệp  Tiểu Manh tới đó.  Trên đường đi, hai người trò chuyện: Diệp Tiểu Thước tuy ở cùng  thôn, nhưng Diệp Tiểu Manh đối với hắn hoàn toàn không chút ấn  tượng, rốt cuộc trận lũ đó đã xảy ra mười năm, lúc ấy cô nàng vẫn  còn là một cô bé, với diệp Tiểu Thước chẳng có gì liên hệ.  Đi đến trước nhà Tam Nương, Diệp Tiểu Manh cầm vòng cửa sắt rỉ  sét, dùng sức đập vào cửa. Tam Nương không có nhà. Chỉ có một  người hàng xóm ngó ra, hồ nghi nhìn bọn họ.  Diệp Tiểu Manh tuy không thường về nhà , nhưng thôn rất nhỏ,  phần lớn thôn dân đều quen biết, lập tức kêu "thím", rồi hỏi bà ta  Tam Nương có nhà không.  Người phụ nữ này nói, Tam Nương ban ngày không ở nhà, cả ngày  đều lang thang ở dưới trấn xin cơm ăn.  Hàn huyên vài câu, người phụ nữ vào nhà. Diệp Tiểu Manh đưa tay  lên khóa cửa sờ sờ, quay đầu lại nói: “Cửa không có khóa, chúng  ta có nên vào không ?”  Diệp Thiếu Dương cảm thấy xông vào nhà người ta giữa thanh  thiên bạch nhật như vậy không được tốt lắm, ban ngày tìm không  thấy Tam Nương, buổi tối có thể đến tìm, không cần thiết phải làm  như vậy, vạn nhất hàng xóm nhìn thấy sẽ gây ảnh hưởng không tốt.  Diệp Tiểu Manh tỏ vẻ đồng ý.  Từ ngõ nhỏ đi ra, Diệp Tiểu Manh nói muốn đi tìm cha, rủ hắn cùng  đi điều tra nhân sự mất tích. Diệp Thiếu Dương đang định đi tìm  Tiểu Mã, vì thế gọi điện thoại cho cậu ta, kết quả nghe Tiểu Mã nói  ra một câu làm hắn khiếp sợ nói: “Diệp Thu Linh đã chết.”  Diệp Thiếu Dương kinh ngạc, dò hỏi chi tiết. Tiểu Mã nói, đã theo  lời Diệp Thiếu Dương đi thẳng đến xưởng bánh của Diệp Thu Linh  ở trên núi, sau đó ngồi ở gần bờ ruộng theo dõi, đợi được nửa giờ,  mới nghĩ có khi Diệp Thu Linh không có trong xưởng, vì thế lặng lẽ  đi vòng đến cửa sổ phía sau nhà để xác nhận.  Kết quả, vừa nhìn vào bên trong, đã trợn tròn mắt: Diệp Thu Linh  nằm ở trên giường, thân thể hư thối, trên giường khắp nơi vương  đầy máu loãng……  Diệp Thiếu Dương nghe xong, sửng sốt một hồi, vội vàng hỏi: “Xảy  ra chuyện lớn như vậy, tại sao ngươi không báo sớm cho tôi biết ?”  Đầu dây bên kia, chỉ nghe Tiểu Mã giọng có vẻ buồn bực, nói “Ta bị  người ta bắt rồi, ngươi đến đây sẽ biết.”  Diệp Thiếu Dương mới đầu có chút khẩn trương, sau này bình tĩnh  lại, phân tích thì thấy: Tiểu Mã còn có thể nhẹ giọng nói chuyện với  mình, chứng tỏ hắn không có gì nguy hiểm, vì thế mới yên tâm, dẫn  Diệp Tiểu Manh lên núi.  Đến gần xưởng bánh, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy có hai người  đang đứng dưới gốc cây: một người là Tiểu Mã, người khác là một  người đàn ông trung niên, nước da ngăm đen, tóc húi cua, mặc áo  sơ mi sẫm màu với quần tây, thân thể rắn chắc.  Diệp Thiếu Dương đi tới, nhìn ông ta rồi hỏi Tiểu Mã, “Sao lại thế  này?”  Tiểu Mã vẻ mặt vô tội chu môi hướng về phía người đàn ông trung  niên kia, có ý như " Ngươi đi mà hỏi ông ta".  Người đàn ông mỉm cười, vươn tay về phía Diệp Thiếu Dương nói.  “Xin chào, Dương tiên sinh đúng không, tôi là Tưởng Kiến Hoa.”  Diệp Thiếu Dương bắt tay rồi nói: “Ông là cảnh sát?”  Tưởng Kiến Hoa ngẩn ra một lúc rồi nói: “Sao cậu biết ta là cảnh  sát?”  Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ lên đầu mình, nói: “ Tóc trên đầu của ông  vẫn còn nếp , vừa nhìn đã biết là do đội mũ lâu ngày tạo thành, chỉ  có người mặc sắc phục thường xuyên mới như vậy, nơi này lại  không có doanh trại quân đội" 
Loading...

Chương 464 : Tấm ảnh chảy máu (1)