Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 480 : Truyền nhân Thiên sư 

         Xong việc, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn cha con Diệp Tiểu  Manh. Nàng vẫn đang ngơ ngẩn nhìn hắn với vẻ mặt khó hiểu, lại  cúi đầu, nói: “Thực sự xin lỗi, ta không định sẽ lừa muội . Tại lúc đó  muội tự xưng là đệ tử Mao Sơn, nên ta không thể không hoài  nghi……”  Diệp Tiểu Manh đỏ mặt cúi đầu: “Muội không trách huynh, vừa rồi  Mã đại ca nói cho muội rõ hết mọi chuyện rồi. Trên thực tế, là muội  đã lừa huynh trước……” Ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái nói, “Căn  bản muội không phải đệ tử Mao Sơn, chỉ là giả mạo danh. Pháp  thuật…… Là do muội tự học.”  Cái gì? Diệp Thiếu Dương ngạc nhiên thốt lên: “Muội tự học?”  Không chờ Diệp Tiểu Manh mở miệng, Diệp bá thở dài: “Đừng nói  chuyện đó ở đây, chúng ta về nhà trước đã, ta sẽ đưa cho con  xem, xem xong con sẽ hiểu.”  Diệp Thiếu Dương đương nhiên không phản đối, vì thế theo chân  bọn họ cùng nhau ra khỏi viện.  Mấy vị thôn trưởng khác của Ẩn tiên tập cũng chưa đi, vừa thấy  Diệp Thiếu Dương đi ra, lập tức tiến đến, nhiệt tình chào hỏi, xin số  điện thoại của Diệp Thiếu Dương, đến nỗi Diệp bá phải xua xua  một hồi mới có thể rời đi.  Dọc đường đi gặp được rất nhiều thôn dân, tất cả đều tỏ vẻ cảm  kích, cung kính gọi ba tiếng “Diệp tiên sinh”.  Đặc biệt khi trở lại Diệp gia thôn, vừa tới cửa thôn, lập tức pháo đốt  ầm ầm, khua chiêng gõ trống, nam nữ già trẻ trong thôn đều ra  nghênh đón, dẫn đầu là Diệp Quân. Mọi người ai cũng vui mừng,  thứ nhất là Hạn Bạt đã bị diệt trừ, thứ hai là hoan nghênh Diệp  Thiếu Dương về quê nhận tổ tông.  Suy nghĩ của các thôn dân thật đơn thuần: Diệp Thiếu Dương lấy  thân phận là hậu nhân của Diệp gia, trước mặt tất cả mọi người ra  tay giết chết quái vật, không chỉ kết thúc nạn hạn hán mà thực sự  còn làm cho Diệp gia nở nang mặt mũi, trong lòng cảm thấy hưng  phấn lạ thường. Mấy cụ già còn luôn miệng kêu: "Cẩu nhi..cẩu nhi"  , làm cho Diệp Thiếu Dương ngượng đỏ cả mặt, nhờ Diệp bá hộ  tống mới có thể chen vào đến trước cửa nhà.  Diệp bá đưa Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã vào phòng khách, sai  Diệp Tiểu Manh pha trà, còn mình đi ra phòng sau.  Mẫu thân Diệp Tiểu Manh cũng ra tới chào hỏi, là một người phụ  nữ trung niên hiền lành phúc hậu.  Diệp bá tay cầm một quyển sổ ra tới, bảo vợ vào nhà trong chăm  sóc Tam Nương sau đó đóng hết cửa phòng lại, ánh mắt hướng  Tiểu Mã ngập ngừng nói: “Đây là Diệp gia bí văn, cho nên……”  Diệp Thiếu Dương lập tức nói: “Đây là bạn tốt của con , chuyện gì  cũng biết, không phải là người ngoài, người cứ nói thẳng ra đi.”  Tiểu Mã cũng không khách khí nói: “Thôn trưởng đừng có coi  thường, Tiểu Mã con vào Nam ra Bắc, trảm yêu trừ ma, có gì mà  chưa từng thấy qua.”  Diệp bá ngạc nhiên, chắp tay nói: “Thì ra cũng là cao nhân.”  Sau đó đặt cuốn sổ lên bàn, mở ra một trang, Diệp Thiếu Dương  không đợi ông ta mở miệng, vội vàng đứng lên nhìn.  Trên đó tràn ngập chữ viết bằng bút máy, nét viết thực tinh tế, còn  có một ít hình cấu tạo cơ thể con người, đánh dấu vị trí kinh mạch  huyệt vị.  “Cái này là của ông nội con , trước lúc lâm trung đã giao lại cho ta  bảo quản.”  Diệp Thiếu Dương nghe vậy kinh hãi một phen, dùng ngón tay lật  cuốn sổ, trong lòng dâng lên một cảm giác nghẹn ngào.  Hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc, xem qua nội dung, Diệp Thiếu  Dương giật mình phát hiện những gì viết trong này thực sự là đạo  thuật Mao Sơn! Nửa đầu là giới thiệu cơ bản, nửa sau là pháp  thuật nội môn của Mao Sơn, hầu hết pháp thuật hắn đều đã biết,  nhưng cũng có một số hắn chưa từng thấy qua bao giờ.  “Không thể nào, ông nội của con không biết pháp thuật!” Diệp Thiếu  Dương kiên định nói, tuy hắn rời nhà khi mới năm tuổi, ấn tượng  với ông nội không quá sâu sắc nhưng hắn tin rằng ông mình tuyệt  đối không biết pháp thuật, bằng không năm đó khi hắn bị người ta  hạ thi độc, ông hắn dù đánh không lại thi sát thì cũng tuyệt đối  không thể đứng yên nhìn hắn sắp chết, sao lại để sư phụ ngẫu  nhiên đi ngang qua, cứu hắn một mạng.  “Ông nội con đúng là không biết pháp thuật, Diệp gia thôn chúng ta  cũng không ai biết pháp thuật.” Diệp bá chỉ vào một câu trong cuốn  sổ nói, “Con xem đây, tất cả đều là Bạch thoại cổ văn, cái này  không phải do người thời nay viết, đây là do tổ tiên Diệp gia lưu lại,  như lúc đầu ta đã nói với con.  Pháp thuật trong bản ký lục này được sao lại từ một quyển sách cổ.  Khi đó lũ bất ngờ bạo phát, khe núi đột nhiên nứt ra, ở giữa xuất  hiện một con suối, nguồn nước dồi dào, tại đầu nguồn suối trên núi,  xuất hiện một đạo quan. Sau khi phát hiện ra, ông nội của con dẫn  chúng ta chạy đến đó, đạo quan đã rách nát tả tơi, cái gì cũng  không có, cái này không đáng nhắc tới, ở đó chúng ta tìm thấy một  cái rương, mở ra mới thấy bên trong có một quyển sách cổ.  Vì rương bị ngâm trong nước lâu ngày nên có một số trang đã bị  hủy hoại, tuy nhiên không biết chữ trên đó dùng cái gì để viết mà  không hề bị nước làm nhoè. Ông nội của con lúc đó làm tộc trưởng,  tự mình đem nội dung trong sách cổ sao chép lại không sai một  chữ. Cái này vốn do ông con bảo quản, sau đó do lũ bất ngờ bạo  phát, ông ấy vì muốn đi trị thủy, lo lắng mình có thể gặp bất trắc nên  giao cho ta bảo tồn, hơn nữa còn tuyên bố rằng nếu ông xảy ra  việc ngoài ý muốn, ta sẽ thay thế nhận chức vụ tộc trưởng cùng  thôn trưởng, không ngờ rằng sau đó ông của con lại qua đời trong  trận lũ năm đó……  Vật này ta vẫn luôn bảo quản ở phía dưới điện thờ, chưa bao giờ  cho ai xem qua, lúc ấy Tiểu Manh còn nhỏ, thích chơi đào đồ vật  khắp nơi, vô tình phát hiện ra rồi lén lút luyện tập pháp thuật trong  đó. Đến lúc ta biết được thì nó đã học xong rất nhiều, ta cho rằng  này cũng có thể coi như cơ duyên của nó nên không ngăn cản. Vì  ký lục đó là đạo thuật Mao Sơn cho nên nó mới tự xưng là đệ tử  Mao Sơn……”  Diệp Thiếu Dương nghe thế, kinh ngạc nhìn Diệp Tiểu Manh. Thì  ra…… Chân tướng là vậy, mình đã luôn hiểu lầm nàng.  Diệp Tiểu Manh đỏ mặt, gật gật đầu, “Cha muội dặn dò không được  nói cho bất kỳ ai biết học được pháp thuật từ đâu, hơn nữa muội tu  luyện đều là Mao Sơn thuật, cho nên mới mạo xưng đệ tử của Mao  Sơn.”  Diệp Thiếu Dương nhíu mày, hỏi: “Làm sao muội biết đó là Mao  Sơn thuật, trên đó đâu có viết .”  Diệp bá nói: “Nghe ta nói hết đã. Năm ấy khi khe núi tách ra làm  hai, lũ vẫn chưa bạo phát, ông nội con vô tình có được cuốn sách  cổ, muốn biết rõ trên đó ghi lại pháp thuật gì nên thừa dịp lên Mao  Sơn thăm con , mang sách này đưa cho sư phụ con xem, Thanh  Vân đạo trưởng đã rất kinh ngạc, nói đó là Mao Sơn cổ thuật.  Bởi nó là vật gia truyền của nhà chúng ta, ông ấy cũng không tiện  giữ lại, cho nên để ông của con mang về. Lúc ấy sư phụ con nói,  cuốn sách này để ở nhà chúng ta, người có duyên nếu học được,  không cần phải ngăn cản, sau đó Tiểu Manh quả nhiên học  được…… Thiếu Dương cậu lật đến trang cuối cùng xem thì sẽ rõ”  Diệp Thiếu Dương lướt nhanh đến trang cuối cùng, thấy trên đó  không phải pháp thuật, mà là một đoạn viết bằng Bạch thoại cổ  văn.  Diệp Thiếu Dương văn chương không giỏi, nhưng từ nhỏ đã luyện  Mao Sơn thuật, nên thể loại ngôn ngữ nào cũng có thể xem hiểu,  nói gì đến văn tự cổ Bạch thoại, lập tức đọc qua một lượt, đã hiểu  ra mọi chuyện:  Tác giả tự xưng là một vị đạo sĩ, truyền nhân của phái Mao Sơn,  tuổi đã cao, sau vì tránh họa nên hồi hương, vốn không nghĩ đến  việc thu nạp đồ đệ nhưng ở trong sơn thôn phát hiện được mấy  người mới tu đạo, không đành lòng để mai một kiến thức, vì thế  đem đạo thuật suốt đời học được viết thành sách truyền lại, để bọn  họ tự mình tu luyện. 
Loading...

Chương 481 : Tổ tiên Diệp gia