Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 483 : Quỷ đèn lồng 

         Nam nhân toàn thân run rẩy, khóc lóc, trên mặt lộ ra một nụ cười  quỷ dị, nói:  “Hắn... là người thứ nhất.”  Diệp Thiếu Dương sững sờ, đột nhiên cảm nhận được một lực  đánh tới, đẩy hắn lui ra hai bước, đưa mắt nhìn lại, là một đạo quỷ  ảnh, đang túm tóc một quỷ ảnh khác, hướng vào vách tường rồi  dần biến mất.  Diệp Tiểu Thước!  Diệp Thiếu Dương trong lòng nảy ra một ý, biết không kịp câu hồn,  liền không chút do dự lấy ra Âm Dương Kính, cắt ngón giữa, ấn  xuống mặt kính, một đạo huyết quang bắn ra, đánh trúng quỷ ảnh,  bao trọn một tầng huyết khí, ngay sau đó một giây, hai đạo quỷ ảnh  xuyên tường ra ngoài.  Diệp Thiếu Dương chạy ra khỏi phòng, đuổi theo.  Đó là "Huyết khí phụ hồn thuật". Tranh thủ lúc huyết khí chưa khô,  quỷ hồn không thể thoát khỏi huyết khí bao quanh, có thể dựa vào  huyết khí mà truy lùng tung tích của quỷ hồn.  Diệp Thiếu Dương đuổi một hơi ra khỏi thôn, đi theo hướng chính  bắc. Tiểu Mã và Diệp Tiểu Manh cũng theo sát đằng sau, ra sức  chạy.  Thật may trên đường đều rất hoang sơ, không có nhà cửa ngăn  cản, Diệp Thiếu Dương triển khai Mao Sơn Lăng Không Bộ, lướt  thật nhanh, cách hai quỷ hồn kia ngày càng gần, phía trước đã có  thể thấy bóng dáng của chúng. Đuổi đến khi còn cách một hai trăm  mét, Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên đứng lại, từ đai lưng lấy ra một  cây Đào mộc kiếm, dùng tơ hồng quấn quanh sáu vòng, cắt ngón  giữa, khẽ lầm ​rầm:   “Lục đinh lục giáp, ngự tiền thính mệnh, thiên sư huyết quy, tru diệt  tà linh!”  Sau khi niệm xong, Diệp Thiếu Dương dùng ngón giữa bắn ra mộc  kiếm, nhanh như gió, đánh về phía hai quỷ hồn.  Vài giây sau, mộc kiếm đã bay đến phía sau kia hai quỷ hồn, sáu  sợi hồng tuyến phóng ra, ánh lên sáu đạo hồng quang, đan chéo  nhau, lập tức bao lấy hai quỷ hồn ở chính giữa.  Diệp Thiếu Dương một tay kết ấn, cảm nhận huyết khí, hoá chưởng  thành trảo, lôi về phía sau, kéo hai quỷ hồn lại bên người. Trong lúc  sắp thành công, một cổ âm phong chợt nổi lên, cũng không biết từ  nơi nào bay tới một cái đèn lồng thắp lửa màu xanh, đánh vào tầng  huyết khí. Một cỗ quỷ khí cực mạnh bùng nổ, xé mở một lỗ hổng  trên tầng huyết khí  Cái bóng mờ ảo “Diệp Tiểu Thước” buông quỷ hồn của Diệp Giai  Lượng ra, lướt về phía bắc, chiếc đèn lồng kia cũng bay theo, càng  bay càng xa.  Diệp Thiếu Dương trong lòng hoảng hốt, "Lục đinh huyết quy thuật"  của mình khơi khơi lại bị một con quỷ đèn lồng phá hỏng?  Bất quá đã lấy lại được trọn vẹn hồn phách của Diệp Giai Lượng.  Diệp Thiếu Dương bước nhanh tới, kết pháp ấn, vớt Diệp Giai  Lượng ra, vốn định mang về, kết quả đưa mắt nhìn qua phát hiện  trên trán hắn thủng một lỗ lớn, quỷ huyết màu xanh đang không  ngừng chảy ra, lập tức dùng một tấm linh phù dán vào lỗ thủng,  máu xanh ngừng chảy, nhưng cảm thấy quỷ lực trên người hắn  đang không ngừng tan rã.  Diệp Thiếu Dương thở dài, quỷ hồn này, cứu không nổi nữa rồi.  “Ngươi trả lời ta mấy vấn đề trước đã, để ngươi chết được nhắm  mắt.” Diệp Thiếu Dương nắm lấy cổ tay hắn, rót nhập cương khí, trì  hoãn sự hao mòn của quỷ lực, hỏi: “Có phải Diệp Tiểu Thước giết  ngươi hay không?”  Diệp Giai Lượng nhẹ giọng nói: “Đúng vậy……”  “Vì sao hắn lại muốn giết ngươi?” Diệp Thiếu Dương truy vấn.  Diệp Giai Lượng khẽ thở dài: “Ta bị trừng phạt đúng tội, mấy người  chúng ta đều đáng chết, ta chết không oan ức……”  Diệp Thiếu Dương nghi hoặc nói: “Mấy người chúng ta, ngươi có ý  gì?”  “Bọn họ đều phải chết, chúng ta thật sự xin lỗi Tiểu Thước, chúng  ta đều sẽ chết, một người cũng không trốn thoát……” . Giọng nói  của hắn càng ngày càng thấp, đột nhiên bắt lấy tay Diệp Thiếu  Dương, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn, hơi thở mong manh nói:  “Đừng có tiếp tục điều tra nữa, ngươi…… Không phải là đối thủ  của hắn đâu……”  Thân thể hắn từ từ bị phân giải, hóa thành tinh phách, bay ra tứ  phía.  Vất vả lắm mới nắm được một manh mối, thế mà lại bị chặt đứt  như vậy. Diệp Thiếu Dương cảm thấy bất lực, lắc lắc đầu.  Lúc này Tiểu Mã cùng Diệp Tiểu Manh đuổi tới, hỏi han tình hình,  nghe xong cả kinh, không nói nên lời.  “Nếu quỷ hồn đó chính là Diệp Tiểu Thước, vì sao hắn muốn thông  qua Diệp Giai Lượng gọi huynh tới ? Chẳng lẽ không sợ huynh bắt  hắn sao?”  “Có lẽ...đó là một sự cảnh cáo.” Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, hắn  nghĩ đây chính là cách giải thích hợp lý duy nhất.  “Bây giờ phải làm sao, quay trở về hỏi thăm người nhà của Diệp  Giai Lượng ư?” Diệp Tiểu Manh hỏi.  Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ phía trước, nói: “Phía trước chính là  Lưỡng giới sơn, cha của cô nói có một đạo quan ở trong sơn cốc,  vừa đúng lúc tôi cũng muốn đi xem, nhân tiện vào đó xem có thể  tìm được hang ổ của Diệp Tiểu Thước hay không.”  Sau đó, dặn dò cô cùng Tiểu Mã quay về tìm người nhà Diệp Giai  Lượng, hỏi thăm xem lúc sinh thời có xích mích gì với Diệp Tiểu  Thước hay không, còn có việc mà trước khi hắn hồn siêu phách tán  đã nói: mấy người phải chết là ai, cái này rất là quan trọng, có thể  sẽ cứu bọn họ một mạng.  Diệp Tiểu Manh gật gật đầu, “Thực lực của muội chỉ có thể bảo vệ  Dương thiếu gia, hiện tại huynh là Diệp Thiếu Dương, đến phiên  huynh bảo vệ muội”  Diệp Thiếu Dương cười nói: “Mặc kệ ta là Diệp Thiếu Dương hay là  Dương thiếu gia, ta vẫn là ta.”  Diệp Tiểu Manh âm thầm thở dài, nói: “Với muội mà nói, không  giống nhau.”  Vào sơn cốc, đi được mấy chục mét, Diệp Thiếu Dương đột nhiên  dừng lại.  Diệp Tiểu Manh lập tức khẩn trương hỏi: “Làm sao vậy?”  Diệp Thiếu Dương dùng chân đá đá một bụi cỏ dại trước mặt, “Bên  ngoài hạn hán, cây cỏ đều sắp chết hết, nơi này sao lại có cỏ mọc  cao thế này, muội không cảm thấy kỳ quái sao?”  Được hắn nhắc nhở, Diệp Tiểu Manh mới chú ý, chi tiết này rất dễ  bỏ qua, cúi xuống nhìn, loại cỏ này trông rất giống Tam Diệp thảo,  thường mọc thưa thớt.   Trong sơn cốc…… sao loại cỏ này lại mọc cao và nhiều đến như  vậy? Hay nó là một loại khác?!  
Loading...

Chương 484 : Cỏ oan hồn