Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 498 : Chuyện cũ của Diệp Tiểu Thước (1)

Diệp Thiếu Dương thầm giật mình, đây thực chất không phải bùa  trừ tà , mà là một pháp khí tương đối lợi hại. Tuy Vương đại thiện  nhân không nói nhưng hắn tin pháp khí này tuyệt đối không phải dễ  dàng có được, tất nhiên là mua lại với giá cao từ cao nhân nào đó.  Kẻ lắm tiền đều giống nhau, tin vào mấy chuyện quỷ thần, cho nên  Vương đại thiện nhân tốn nhiều tiền mua thứ này, Diệp Thiếu  Dương hoàn toàn có thể lý giải.  Diệp Thiếu Dương nhìn Kim Phật, nói: “Là nó đã cứu ông một  mạng.” Diệp Tiểu Thước mới rồi bị mình đả thương, qua một đêm  thương thế nhất định không thể phục hồi nhanh đến vậy. Hắn  không thể đột phá linh lực kết giới của Kim Phật.... Xem ra giải  thích này là hợp lý nhất rồi.  Trả lại Kim Phật cho Vương đại thiện nhân, Diệp Thiếu Dương nói:  “Bảo bối này của ông là đồ tốt, nếu mang theo trên người, bách quỷ  cũng không dám lại gần.”  Vương đại thiện nhân nói lời cảm ơn, đem Kim Phật đeo lên cổ,  hướng Diệp Thiếu Dương nói: “Diệp tiên sinh, rốt cuộc chuyện gì  đã xảy ra, xin giải thích kỹ cho ta biết, bằng không ta thấy trong  lòng bất an.”  “Con mèo kia là do lệ quỷ biến thành, nó chính là Diệp Tiểu  Thước……” Diệp Thiếu Dương nhìn Diệp Khánh Thiên, “Ta muốn  biết vì sao Diệp Tiểu Thước lại muốn giết ngươi, còn có Diệp Giai  Lượng nữa, rốt cuộc các người với hắn có thù oán gì?”  Diệp Khánh Thiên nhìn Diệp Thiếu Dương, rồi đưa mắt sang nhìn  Vương đại thiện nhân, thở dài, bộc bạch tâm tình: “Chuyện này  phải bắt đầu từ hai mươi năm trước……”  Hắn còn chưa kịp nói, cửa đã bị đẩy ra, hai cha con Diệp Tiểu  Manh đi vào.  Diệp Thiếu Dương hơi bất ngờ, trong lòng tò mò muốn biết sao bọn  họ lại đến.   Vương đại thiện nhân đứng dậy giải thích: “Ta cùng Diệp bá là bạn  tốt, biết Tiểu Manh cũng biết pháp thuật, cho nên tự ý gọi điện thoại  kêu họ tới, ta nghĩ ngươi với Tiểu Manh phối hợp, việc này sẽ dễ  giải quyết.”  Diệp Tiểu Manh cười nhìn Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái, nói:  “Vương thúc người quá khen, việc này có Thiếu Dương ca là đủ  rồi, bất quá con cũng chỉ có thể góp chút ý kiến”  Vừa ngồi xuống, Diệp Thiếu Dương hối Diệp Khánh Thiên kể về  quan hệ lúc trước của hắn với Diệp Tiểu Thước:  “…… Tiểu Thước không phải người ở đây, tuy rằng họ Diệp, nhưng  kỳ thực không phải người của thôn. Hoàn cảnh gia đình hắn chắc  các người cũng biết: khi còn nhỏ hắn rất ít bạn bè. Ta cùng Diệp  Giai Lượng, còn có Diệp Tiểu Tần nữa, là bạn học. Trong trường  cũng chỉ có bọn ta kết bạn với hắn, quan hệ rất tốt, thường xuyên  cùng nhau trốn học ra ngoài chơi.  Cho tới năm đó, bọn ta chừng mười mấy tuổi, một lần trốn học đi  trộm khoai lang đỏ, định đến chỗ không người nướng ăn. Sợ nhóm  lửa sẽ bị người trong thôn phát hiện, nên đi xa một chút, đến tận  Lưỡng giới sơn. Khi đó Lưỡng giới sơn vẫn chưa tách ra, bọn ta ở  dưới chân núi nướng khoai, rồi chạy khắp nơi vui đùa.  Lúc ấy giữa hai ngọn núi có một cái khe rất lớn, giống như sơn  động. Bọn ta đánh lửa soi, rồi mạo hiểm đi vào bên trong, kết quả  nghe được tiếng người khóc thút thít. Lúc ấy còn nhỏ, không biết  sợ là gì, đặc biệt là Diệp Tiểu Thước, đi đầu tìm kiếm.  Sau cùng, bọn ta đã tìm được vị trí nơi thanh âm phát ra, nó là từ  bên trong lòng đất. Bọn ta đào bới một hồi, liền đào ra được một  miệng giếng, nghe như có một người dưới đó vừa khóc thút thít,  vừa gõ vào thành giếng. Miệng giếng được đậy bởi một đồ án, lúc  ấy không hiểu, sau khi trưởng thành mới biết được đó là bát quái,  phía trên đó còn có mấy chữ nhỏ. Bọn ta lúc ấy đều không biết,  nghe thấy thanh âm cho rằng có ma quỷ, sợ tới mức chạy toán  loạn.  Diệp Tiểu Thước là người cuối cùng xuống núi. Nhiều năm sau ta  mới biết được, lúc ấy hắn không đi, mà ở đó dùng bút vẽ lại chữ  viết trên đồ án vào trong vở của mình, làm như vậy cũng là do tò  mò mà thôi. Sau khi về thôn, bọn ta đem sự tình kể lại với người  lớn, không ai tin bọn ta nói thật, cũng chẳng ai muốn đi xa như vậy  để xem cái giếng...Chuyện này cứ thế trôi qua...”  Nói đến đây, hắn thở dài, bưng chén uống một ngụm nước.  Diệp Thiếu Dương nhân cơ hội này tự mình suy luận một chút: hắn  nói miệng giếng kia, tính vị trí thì hẳn chính là cái giếng trên đỉnh  núi Thanh Thiên Quan, còn cái vật ở dưới “Khóc thút thít” kia....nói  vậy, chính là “Tiên Nương” bây giờ.  Diệp Khánh Thiên nói tiếp: "Từ đó về sau, bọn ta không còn dám  qua đó chơi nữa, chuyện về cái giếng cũng đã quên. Sau đó không  lâu, nghe nói Diệp Tiểu Thước đã được người bà con xa giúp đỡ, đi  nơi khác học. Mười năm qua đi không tin tức, đột nhiên một ngày  kia hắn trở về, tìm bọn ta nói lại chuyện năm đó.  Hắn nói, mấy năm nay hắn tu luyện pháp thuật, trở thành pháp sư.  Hắn nghiên cứu miệng giếng kia cùng văn tự trên đồ án, phát hiện  ra đó là một thượng cổ phong ấn, giếng thì gọi là cái gì phong ấn  thạch cùng những chữ nhỏ viết trên mặt là để phong bế một con la  sát dưới giếng, hơn nữa phong ấn chỉ có thể duy trì ngàn năm.   Nếu tính từ lúc đó thì chỉ mấy năm nữa, hai ngọn núi sẽ tách ra,  phong ấn cũng bị phá bỏ, đến lúc đó thì tai họa vô cùng, chỉ có hậu  nhân Thiên sư của Diệp gia mới có đủ năng lực tu bổ phong ấn,  kéo dài ngàn năm…… Tiểu Thước cho rằng, hậu nhân Diệp gia kia  chính là hắn, nên hắn dốc lòng tu bổ phong ấn.”  “Từ từ,” Diệp Thiếu Dương nghe thấy thế, thật không thể tin vào tai  mình, nhíu mày, nhìn mọi người, “Ta nghe nói, Diệp Tiểu Thước là  người ngoài thôn, không phải hậu nhân của Diệp gia?”  Diệp Tiểu Manh nghiêng đầu nói: “Hắn cũng họ Diệp , từ nhỏ đã  sống ở Diệp gia thôn, xem như là người của Diệp gia rồi còn gì.”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Đây là hai chuyện khác nhau, hậu  nhân Diệp gia nhất thiết phải mang huyết mạch Diệp gia giống như  ta với nàng này. Ta nghe nói Diệp Tiểu Thước chỉ vì sống ở Diệp  gia thôn nên mới mang họ Diệp, không có quan hệ huyết mạch với  Diệp gia.”  Vừa ngẩng đầu, thấy sắc mặt Diệp bá có chút trắng bệch, trên trán  lấm tấm mồ hôi, vội hỏi : “Diệp bá, người làm sao vậy?”  Diệp bá liên tục lắc đầu, nói không có việc gì.  Nhưng vẻ mặt đã chứng tỏ ông ta nói dối. Diệp Thiếu Dương chắc  chắn ông ta đang muốn giấu giếm việc gì đó, chỉ là trực tiếp hỏi,  nhất định ông ta sẽ không trả lời, vì thế tạm thời không động đến ,  tiếp tục truy hỏi Diệp Khánh Thiên về sự kiện xảy ra năm đó.  Diệp Khánh Thiên nói: “Tiểu Thước nói cho bọn ta biết, dựa theo  chữ viết trên đồ án thì ba năm sau hai ngọn núi sẽ tách ra, sau đó  hồng thủy bộc phát, thượng cổ phong ấn sẽ bị mở ra……  Lúc ấy bọn ta nghe hắn nói xong, quả thực như đàn gảy tai trâu,  cho rằng đầu óc hắn có vấn đề, không ai thèm tin. Hắn như biết  trước phản ứng của bọn ta nên nói: mấy năm tới, hắn sẽ đi khắp  nơi tìm cách kéo dài phong ấn, chờ sau khi hai núi tách ra, sẽ trở  lại tìm bọn ta.  Nói xong , hắn lại mất tích thêm lần nữa. Bọn ta xem lời hắn nói  như một trò đùa, chẳng ai thèm để ý. Cứ như vậy, hai ba năm qua  đi, bỗng nhiên có một ngày, Lưỡng giới sơn thật sự tách ra, lúc ấy  sự tình thực chấn động, phía chính phủ giải thích là: động đất trên  phạm vi nhỏ.  Sau khi ta cùng Giai Lượng còn có Tiểu Tần, nghe được tin này,  không hẹn mà gặp, cùng nhau đi vào Lưỡng giới sơn, tìm kiếm  khắp nơi cuối cùng phát hiện nơi hai ngọn núi tách ra, chính là cái  khe lúc trước bọn ta tìm thấy, nhớ đến lời nói của Tiểu Thước mấy  năm trước, bọn ta trong lòng rất sợ hãi. 
Loading...

Chương 499 : Chuyện cũ của Diệp Tiểu Thước (2)