Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 499 : Chuyện cũ của Diệp Tiểu Thước (2) 

        Diệp Khánh Thiên nói tiếp: “Sau khi Lưỡng giới sơn tách ra, xuất  hiện một ngọn núi nhỏ, bọn ta bò lên xem, phát hiện trên đó có một  đạo quan, còn có cái giếng cổ kia nữa. Ngọn núi đó bị kẹp bên  trong lưỡng giới sơn, sau động đất mới lộ ra. Đạo quan cùng bậc  thang lúc trước đều bị chôn bên trong núi, nên bao nhiêu năm rồi  cũng không bị ai phát hiện.  Năm ấy khi bọn ta tìm thấy giếng cổ, nắp giếng vẫn còn, nhưng  chữ ở trên đó đã bị mòn không thể nhìn rõ. Bọn ta thực sợ hãi, định  bụng sau khi về thôn sẽ hỏi Tiểu Thước, kết quả vừa về đến nhà,  hắn đã gọi điện thoại cho bọn ta, nói đã biết được tình hình, đang  dốc sức tìm kiếm tài liệu kéo dài phong ấn. Sau lần đó cũng không  thấy hắn gọi lại. Hai năm sau, hắn mới trở về……”  Nói đến đây, Diệp Khánh Thiên ngẩng đầu nhìn Diệp bá liếc một  cái, mặt có vẻ do dự.  Diệp Tiểu Manh không chú ý tới điểm này, nghiêng đầu nói: “Nói  như vậy, từ khi Lưỡng giới sơn tách ra, đến khi lũ bất ngờ bộc phát,  cách nhau khoảng hai năm, đúng không? Nếu các người tin chuyện  này là thật, sao không nói lại với mọi người, khuyên họ dọn đi đâu  đó tránh lũ, hồng thuỷ dù có bất ngờ ập tới cũng không chết nhiều  người như vậy.”  Diệp Khánh Thiện cười khổ, nhìn nàng nói: “Cháu gái, ngươi cho  rằng lúc đó bọn ta không nghĩ vậy sao? Người đầu tiên ta kể chính  là cha của ta, ông ấy đã tát ta một cái rõ đau, nói là ta điên rồi...  ngươi thấy đó, đến cha ta còn không tin ta, huống chi là người  khác?  Hơn nữa, vùng này chưa từng có lũ bao giờ. Nếu chỉ dựa vào mấy  lời nói không bằng không chứng của bọn ta mà phải rời bỏ quê cha  đất tổ, ngươi thấy họ sẽ chịu nghe à?”  “Nhưng……” Diệp Tiểu Manh nghẹn lời, “nếu không thể khuyên họ  chuyển nhà thì cũng có thể đắp đê phòng lũ chứ”  Diệp Khánh Thiên lắc đầu, “Cái này bọn ta đều đã nghĩ tới, chúng  ta tìm lão thôn trưởng……” Nói đến đây nhìn qua Diệp Thiếu  Dương, “Chính là ông nội ngươi, nói với ông ấy việc này. Ông nội  ngươi kiến thức rộng rãi, đối với việc này nửa tin nửa ngờ, cũng  thử phát động mọi người đắp đê chống lũ, nhưng đáng tiếc chẳng  có ai hưởng ứng. Mấy loại tin đồn vô căn cứ này không thể ép họ  làm theo.  Cũng chẳng thể trông mong gì từ phía chính phủ, bởi vùng này  chưa từng bị thiên tai lũ lụt, quan chức chính phủ cũng không dám  tự ý phê duyệt đâu. Chỉ trông cậy vào mấy người bọn ta đi đắp đê  thì lại càng không thể, e rằng đến năm mươi năm cũng không  xong.... Ah, bọn ta cũng là lực bất tòng tâm.”  Diệp Thiếu Dương trong lòng thấy buồn. Hắn có thể hiểu được cảm  giác bất lực qua lời nói của Diệp Khánh Thiên. Để đối phó với nguy  cơ trước mắt, sức người thực sự quá nhỏ bé.  “Để ta nói tiếp, hai năm sau, Tiểu Thước trở về, mang theo bạn gái  của hắn, tên là Tuyết Kỳ, cũng là một pháp sư, nói là tới giúp hắn  một tay……”  “Chờ chút!” Diệp Khánh Thiên vừa mới kể đến đây, lại một lần nữa  bị ngắt lời. Diệp Thiếu Dương cùng Diệp Tiểu Manh hai người nhìn  nhau, đều hiểu đối phương muốn nói gì, Diệp Thiếu Dương bĩu  môi, “Muội nói đi.”  Diệp Tiểu Manh gật đầu, hỏi Diệp Khánh Thiên: “ Tuyết Kỳ đó, trông  như thế nào, rất xinh đẹp phải không?”  Diệp Khánh Thiên chớp chớp mắt, nói: “Đó là cô gái vừa xinh đẹp  lại vừa có khí chất nhất mà ta từng thấy……”  Diệp Tiểu Manh hít sâu một hơi, nói: “Trông như thế nào?”  “Cái này…… Nói thế nào nhỉ....cũng không có gì đặc biệt.” Diệp  Khánh Thiên bỗng vỗ vào gáy một cái, “Đúng rồi, ta có ảnh!” Nói  xong đứng dậy vào phòng bên, lát sau ra tới, trong tay cầm một  tấm ảnh chụp.  Mấy người Diệp Thiếu Dương lập tức đi tới vây xung quanh. Đó là  một tấm ảnh chụp chung, tổng cộng có năm người. Diệp Thiếu  Dương liếc mắt qua nhìn Diệp Tiểu Thước, đứng ở chính giữa,  mặc quần áo màu xanh nhạt, giống hệt bộ tối hôm qua lúc giao  chiến, thứ duy nhất khác biệt, đó là trên mặt không có quỷ khí dày  đặc, trái lại, giữa cặp lông mày đang nhíu lại, dường như còn  ngưng tụ một tia chính khí.  Đứng bên cạnh Diệp Tiểu Thước là một cô gái xinh đẹp mặc váy  trắng, đúng là nữ quỷ đã dụ dỗ Diệp Tiểu Manh tối hôm qua. Bên  cạnh bọn họ là Diệp Khánh Thiên, Diệp Giai Lượng và một người lạ  mặt khác, xem ra chính là Diệp Tiểu Tần.  Bối cảnh trong tấm ảnh là chụp trong tiệm ảnh, cả năm người đều  không cười, ngược lại, còn có vẻ ngưng trọng.  “Người này...chính là Tuyết Kỳ?” Diệp Thiếu Dương chỉ vào mỹ nữ  trong ảnh hỏi.  “Đúng vậy, cô ấy là bạn gái của Tiểu Thước. Ngày đó trước khi  chúng ta hành động, đi ngang qua một tiệm ảnh. Tiểu Thước nói  muốn chụp một tấm ảnh chung, chúng ta liền đi theo, không nghĩ  tới vài ngày sau, hắn liền……ah.” Diệp Khánh Thiên cầm tấm ảnh,  trên mặt lộ ra vẻ phức tạp khó hiểu.  Diệp Thiếu Dương nói: “ Tuyết Kỳ này là người như thế nào?”  Diệp Khánh Thiên lắc đầu, “Chỉ biết là người Thượng Hải, là một  pháp sư, cố ý cùng Tiểu Thước tới xử lý phong ấn kia. Khi đó mọi  chuyện đều rất khẩn trương, chẳng ai có tâm tình nào mà nghĩ đến  chuyện khác...cho nên thân thế cô ấy như thế nào bọn ta hoàn toàn  không biết.”  Diệp Thiếu Dương nhìn đôi soái ca mỹ nữ trong ảnh, lòng càng  thêm khó hiểu: cặp pháp sư tình nhân này, mục tiêu ban đầu là kéo  dài phong ấn, tránh cho nhân gian phát sinh tai hoạ. Điều này  chứng tỏ bọn họ đều là pháp sư chính tông, rốt cuộc làm thế nào lại  biến thành thành thủ hạ của Tiên Nương lại thành “Kim Đồng Ngọc  Nữ” . Chuyển từ thái cực này sang thái cực khác...trong này nhất  định đã xảy ra chuyện gì?  “Cứ nói tiếp đi, đã phát sinh chuyện gì?”  “Lúc đó, hai người bọn họ đều rất bận rộn, tra cứu rất nhiều tài liệu,  hàng ngày phải vào núi, bọn ta chỉ làm mấy việc lặt vặt phía sau. Vì  không biết pháp thuật nên cũng không biết quá trình cụ thể thế nào.  Cứ như thế qua chừng một tháng, có một hôm Tiểu Thước nói cho  chúng ta biết, việc bố trí trận pháp kéo dài phong ấn đại khái đã  hoàn thành, bước cuối cùng yêu cầu trong lúc tác pháp cần dùng  Tâm Đầu Huyết (máu từ trong tim người) của ba người nam trẻ tuổi  để làm cái gì Vu thuật.……”  Diệp Thiếu Dương nghe vậy trong lòng chấn động, nhưng không  muốn ngắt lời nên im lặng, nghe Diệp Khánh Thiên nói tiếp:  “Hắn nói hắn có thể đảm bảo an toàn cho mọi người, trước khi Tâm  Đầu Huyết chảy hết, sẽ hoàn tất việc làm phép. Nhưng dân gian có  nói, Tâm Đầu Huyết chảy hết thì người cũng sẽ chết. Bọn ta thực  sự rất lo nên định bỏ cuộc. Rốt cuộc chuyện này đâu phải trách  nhiệm của riêng ai mà bảo bọn ta mang tính mạng mình ra mạo  hiểm.....thực xin lỗi, lúc đó bọn ta nghĩ vậy cũng là do bản năng  sinh tồn mà thôi.  Bọn ta bảo hắn đi tìm người khác, hắn không chịu, nói lúc này bắt  người, người khác không biết sự tình sẽ không thể hỗ trợ, chỉ có ba  chúng ta mới làm được. Hắn thuyết phục rất lâu, trả cho ba người  chúng ta một số tiền, đồng thời trao đổi một số thứ...còn nói nếu  bọn ta không đi, sẽ giết chết bọn ta……” Diệp Khánh Thiên vẻ mặt  khó xử nhìn mọi người, “Thực xin lỗi, cụ thể ta không nói được, tóm  lại, cuối cùng bọn ta đã đồng ý, nhưng mà…… Vẫn thất bại.”  Diệp Thiếu Dương thở dài, cảm thấy Diệp Tiểu Thước làm như vậy  là vì quá nóng lòng cầu thành, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, để người có  ý chí không kiên định đi làm việc như vậy, thực sự rất nguy hiểm...  khó tránh thất bại. 
Loading...

Chương 500 : Tâm đầu huyết.