Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 503 : Nhân tâm quỷ ngẫu (2) 

        Diệp Bá thở dài: "Chuyện này là chuyện tốt, nhưng đáng tiếc, cuối  cùng vẫn thất bại... Khi chuẩn bị xong tất cả, qua chừng hai tháng  sau, sát tinh kia rốt cuộc cũng phá phong ấn mà ra, Tiểu Thước  cùng Tuyết Kỳ liền đại chiến một trận với nó, nếu dựa theo kế  hoạch thì vốn có thể thành công, đáng tiếc vào thời khắc mấu chốt  lại xuất hiện một cái tà vật lợi hại, trợ giúp cho sát tinh ngàn năm  đánh bại bọn họ, rồi giết chết Tuyết Kỳ..."   Lần này ngay cả Diệp Thiếu Dương cũng thất kinh, vội hỏi: "Tà vật  đó là gì?"   Diệp Bá lắc đầu: "Tối hôm đó, trời mưa mưa rất to, lúc Tiểu Thước  tới tìm ta, cả người toàn là máu màu xanh lá, nhìn qua vô cùng tiều  tụy, tiếp đó nó nói cho ta biết, mình đã hoàn toàn thất bại, kết cục  đã được định, Tuyết Kỳ cũng đã chết, hồng thủy sẽ bùng nổ trong  vòng ba ngày nữa, bảo ta nhanh chóng thông báo cho mọi người,  có thể rời khỏi được người nào tốt người đó.   Sau khi Tiểu Thước nói xong liền rời đi, nó còn nói Tuyết Kỳ đã bị  quỷ hồn bắt đi, mình sẽ dùng hết sức lực cuối cùng để đi cứu nàng  ra. Hai người bọn họ có tình cảm rất tốt, đến cả kế hoạch hi sinh  mình biến thành lệ quỷ, Tiểu Thước cũng không dám nói cho nàng  biết, đến khi Tuyết Kỳ phát hiện ra thì mọi chuyện cũng đã thành,  nàng mới không thể không kìm nén đau thương mà thực hiện theo  kế hoạch của nó…  Tuyết Kỳ là vì Tiểu Thước mới tham gia đối phó sát tinh, cho nên  khi nàng chết, bất luận thế nào thì nó cũng phải cứu nàng ra cho  bằng được.   Khi Tiểu Thước rời đi, thì từ đó về sau, ta không nhìn thấy nó lần  nào nữa, không nghĩ tới mười năm sau, nó lại trở về, còn... Trở  thành trợ thủ cho sát tinh kia nữa."   Diệp Bá vừa nói xong câu cuối cùng, thì bên ngoài đã vang lên  tiếng xe cứu thương đang tới gần.   Diệp Bá để cho Diệp Tiểu Manh ra ngoài, bảo xe cứu thương rời đi,  hiện tại mình không cần cấp cứu, chờ khi nói chuyện xong sẽ tự  mình đến bệnh viện sau.   "Cha, người có… chịu được không?" Diệp Tiểu Manh có chút chần  chờ nói.   "Không sao, vết thương không sâu, cầm máu rồi thì không có gì  phải lo, ta vẫn còn vài lời chưa nói hết."   Diệp Tiểu Manh không thể làm gì hơn đành đi ra cửa, một lát sau  trở lại, nói rằng đã trả tiền xe rồi bảo bọn họ trở về.   Diệp Bá gật đầu, đưa tay vào túi lấy ra một cái tượng gỗ màu đỏ,  đặt nó trong lòng bàn tay, đưa cho Diệp Thiếu Dương, nói: "Vật này  là sau khi Tiểu Thước khắc xong nhân ngẫu, đã dùng một ít gỗ còn  sót khắc ra, bảo ta để ở trong nhà, có thể đảm bảo tà khí bất xâm."   Diệp Thiếu Dương nhận lấy tượng gỗ, đặt trong lòng bàn tay mà  nhìn, đây chỉ là một con rùa màu đỏ, trình độ điêu khắc cũng rất  bình thường, không có chỗ gì đặc biệt, nhưng màu gỗ thì đỏ tươi  như máu, nhìn qua thấy khô ráp mà không sáng bóng.   Tiểu Mã đưa tay sờ một chút, hỏi: "Đây là gỗ đỏ sao?"   Diệp Thiếu Dương lắc đầu, trầm giọng trả lời: "Đây là Huyết Hòe  Mộc, hơn nữa... Còn đến từ rừng cây hòe trước điện Minh vương,  âm khí cực kỳ mạnh! Diệp Tiểu Thước có thể đến đó đốn cây, nói  rõ thực lực của hắn không tầm thường."   Tiểu Mã nâng tượng gỗ lên, nhìn từ trên xuống, hỏi tiếp: "Phía trên  này đâu có ký hiệu gì, sao cậu biết được nguyên liệu từ đâu tới?"  Diệp Thiếu Dương nói: "Loại cây Huyết Hòe này, địa phương sinh  trưởng không giống nhau, thì màu sắc đậm nhạt cũng không giống  nhau, như loại này thì huyết sắc rất đậm, tuyệt đối là từ rừng hòe ở  trước điện Minh vương, pháp lực không đạt từ tu vi Chân nhân trở  lên, thì tuyệt đối không thể đến đó được."   Cầm lại tượng gỗ từ tay Tiểu Mã, Diệp Thiếu Dương cảm giác một  chút, phát hiện trong bức tượng có một luồng cương khí, phong tỏa  âm khí, càn môn đại khai, lục môn chuyển niệm, âm cực phản  dương... Hiệu quả trấn trạch còn tốt hơn so với thờ tượng thần  trong nhà.   Hắn trả lại cho Diệp Bá, trầm ngâm chốc lát, quay đầu hỏi Tam  nương: "Tiểu Thước đã theo ai học pháp thuật?"   Tam nương còn đang miên mang suy nghĩ từ câu chuyện của Diệp  Bá, biểu lộ ngẩn người rơi lệ, Diệp Thiếu Dương kêu bà nhiều lần  thì mới hoàn hồn lại, đáp: "Tiểu Thước ở nhà của một người họ  hàng xa, bọn họ chỉ nhận nó chứ không nhận ta, khi bé được đưa  đi phương nam học tập, sau đó thì có duyên gặp một pháp sư rất  lợi hại, rồi học tập pháp thuật, còn những chuyện sau đó thì ta  không biết, sau khi Tiểu Thước rời nhà thì trở lại cũng không  nhiều."   Diệp Thiếu Dương gật đầu: "Nếu ta đoán không lầm, Diệp Tiểu  Thước thật ra là một Vu sư hàng đầu . Những pháp thuật mà hắn  dùng, chính là những loại vu thuật nguyền rủa, đối với phương diện  này thì ta không rõ lắm, chẳng qua ta đã từng xem nhiều tài liệu  liên quan mà thôi."   Tay hắn cầm tượng gỗ hình con rùa, vừa ngắm vừa nói: "Lúc trước  ta đã thấy chân thân của Diệp Tiểu Thước, đích xác là một nhân  ngẫu, lúc ấy ta còn suy nghĩ, tại sao lại có hình thái quỷ hồn kỳ quái  đến vậy, bây giờ thì đã rõ, đây chính là một loại Hắc vu thuật của  Tương Tây, được gọi là Nhân tâm quỷ ngẫu. Liên quan đến chuyện  này, còn có một truyền thuyết:   Cái này vốn là một loại mộ chôn di vật, do có người chết tha  hương, không có cách nào mang thi thể về, hoặc là thi thể không  lành lặn, sẽ được người khắc cho một nhân ngẫu rỗng, rồi đặt nội  tạng vào trong, sau đó thì đốt thi thể thành tro để đổ vào, mang trở  về quê hương. Vì để thuận tiện cho người mang đi, nên bên dưới  mới được tạo thành hình dáng như một cái gậy.  Nếu là như thế thì không có vấn đề gì, nhưng sau đó nghe nói, có  người dùng lầm một loại Ngũ âm mộc để làm thành nhân ngẫu, kết  quả đã kích động oán niệm của người chết, hồn phách không tiêu  tan rồi trở thành lệ quỷ, gây ra một hồi sóng to gió lớn.   Cuối cùng đã khiến cho Hắc vu sư của Tương Tây lấy được linh  cảm, bọn họ bắt đầu cải tiến lại công đoạn chế tạo nhân ngẫu, lợi  dụng chì và thủy ngân để định linh, âm mộc để sinh hồn, lựa chọn  sử dụng trái tim là bởi vì trái tim đứng đầu trong ngũ tạng, dễ dàng  hấp thu linh khí nhất.   Vu sư dựa vào biện pháp này để chế tạo lệ quỷ có oán khí sâu  nặng, rồi dùng chúng như quỷ phó để điều khiển, đó chính là Nhân  tâm quỷ ngẫu.   Đại khái là Diệp Tiểu Thước muốn tự mình biến thành Nhân tâm  quỷ ngẫu, để ác đấu với Quỷ Mẫu kia."   Vừa nói, hắn vừa nhìn đến Diệp Bá, "Theo những gì thúc nói, hắn  là dùng một loại pháp thuật nguyền rủa để tự giết chính mình, đem  cương khí toàn thân hoán đổi thành oán khí, hơn nữa còn dùng  Huyết Hòe Mộc có oán khí sâu nhất ở trước điện Minh vương để  làm nhân ngẫu, như vậy sau khi thành quỷ mới có được tu vi cao  hơn, còn có hạ táng tại một vị trí đã chọn trước, mặc dù con không  thấy, nhưng vẫn có thể đoán được, hắn nhất định đã lựa chọn địa  phương có dạng như địa huyệt.   Vả lại, còn có Tuyết Kỳ kia trợ giúp. Làm xong một loạt chuẩn bị,  sau khi hạ táng, hồn phách của Diệp Tiểu Thước đã tu luyện bảy  bảy bốn mươi chín ngày, không muốn trở thành siêu cấp lệ quỷ  cũng không được..."   Nói xong, hắn cay đắng cười một tiếng, lắc đầu nói: "Ta chính là lần  đầu nghe nói, có người tự biến mình thành Nhân tâm quỷ ngẫu, cái  này vốn là Hắc vu thuật tà ác nhất, không ngờ ngươi lại dùng nó để  làm chuyện chính nghĩa. Diệp Tiểu Thước, ta thật bội phục ngươi!"   Diệp Bá quay sang hỏi Tam nương: "Bà có biết tại sao mình bị điên  không?"   Tam nương mê mang, lắc đầu một cái.   Diệp Bá thở dài, nói: "Khi Tiểu Thước hạ quyết tâm làm sự việc kia,  nó sợ bà phản đối, nên không nói trước cho bà biết, nhưng không  nghĩ tới bà vẫn phát hiện ra.   Lúc nó đã chết, nếu như mặc kệ bà thì sợ là bà sẽ đến nhà ta quấy  rối, không thể để ta tiếp tục hoàn thành kế hoạch, lại lo lắng bà sẽ  làm ra chuyện gì ngu ngốc tự hại chính mình.  Cho nên trong lúc tình thế cấp bách, nó không thể làm gì hơn đành  tạm thời đánh loạn hồn phách của bà, vốn nghĩ sau khi mọi chuyện  kết thúc, sẽ giúp bà hồi phục như cũ, nhưng không ngờ nó đã thất  bại, không còn cơ hội quay trở lại nữa..."  
Loading...

Chương 504 : Nước mắt oán quỷ