Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 510 : Ngũ hành trấn hồn trận (2) 

        Tiểu Mã nói: "Không đúng, Hắc Diệu Thạch cùng tro đất đều là thổ,  không thấy hỏa đâu cả."   "Hắc Diệu Thạch hấp thu nhật tinh chính là thuộc tính hỏa." Diệp  Thiếu Dương nói: "Nguyên lý của Ngũ Hành Trấn Hồn Trận rất  phức tạp, có nói các người cũng không hiểu, tóm lại đây là trận  pháp có dương khí cực thịnh, dùng để áp chế hết thảy âm khí tà  vật."   Diệp Thiếu Dương lắc đầu một cái, sắc mặt ngưng trọng nói: "Lúc  trước ta cũng không nghĩ tới trận pháp này lại là đại trận bao trùm  toàn bộ thị trấn, còn đối với vị trí bày bố các loại pháp khí, thời cơ  và nhiều thứ khác thì người bình thường tuyệt đối không thể làm  được, mà người bày đại trận này tuyệt đối là một cao nhân!"   Diệp Tiểu Manh cau mày nói: "Muội không hiểu nổi, cái này rõ ràng  là dương trận có thể trấn áp khí tức âm tà, vậy tức là trận pháp tốt  rồi..."   "Có tốt hay không còn phải xem là dùng thế nào, nếu như bày ở  thủy lục đạo tràng, quyết không cho phép âm tà tồn tại thì đương  nhiên là tốt, nhưng bày ra để áp chế khí tức âm tà, thì chỉ khiến cho  khứu giác của pháp sư không còn nhạy bén."   Ngừng một chút, Diệp Thiếu Dương nói tiếp: "Trận pháp này quá  mạnh mẽ, hội tụ dương khí phải đến mấy ngày mới có thể tản đi,  nhưng trong mấy ngày này không biết còn có chuyện gì xảy ra, cho  nên nhất định phải nhanh chóng xua tan dương khí, làm nơi này trở  lại bình thường."   Diệp Tiểu Manh hỏi: "Vậy phải làm thế nào?"   "Nơi này gồm gỗ tử đàn, tro hương, Tam Pháp Thủy, Điêu Mẫu Đại  Đồng, Hắc Diệu Thạch, đều là pháp khí chí dương thuộc Ngũ hành,  vậy thì ta liền cho năm loại ô vật chí âm phản lại, một cái đối một  cái, phá đi dương trận."   Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, bấm đầu ngón tay nói: "Gỗ  quan tài, đất mộ phần, nước cống ngầm, kim dùng... Răng trám  vàng đi, còn hỏa thì đơn giản hơn dùng Hỏa Phù là được, Ngũ  hành cũng tương đối, đủ để xua tan uy lực còn xót lại của trận  pháp."   Mọi người trố mắt nghẹn họng.   Tiểu Mã là người thứ nhất hỏi: "Mấy cái trước thì ta hiểu, nhưng  răng trám vàng là cái quỷ gì?"   Diệp Thiếu Dương trả lời: "Chính là răng người được trám vàng,  nhưng nhất định phải được sử dụng qua, như vậy thì mới có nhiều  nước miếng hay thức ăn thừa tích tụ lâu dài trên đó, nó so với cái  gì cũng bẩn hơn rất nhiều."   Tiểu Mã nhíu mày, "Ngươi thật kinh tởm."   "Chính vì tởm nên ta mới cần tới." Diệp Thiếu Dương lườm hắn  một cái: "Những thứ này đều không khó tìm, gỗ quan tài cùng đất  mộ phần thì có thể tìm trong các bãi tha ma, nước cống ngầm thì  nơi nào cũng có, còn răng trám vàng được dùng qua..."   Ánh mắt hắn đảo qua một vòng, rơi vào trên mặt Vương Đắc Ý:  "Ông đã khảm răng chưa?"   "Ta..." Vương Đắc Ý vừa mở miệng nói đã lộ ra hai cây răng vàng  chói.   Diệp Thiếu Dương cười nói: "Vậy ông cống hiến một cái răng đi,  răng vàng để lâu cũng dơ rồi, khi nào xong ta trả tiền cho ông khảm  cái mới."  Vương Đắc Ý hết biết nói gì: "Được rồi, để ta đi nha sĩ một  chuyến."   Xoay người bước ra cửa lại nghĩ đến gì đó, quay lại nói: "Trên núi ở  phụ cận có mấy cái mộ hoang, quan tài cùng đất mộ phần đều có  thể tìm được ở đó, các người ai đi lấy với ta."   Diệp Tiểu Manh đáp: "Ta đi."  Diệp Thiếu Dương ngăn nàng lại: "Để Tiểu Mã đi, Muội ở lại để  huynh dạy cho bố trí pháp đàn."   Diệp Tiểu Manh hưng phấn gật đầu một cái. Thế là Tiểu Mã cùng  Vương Đắc Ý rời đi.   Sau khi hai người đi, Diệp Thiếu Dương dạy cho Diệp Tiểu Manh  những thứ mấu chốt để bố trí pháp đàn rồi bảo nàng tự đi làm, còn  mình thì ngồi một bên trên đất, ngẩng đầu nhìn Vương Thanh  Phong hỏi: "Ông chủ Vương, không phải ta hoài nghi gì ông, nhưng  dù sao từ đường này là do chính ông xây lên, ông cũng nên giải  thích chút đi, tại sao lại xảy ra chuyện thế này?"   Vương Thanh Phong ngồi xuống trước mặt Diệp Thiếu Dương, cau  mày đáp: "Chuyện này thật sự không liên quan gì đến ta cả, ta  chẳng qua chỉ bỏ tiền ra chứ không phải đích thân động thủ. Lúc ấy  ta đã thuê một công ty xây dựng, tất cả công trình đều do họ phụ  trách cả, chẳng lẽ... Là người của bọn họ có vấn đề?"   Diệp Thiếu Dương trả lời: "Là ai có vấn đề cũng rất khó nói, nhưng  thi thể cô gái này, dĩ nhiên là chôn xuống trước khi từ đường được  xây xong, cho nên chuyện này vẫn còn nhờ ông hỗ trợ điều tra một  chút."   "Sự việc trọng đại, nhất định phải điều tra." Vương Thanh Phong  quay đầu nhìn Tưởng Kiến Hoa: "Tưởng cảnh sát, dẫu sao cũng đã  phát hiện thi thể, vì vậy hi vọng phía cảnh sát sẽ tới điều tra kỹ  càng, ta cũng sẽ phối hợp hết mình."   Tưởng Kiến Hoa gật đầu, sau đó gọi điện thoại tìm mấy người đến  mang thi thể đi, thuận tiện khám xét hiện trường luôn.  Dưới sự chỉ huy của Diệp Thiếu Dương, Diệp Tiểu Manh đã dựng  pháp đần xong, nàng hỏi: "Tỉnh tượng thần nào bây giờ?"   "Không cần thỉnh ai hết." Diệp Thiếu Dương chỉ bức họa Vương  Dương Minh, cười nói: "Có Vương thánh nhân trấn giữ thì không  cần mời người nào khác nữa."   Thấy hai người Tiểu Mã còn chưa trở lại, Diệp Thiếu Dương liền  tranh thủ lấy điện thoại ra gọi cho lão Quách, hỏi một chút mới biết,  thì ra y vừa vặn ở cùng một chỗ với Tứ Bảo, còn đang làm lễ cúng  cho một nhà giàu nào đó.   "Huynh mang Tứ Bảo đi lừa tiền người ta à?" Diệp Thiếu Dương  nói vào điện thoại: "Hai người nhanh chóng tới đây, bên đệ có tình  huống nghiêm trọng cần người giúp đỡ."   Lão Quách cả kinh hỏi: "Không thể nào, còn có chuyện gì mà đệ  không giải quyết được chứ?"   "Huynh tới thì biết." Diệp Thiếu Dương nói ra địa chỉ cùng lộ tuyến  xe chạy cho hắn biết.   Lão Quách nghe xong, do dự hỏi: "Tới thì có thể tới, nhưng Tứ Bảo  hỏi, có kiếm được tiền hay không?"   Diệp Thiếu Dương im lặng, cái này chắc chắn là hắn muốn đòi tiền  mình mà còn mượn cớ nói là Tứ Bảo, vì vậy lập tức không vui, nói:  "Không có tiền, hai người tới nhanh đi, khi nào sắp đến thì gọi đệ."   Nói xong không dài dòng với y nữa, trực tiếp cúp điện thoại. Sau đó  hắn suy nghĩ một chút, tìm số điện thoại Nhuế Lãnh Ngọc rồi soạn  một tin nhắn ngắn...   Hai người luôn dùng tin nhắn để trao đổi mà không gọi điện bao  giờ, Diệp Thiếu Dương sợ mình sẽ ấp úng không nói được rõ ràng.  Diệp Thiếu Dương vô cùng hi vọng nàng có thể tới giúp mình, cho  nên mới dụng tâm soạn một tin nhắn với nội dung khá lừa tình , sau  đó thì mặc nó.  Vương Thanh Phong nhìn hắn gởi tin nhắn xong, hỏi: "Diệp tiên  sinh, nghe ý ngài nói thì chuyện này rất nghiêm trọng đúng không?"   "Mười phần nghiêm trọng, rất có thể sẽ liên quan đến tính mạng  của toàn bộ mọi người nơi đây."Diệp Thiếu Dương đáp.   Vương Thanh Phong nhíu mày, sau đó liền gật đầu: "Vậy cũng tính  luôn cả ta rồi, chuyện pháp thuật gì đó thì ta không biết, bất quá bỏ  tiền xuất lực thì ngài có thể tìm đến ta."   Diệp Thiếu Dương vốn định nói miễn đi, nhưng suy nghĩ lại thì thấy  cũng đúng, lỡ như trong quá trình có tiêu hao gì đó mà không có ai  chi trả thì cũng rắc rối, cho nên có người chịu trả tiền thì không còn  gì tốt hơn được nữa, lập tức đầu đáp ứng.   Lại đợi một hồi nữa, Tiểu Mã cùng Vương Đắc Ý đã trở lại, giao  cho Diệp Thiếu Dương mấy cái túi đựng đồ vật mà hắn yêu cầu.  Vương Đắc Ý thì che miệng lại, hiển nhiên vừa mới đi rút răng rồi.   Diệp Thiếu Dương lấy một cái bát to từ ba lô ra đặt lên pháp đàn,  trước tiên lấy một ít đất mộ phần cùng gỗ quan tài bỏ vào bát to,  tiếp đến là chiếc răng trám vàng kia, sau đó thuận lợi rót nước cống  ngầm từ trong một túi vào, nhất thời có một mùi hôi thối tràn ra  khắp phòng.   "Ngươi lấy nước này ở đâu đấy?" Diệp Thiếu Dương quay đầu  nhìn Tiểu Mã.   "Nước cống ngầm đó." Tiểu Mã vô tội khoát khoát tay: "Chính  ngươi bảo ta lấy mà."   "Đây đâu phải là nước cống ngầm!" Diệp Thiếu Dương bực tức:  "Đệch , đây là nước phân mà!"   Bất quá dù có như vậy thì Diệp Thiếu Dương cũng không ngại hôi  thối, nhanh chóng đốt lửa dâng hương trước pháp đàn, sau đó bắt  đầu làm pháp, hắn vẽ một lá Địa Hỏa Phù - địa hỏa chính là âm  hỏa - ném vào trong bát. Như vậy đã đủ năm loại trong Ngũ hành.  Âm hỏa vào nước không những không bị tắt mà còn bốc cháy lên,  tạo thành một làn khói màu xanh lá bay lượn lờ trên không, còn  mang theo một mùi hôi thối phiêu phiêu bay ra ngoài cửa.   Chỉ trong chốc lát, bên ngoài đã liên tục truyền vào từng tiếng quỷ  khóc ma kêu cực kỳ ghê rợn.   Theo thời gian dần trôi qua, một nữ quỷ chỉ còn nửa bên mặt đang  từ bên ngoài bay vào trong.  
Loading...

Chương 511 : Lại đến Quỷ Tiên Thôn