Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 513 : Không mở ra được Thạch thư 

        “Tiên thiên bát quái , thật ra vẫn luôn tồn tại , chỉ là đồ hình của nó  tương phản với hậu thiên bát quái mà thôi . Trong truyền thuyết  Hồng Quân lão tổ không phải là thu đi đồ hình của tiên thiên bát  quái , mà chỉ là pháp môn suy diễn.”  Diệp Thiếu Dương bình tĩnh nói “Hậu thiên bát quái đã ảo diệu vô  cùng , có thể tạo nên tám tám 64 quẻ , nếu không hiểu được pháp  môn suy diễn , thì không thể nào dùng được , cái gọi là học Đạo  thuật , trước khi học bát quái thì phải học khẩu quyết , đây là  thường thức của đạo môn.  Tiên thiên bát quái so với hậu thiên bát quái thi diễn sinh ra biến số  nhiều hơn , tạo ra vô cùng biến hóa , nếu không hiểu được công  thức quy tắc của nó , thì không thể nào học được . Từ xưa đến nay  , có rất nhiều kỳ tài đạo môn đều muốn thử suy đoán ra khẩu quyết  của tiên thiên bát quái , nhưng tất cả đều thất bại.”  Diệp Tiểu Manh nghe xong , liền ngơ ngẩn cả người , liền nhìn hắn  “Đến cả Thiếu Dương ca cũng không thể giải ra được sao?”  Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu “Muội thật là quá coi trọng ta rồi . Ta  cũng đã thử qua một lần , phát hiện ra nhân loại không thể nào giải  được , liền lập tức từ bỏ.”  Diệp Tiểu Manh tiếp lời “Đến cả Thiếu Dương ca , mà cũng không  có giải ra , khẳng định là không có ai có thể hiểu nó được . Bất quá  Thiếu Dương ca , tượng đá này ở trên có khắc tiên thiên bát quái ,  lại có ý nghĩa gì đây ? Chẳng lẽ là khẩu quyết của tiên thiên bát  quái?”  “Nhất đinh là không phải , ta có cảm giác đây là ….. một loại ám chỉ  nào đó” Diệp Thiếu Dương đưa tay nâng cằm , suy nghĩ rồi nói  “Nếp nhăn trên quần áo được làm rất thật , nếu không phải là cao  nhân của đạo gia , thì không thể nào chú ý đến nó là tiên thiên bát  quái , có khả năng nó chỉ là viên đá dò đường , nếu có người xem  hiểu được , thì mới có thể biết bước tiếp theo …...”  Diệp Thiếu Dương dùng ngón tay chỉ chỉ vào giữa cái đai lưng “Chỗ  này , là nơi đạo văn của tiên thiên bát quái hội tụ lại , mọi người có  nhìn ra được cái gì không?”  Mọi người lại tiếp tục tiến lên quan sát , Tiểu Mã nói “Còn không  phải chỉ là cái đai lưng thôi sao , ở giữa có một cái chỗ hổng hình  vuông , cổ nhân là hay dùng rất nhiều ngọc đái thần mã hay sao ,  không phải đều là cái dạng này à , đương nhiên là do ta xem được  trên phim .”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu nói “Ngươi nói không có sai , ở giữa  đai lưng , có một cái chỗ hổng hình vuông , nhìn qua thì thật là tự  nhiên , nhưng mọi người xem chỗ hổng này có thể hay không bỏ  vào một thứ gì đó?”  Mọi người hai mặt nhìn nhau , cũng không rõ.  Diệp Thiếu Dương thò tay vào trong túi áo trong , lấy ra thiên sư bài  , nói “Giống như , cái này ------”  Đem thiên sư bài của mình đặt vào chỗ hổng hình vuông đó , kết  quả là vừa khít không sai một ly , hoàn toàn phù hợp.  Tâm tình của Diệp Thiếu Dương lập tức kích động lên , phỏng đoán  của mình hoàn toàn chuẩn xác! Cơ quan của tượng đá , là phải  dùng thiên sư bài mà mở ra.  Chuyện này nếu nghĩ kỹ thì cũng thấy rất là tự nhiên : Thiên sư bài  này vốn là đồ vật của Diệp Pháp Thiện , lại tượng trưng cho truyền  thừa đạo pháp của Diệp gia , cũng chỉ có thể dùng nó để mở ra cơ  quan , từ đó lấy được truyền thừa từ gia tộc !  Đó là …. cái gì đây!  Sau khi để thiên sư bài vào chỗ hổng , giống như là đã mở ra một  cơ quan nào đó , một tiếng “Răng rắc” vang lên , sau đó đồ án lá  cây trên thiên sư bài phát ra một đạo kim quang , dần dần trải rộng  ra cả toàn thân tượng đá , ở trên dưới lưu động , càng ngày càng  sáng lên , làm cho người ta không thể mở mắt ra được.  Diệp Thiếu Dương cảm nhận được một luồng cương khí cường đại  , từ bên trong tượng đá phát ra , đây là tượng đá đã được ngàn  năm , dĩ nhiên vẫn có uy lực cường đại như vậy!  Đạo văn của tiên thiên bát quái kia , đột nhiên sáng lên , sau đó  không ngừng tạo thành các loại đồ hình xoay tròn co duỗi……  Diệp Thiếu Dương lập tức cứng người khiếp sợ , chính mình rốt  cuộc vẫn còn coi thường Diệp Pháp Thiện , tiên thiên bát quái này  không chỉ là một nhắc nhở , mà là ….. nó thật sự tồn tại , hơn nữa  còn được vận dụng trong cơ quan , trong lòng liền hoảng hốt ,  chẳng lẽ Diệp Pháp Thiện thật sự là có thể hiểu thấu thiên cơ , có  thể suy diễn ra pháp quyết của tiên thiên bát quái?  Tuy rằng mình luôn luôn biết Diệp Pháp Thiện rất là mạnh mẽ kinh  người , nhưng … thật ra có cần phải mạnh đến trình độ này không?  Diệp Thiếu Dương quỳ rạp xuống đất , tâm tình kính sợ , dập đầu  với tượng đá , chờ đến khi ngẩng đầu lên , thì phát hiện thiên sư  bài đã từ trên tượng đá rớt xuống , rớt ở ngay trước mặt mình ,  đứng dậy nhặt lên , nhìn lại tượng đá , tuy rằng kim quang đã biến  mất , nhưng luồng cương khí kia vẫn tràn ngập không gian chung  quanh.  “Răng rắc” Ngón tay tượng đá mở ra , quyển sách rơi xuống , bị  Diệp Thiếu Dương bắt được.  “Thành công!” Tiểu Mã hưng phấn kêu to , “Tiểu Diệp Tử quá lợi  hại! Mau nhìn xem cuốn sách này viết gì trên đó , nếu không phải là  ‘Quỳ Hoa Bảo Điển’ gì đó thì cũng là thần công bí tịch!”  Diệp Thiếu Dương trợn trắng hai mắt “Ngươi so sánh kiểu gì đó ,  Quỳ hoa bảo điển là để cho ngươi luyện à ?”  Tiểu Mã cười hắc hắc , gấp đến độ xoa xoa tay “Ngươi mau mở ra  đi , nhìn xem không phải là biết à , mau mau .”  Diệp Thiếu Dương dùng tay nâng quyển sách lên , cười khổ nói  “Không mở được.”  Tiểu Mã cả kinh nói “Vì cái sao mà mở không ra?”  Diệp Thiếu Dương đem quyển sách đưa trước mặt hắn “Làm từ  ngọc thạch đó , ngươi mở ra cho ta xem.”  Mọi người liền ngẩn ngơ , một đám liền đi lên nhìn xem , khối ngọc  thạch tuy rằng là điêu khắc thành bộ dáng của một quyển sách ,  nhìn thấy giống như đúc , đến nổi đường viền mỗi trang sách đều  có thể phân biệt được , nhưng …. nó lại từ đá làm ra , ai mà có thể  cục đá mà mở ra , thật hay giả đây.  “Nếu không thì thử đập ra xem?” Tiểu Mã nói nhát gừng “Nói không  chừng là có sách ở bên trong?”  “Tuyệt đối không thể , lỡ như đập hỏng rồi kiếm đâu ra cái thứ hai!”  Diệp Bá lạnh lùng phản đối , tiến đến xem xét thạch thư Diệp Thiếu  Dương đang cầm trên tay , nhìn qua nhìn lại một lần , cũng không  thấy có cơ quan gì trên nó , suy nghĩ tí rồi nói với Diệp Thiếu  Dương “Cháu trai , tổ tiên đã đem thứ này giấy ở tượng đá , hơn  nữa còn lấy tiên thiên bát quái làm cơ quan , nhất định là có  nguyên nhân trong đó , ngươi hiện tại mở không ra , nhưng còn có  nhiều thời gian , chậm rãi rồi cũng có biện pháp.”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu , lời nói của Diệp Bá cũng có cùng ý  nghĩ với hắn , dù sao nó cũng ứng trên người mình , trở về từ từ  nghiên cứu là được , nghĩ thầm nếu còn không được thì đi tìm sư  phụ nghĩ cách.  Kiêm tra tượng đá trên dưới một lần nữa , cũng không có phát hiện  ra thêm điều gì , Diệp Thiếu Dương cùng với mọi người rời đi , còn  có nhiều việc khác cần phải làm , không thể ở đây mãi được.  Diệp Thiếu Dương vái sát đất chào tượng đá , đứng dậy nhìn chăm  chú mặt tượng đá , trầm mặc thật lâu , sau đó cười lên :  “Tạ ơn Tổ tiên đã ban thưởng , nhận lấy của người thiên sư bài  cùng thiên thư , nay lại cầm thêm một quyển sách nhưng không  biết nó là sách gì , thật là xấu hổ . Con cũng không thể như người  mạnh mẽ đến vậy , nhưng dù sao …… cũng sẽ làm hết sức , tuyệt  không để người phải mất mặt là được . Cuối cùng , ta là Diệp gia ,  cũng là thiên sư duy nhất trong thế hệ này ở Mao sơn!”  Nói xong , xoay người đi ra phía ngoài , Diệp Tiểu Manh đi bên  cạnh hắn , thần thái vui vẻ nhìn hắn . Diệp Thiếu Dương cười nói  “Là ta được bảo bối , muội như thế nào còn vui vẻ hơn cả ta nữa.”  Diệp Tiểu Manh cười cười ngượng ngùng , nói “Huynh là ca ca của  ta , muội đương nhiên là cao hứng vì huynh rồi . Thiếu Dương ca ,  muội tin huynh , có thể giống như tổ tiên mạnh mẽ tuyệt luân!”  Diệp Thiếu Dương hơi mỉm cười , rồi đi tới vài bước , đột nhiên  thấy dưới chân có chút dính , cúi đầu thì thấy , dấu chân của mình ,  lại có mang theo máu!  Trong lòng bỗng nhiên cả kinh lên , quay đầu nhìn lại , ở dưới chân  tượng đá , có một bãi máu sền sệt , ở trên sàn nhà bị dẫm ra một ít  dấu chân , ngồi xổm xuống bên cạnh vết máu , lấy tay bôi một ít ,  xoa lên trên một lá linh phù , niệm lên thiên hỏa chú , đem máu  thiêu hủy , lập tức có một mùi tanh nồng nặc tràn ngập cả căn  phòng. 
Loading...

Chương 514 : Tà thần đã đến