Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 515 : Đánh lên Long Hổ Sơn 

        “Từ xưa đã là như vậy rồi.” Diệp Bá nói “Ta đã không phải là đã nói  qua với con sao , bốn thôn của chúng ta đều là hậu nhân của Diệp  Pháp Thiện cùng đồ đệ , điều duy nhất trong tổ huấn lưu lại là bố  cục đường phố nơi này không được cải biến , phòng cũ có thể phá  đi , nhưng phải là ở vị trí cũ mà xây dựng , kích cỡ lớn nhỏ cũng  không được thay đổi , bởi vì đường phố này là do bốn thôn cùng  quản lý , giám sát lẫn nhau , cho nên đến bây giờ vẫn luôn giữ  truyền thống này.”  Diệp Thiếu Dương gật đầu , nói “Con lần trước đã chú ý đến trận  pháp này , nhưng còn chưa có biết tác dụng của nó , hiện tại cũng  đã biết , tất cả việc này là tính toán của tổ tiên , khi thạch thư bị lấy  đi , thì thần tượng sẽ phóng thích ra cương khí , bao trùm cái trận  ‘Bối quy bàn cờ’ này , quanh quẩn không ra , sinh sôi không ngừng.   Thờ dài , cảm thán nói “Tổ tiên thật là mạnh mẽ , ngàn năm trước  đã lưu lại trận pháp , để tới hôm nay vẫn còn có thể sử dụng.”  Diệp Bá nhíu mày hỏi “Cái trận pháp này thấy có tác dụng gì đâu?”  “Đây chắc là chỗ dùng để tránh tai nạn , trong địa phương này  cương khí bao trùm , quỷ yêu không thể xâm nhập được.” Diệp  Thiếu Dương trầm ngâm , rồi đột nhiên nghĩ đến , tổ tiên bố trí ra  trận pháp này , là vì dùng khi khẩn cấp , nhưng là muốn nhằm vào  cái gì?  Tuy là nghĩ không ra được kết quả suy tính của tổ tiên , nhưng có  một trực giác xấu nổi lên trong lòng , Diệp Thiếu Dương quay đầu  nhìn Diệp Bá nói “Tổ tiên lưu lại cái trận pháp này dùng làm ‘nơi  tránh nạn’ , cũng không phải là làm không có mục đích , nếu sắp tới  lỡ như có biến hóa gì bất lợi , người cùng với mấy thôn trưởng  khác dẫn mọi người lên Tập này mà trú ẩn , ít nhất thì có thể cam  đoan được an toàn một thời gian.”  Diệp Bá nhớ kỹ lời hắn nói , hỏi “Kế tiếp thì làm gì bây giờ?”  “Tìm cho con hoàng phiếu giấy , càng nhiều càng tốt .”  Diệp Tiểu Manh nghe thế liền nói “Nhà muội có một bó lớn , là do  muội dùng để luyện vẽ bùa.”  “Một bó còn không đủ , ta muốn ít nhất cũng là ba bó . Trong quỷ  tiên thôn có nhiều du hồn lệ quỷ như vậy , ta chỉ có một người đi  vào , nên mang theo nhiều lính đi qua đó”  Diệp Tiểu Manh khó hiểu hỏi “Hoàng phiếu giấy thì liên quan gì đến  lính?”.  Diệp Thiếu Dương cười nói “Đạo pháp ra đến , trông gà hóa cuốc .  Huống chi là hoàng phiếu giấy.”  Trở lại cửa thôn , Diệp Thiếu Dương từ biệt với Tưởng Kiến Hoa  cùng Vương Thanh Phong , bảo bọn họ từng người đi điều tra , sau  đó dẫn Tiểu Mã cùng hai cha con Diệp Bá về nhà , Diệp Bá gọi điện  cho tiệm mai táng của lão Tôn trên Tập , bảo hắn đưa tới hai bó lớn  hoàng phiếu giấy , Diệp Thiếu Dương nhờ Diệp nấu giùm mình một  nồi gạo nếp Thang , rồi mang lên nhà chính cho mình .  Còn hắn thì cắt hoàng phiếu giấy thành những sáu cái người giấy  giống nhau như đúc , sau đó tô cơm gạo nếp lên biên của người  giấy , hình thành một người giấy có sáu mặt.  Diệp Tiểu Manh nhìn thấy thì hỏi “Thiếu Dương ca , huynh là dùng  Phù Phiếu Thuật sao , nhưng vì sao lại phải đem sáu con người  giấy dán vào với nhau , rốt cuộc là để làm gì?”  “Thuật này kêu là Lục Đinh Lục Giáp Ngự Phiếu Thuật , mỗi người  giấy đều có sáu mặt , trượng trưng cho lục đinh lục giáp , cho nên  người giấy có sáu cái mạng.” Diệp Thiếu Dương vừa cắt giấy , vừa  nói “Đợi lúc nữa bày trận , ta chậm rãi rồi chỉ muội , trước giúp ta  cắt giấy đi đã . Tiểu Mã ngươi cũng lại phụ một tay đi.”  Kêu vài tiếng không thấy hắn phản ứng gì , ngẩng đầu nhìn thì thấy  Tiểu Mã đã nằm ngủ trên sô pha rồi.  “Đệch như thế mà cũng ngủ được , quả thật là giống con heo.”  Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu bất đắc dĩ.  Trong lúc Diệp Thiếu Dương đang cắt người giấy , thì ở trong một  nơi rời xa đô thị của tỉnh Giang Tây , trên một con đường núi hẻo  lánh.  Có một cặp thiếu nam thiếu nữ khoảng mười tuổi , đang chậm rãi  bước đi trên con đường núi.  Thiếu nam thi để đầu tóc kiểu húi cua , áo thun quần đùi , chân  mang xăng-đan , là bộ trang phục mặc mùa hè , nhìn rất là đáng  yêu.  Thiếu nữ thì biện sừng dê , mặc một bộ váy liền áo dài đến đầu gối  , phía sau lưng còn có bức hình vịt Donald đang há mồm cười to.  Thiếu nữ nhìn quần áo của chính mình , nhíu mày nói “Ca ca , vì  sao chúng ta lại phải những thứ này , thật khó chịu , mặc trường  sam áo trắng dễ chịu hơn.”  Thiếu nam nhìn nàng nói “Muội còn không biết , ở trong thời đại  này đây là cách ăn mặc phổ thông , chúng ta muốn học làm người ,  thì đầu tiên là phải thích nghi với thời đại này.”  Thiếu nữ đáp “Chạy theo mốt muội không có ý kiến gì , nhưng đây  có phải là mo-den không vậy , sao muội luôn cảm thấy có chút kỳ  quái , theo nhân loại hay nói là chẳng giông ai .”  Thiếu nam kia liền lúng túng “Không phải là vì ta không có tiền sao ,  ta phải khiêng bao cát mấy ngày , mới kiếm được chút tiền này ,  cũng chỉ có thể mua hàng rẻ tiền , hơn nữa nhìn qua cũng được  mà .” rồi nhìn chằm chằm vào con vịt Diệp Thiếu Dương sau lưng  nàng nói “Muội xem con chim này nhìn cũng thật đáng yêu.”  “Dù sao cũng không đẹp!” Thiếu nữ bĩu môi “Quần áo thì còn không  nói , nhưng chúng ta vì cái gì phải đi bộ , thật là chậm muốn chết.”  Thiếu niên không có để bụng , nói “Chúng ta hiện giờ là muốn làm  quen với hành vi của con người , hơn nữa chúng ta còn muốn đi  tìm ân nhân , theo bộ dáng này đi qua , mới có vẻ cung kính , đừng  nói nhiều nữa , cũng sắp tới rồi.”  Hai người vẫn đi bộ cho đến khi trời tối , thì cũng đi đến dưới chân  đệ nhất thắng địa Đạo môn nam tông ----Long Hổ Sơn .  Trên Long Hổ Sơn , có tổng cộng ba mươi sáu đạo quan lớn nhỏ ,  trong đó đại bộ phận là thắng địa du lịch , trên đỉnh núi chỉ có “Ngọc  Thanh Cung” ở phía sau, là nơi tiềm tu của đệ tử đạo môn , không  có mở cửa với du khách.  Ý niệm lập phái khác với Mao Sơn , Long Hổ Sơn luôn mở rộng  của , chiêu thu đệ tử , tuy rằng cũng có phân thành nội môn ngoại  môn , nhưng trong nội môn luôn chỉ có ba mươi sáu người , luôn  luôn không thay đổi , nếu có một người xuất sư , thì mới thu người  khác.  Ở bên cạnh Ngọc thanh cung , có một tòa thiên sư phủ, đây chính  là nơi ở của đương nhiệm chưởng giáo Trương Vô Sinh.  Lúc chạng vạng , thì khách hành hương liên tục đi xuống núi ,  Trương Vô Sinh cũng mới hoàn thành nghi thúc chúc phúc , kiếm  được không ít tiền , từ ngọc thanh cung đi trở về thiên sư phủ ,  nhìn vào trên điện thoại Iphone mà thỉnh thoảng còn cười khúc  khích , thật là vui quá mà , trên đường gặp phải rất nhiều đệ tử tiến  đến thỉnh an , nhưng cũng không có ngẩng đầu lên.  Vừa mới đến cửa thiên sư phủ , thì có một thiếu niên đang chạy  như bay từ phía sau đến , còn ở thật xa mà đã kêu lên “Nhị thúc ,  đã xảy ra chuyện rồi!”  Trương Vô Sinh quay đầu lại nhìn , thì là cháu của mình , đang là  nội môn truyền nhân của một chi Trương Thi Minh , hôm nay mới  có mười bảy tuổi , thiên tư rất là thông minh , tiền đồ vô lượng .  Trương Vô Sinh hai hàng lông mày nhíu lại , nói “Đây là đạo môn  trọng địa , không được ồn ào , có chuyện gì cũng phải chậm rãi mà  nói!”  Trương Thi Minh chạy một hơi lại trước mặt hắn , thở hổn hển nói  “Nhị thúc , có chuyện lớn rồi , có hai tên nào đó đánh lên sơn môn  rồi , vài vị huynh đệ đã bị họ đả bại!”  Trương Vô Sinh ngẩn ra , nghĩ thầm đây đã là thời đại nào rồi , mà  đi đá quán nữa? Vội vàng hỏi “Là người nào?”  “Một nam một nữ , nhưng là hai con yêu quái , rất là lợi hại , các sư  huynh đệ không có ai chống lại được , nhị thúc người mau đi xem  đi!”  “Yêu quái!” Trương Vô Sinh nói to lên , thanh âm so với Trương Thi  Minh lúc nãy   còn to hơn rất nhiều “Không thể nào , yêu quái nào mà còn dám  đến sơn môn của Đạo gia , có hay không là nhầm lẫn rồi?”  Trương Thi Minh xua xua tay “Không thể nào sai được , hai con  yêu quái này tu vi quá mạnh , gặp người là đánh , luôn kêu muốn  gặp thiên sư . Nhị thúc người đừng có hỏi nữa , đến nhanh rồi xem  đi!”  Trương Vô Sinh lúc này cũng không dám chậm trễ , liền dẫn theo  Trương Thi Minh chạy xuống núi , nhưng vừa mới đi ra khỏi cửa ,  thì thấy bầu trời mây đen ập tới trên đỉnh đầu , hiển nhiên là dị  tượng thiên địa.  Trương Vô Sinh nhìn thấy thế liền hồn vía lên mây , liền mắng ra lời  thô tục “Con mẹ nó , yêu khí quá cường đại , không phải là yêu  vương đến chứ!” 
Loading...

Chương 516 : Xà yêu đấu thiên sư