Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 543 : Sư huynh đáng ghét 

          Vì thế, hắn bắt đầu tự hỏi rồi suy nghĩ, tìm kiếm biện pháp giải  quyết.  Vốn chỉ là một cái ý nghĩ thôi ,lại syuy nghĩ mất nửa ngày, cuối cùng  nghĩ ra một biện pháp, tâm trạng tốt hơn nhiều, liền cầm thạch thư  bỏ vào trong ba lô.  Ngoài cửa sổ trời đã sáng, Diệp Thiếu Dương nhìn đồng hồ thấy đã  bảy giờ, vì thế gọi điện thoại cho Diệp Tiểu Manh, hỏi bọn họ đã rời  gường chưa.  Diệp Tiểu Manh nói hắn biết, bọn họ đã sớm dậy rồi, bảo hắn qua  gặp mặt.  Diệp Thiếu Dương gọi điện lấy thanh âm diện thoại đánh thức Tiểu  Mã, chờ hắn rửa mặt xong, lúc này mấy người nhà Diệp Quân vẫn  còn chưa có thức dậy , hai người nhẹ nhàng ra cửa, đi tới nhà Diệp  Tiểu Manh. Trên đường, Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã tạm thời  giữ bí mật việc mình đã mở được Âm Dương Thư.  “Cô ấy đâu rồi ?” Vừa vào gian chính nhà Diệp Tiểu Manh, Diệp  Thiếu Dương không thấy Nhuế Lãnh Ngọc, lập tức hỏi.  “Cả đêm không gặp, đã sốt ruột rồi?” Diệp Tiểu Manh không vui  không buồn mở miệng trêu đùa.  Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Chỉ hỏi vậy thôi, nếu không thấy muội  , ta cũng hỏi như vậy thôi.”  “Lãnh Ngọc tỷ trời vừa sáng đã đi rồi, nói là có một người bạn  muốn tới đây, nhưng không biết đường, tỷ ấy đi huyện thành đón  rồi.” Diệp Tiểu Manh mắt nhìn đồng hồ treo tường, “Tỷ ấy nói  khoảng tám giờ sẽ trở về, nói chúng ta làm việc trước đi.”  Diệp Thiếu Dương chớp chớp mắt, “ Bằng hữu của cô ấy muốn tới  đây?”  “Đúng vậy, nghe nói cũng là một pháp sư, rất lợi hại.”  “Ah…… Là nam hay nữ?”  Diệp Tiểu Manh liếc xéo hắn một cái, “Biết ngay là huynh sẽ hỏi  như vậy mà, đáp án là…… Ta cũng không biết.”  Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, che giấu đi , nhưng trong lòng  có chút buồn bực, người nào mà đặc biệt đến vậy, khiến Nhuế  Lãnh Ngọc phải đi đón? Với tính cách lạnh như băng của nàng, sẽ  không dễ dàng làm như vậy, chẳng lẽ có mối quan hệ không bình  thường?  “Uy...đừng có ngốc ra đó, tiếp theo chúng phải làm gì bây giờ?”  Diệp Tiểu Manh dùng tay phẩy trước mặt hắn vài cái, hỏi.  “Tiếp theo…… đương nhiên là đi tính sổ với con Quỷ Mẫu kia , san  bằng Quỷ tiên thôn của nó.”  Diệp Tiểu Manh có chút kinh ngạc, nói: “Ngươi muốn đi đấu vớiQuỷ  mẫu? đánh thắng được sao?”  “Một mình ta khẳng định không được, chờ tí nữa mấy bằng hữu  của ta tới, đến lúc đó ít nhất cũng đi thử xem.” Diệp Thiếu Dương  nói, “Ta không biết vì sao Quỷ Mẫu không thể rời khỏi Quỷ tiên  thôn, nhân lúc bà ta không thể ra ngoài được, tiên hạ thủ vi cường ,  bằng không chờ đến lúc bà ta tự mình ra khỏi, thì sẽ phiền toái  lớn.”  Ngừng một chút, nói tiếp: “Lai lịch của bà ta, thân phận...vì sao lại  bị phong ấn dưới giếng nước , chuyện này sau lưng nhất định là có  rất nhiều chuyện xưa ,nhưng ta cũng không muốn biết, chỉ cần có  đủ thực lực , cứ cầm dao sắc mà chặt phăng rắc rối , cứ trực tiếp  giết chết bà ta ở Quỷ tiên thôn, thì mọi việc coi như kết thúc.”  Diệp Tiểu Manh nghe xong, chậm rãi gật đầu, nghĩ một hồi, nói:  “Nếu Quỷ Mẫu chỉ có một mình, thì dễ đối phó rồi, vấn đề là thủ hạ  của bà ta có nhiều quỷ tốt như vậy, trong đó có không ít oán quỷ  hay lệ quỷ, cấp bậc tu vi cũng không tồi, lại còn Diệp Tiểu Thước  cùng Tuyết Kỳ nữa, cũng sẽ không dễ dàng đối phó đâu?”  “Mấy con quỷ tốt đó không cần để tâm, còn hai người Diệp Tiểu  Thước thì…… Tóm lại, ta sẽ giải quyết hết, kể cả hai người bọn họ,  không cần phải lo lắng...” Diệp Thiếu Dương trầm tư hồi lâu, quyết  định chưa nói rõ cho mọi người biết về sự kiện kia.  “Điều ta lo lắng nhất chính là tên Tà thần kia , đã xâm nhập vào từ  đường Diệp gia ngày hôm đó, đến giờ hắn vẫn chưa ra tay, có thể  đang chờ đợi thời cơ, phải giải quyết hắn trước đã, bằng không  trong lúc chúng ta chiến đấu sống chết cùng Quỷ Mẫu, hắn lại đột  nhiên nhảy ra, thọc một dao nhỏ, vậy là xong đời.”  Diệp Tiểu Manh nói: “Như vậy cũng có lý, nhưng huynh biết hắn ở  đâu sao, làm thế nào tìm ra hắn ?”  Diệp Thiếu Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, cong lên khoé miệng,  cười giảo hoạt , nói: “Ta nào có biết hắn ở đâu, nhưng ta có biện  pháp buộc hắn phải đi ra!”  Diệp Tiểu Manh cùng Tiểu Mã đồng thanh hỏi: “Cách gì?”  Diệp Thiếu Dương chưa kịp mở miệng, di động của hắn đột nhiên  vang lên, là Lão Quách gọi tới, nói rằng đã đến huyện Hoài  Thượng, hỏi hắn đi tới đó thế nào.  Diệp Thiếu Dương nói lộ trình tuyến xe, đột nhiên nhớ tới Nhuế  Lãnh Ngọc cũng đang ở huyện thành, nếu nàng còn chưa về, có  thể dẫn bọn họ cùng tới đây, nghĩ vậy liền cho Lão Quách số điện  thoại của Nhuế Lãnh Ngọc, bảo hắn tự liên hệ.  Kết quả, vừa mới gác máy, lại có một cuộc gọi khác liền tới, là  Vương đại thiện nhân Vương Thanh Phong, khách khí hỏi thăm  vài câu, sau đó mời bọn họ đến nhà mình ngồi chơi.  Diệp Thiếu Dương vốn không định đi, nhưng nghĩ đến kế hoạch kia  của mình, nên mới vui vẻ đồng ý, gác điện thoại, nói lại với hai  người Diệp Tiểu Manh, sau đó dẫn bọn họ cùng đi trước.  Nhà của Vương Thanh Phong ở cuối Vương Gia Trang , ở tương  đối cao , nằm trên một ngọn tiểu sơn, là một ngôi biệt thự tráng lệ,  từ ngoài nhìn vào, so với mấy biệt thự ở thành phố lớn, không hề  thua kém chút nào.  “Vương đại thiện nhân ngày thường cũng không ở lại đây,” Diệp  Tiểu Manh trên đường đi vào biệt thự, nhỏ giọng nói, “Cả nhà ông  ta đều ở Quảng Châu, con gái đi du học nước ngoài, cha mẹ cũng  sống tại Dự Châu, không hiểu sao ông ta lại xây một toà nhà lớn  như vậy ở quê làm gì, chỉ là ông ta chỉ thỉnh thoảng về đây ở.”  Tiểu Mã nói: “Không phải kẻ lắm tiền đều như vậy sao, phú quý thì  hồi hương, để cho họ hàng thân thích biết mình phát tài.”  Diệp Thiếu Dương nhìn xung quanh biệt thự một lượt, nói: “Ngươi  chỉ nói đúng một nửa, phong thuỷ của biệt thự này, cực kỳ tốt, là  một dương trạch bảo địa, nó mới là mục đích ông ta xây nhà ở  đây.”  “Phong thuỷ bảo địa?” Tiểu Mã nhìn quanh tứ phía, “Thế nào gọi là  phong thuỷ bảo địa?”  Diệp Thiếu Dương nói: “Ngươi biết kết quả là được rồi, hỏi nhiều  như vậy làm gì, không có nghĩa vụ phổ cập cơ sở cho ngươi.”  Vương Thanh Phong mặc một bộ áo dài, tay cầm chuỗi Phật châu,  giống như Di Lặc đứng dưới hiên nhà, nhìn thấy bọn họ, lập tức  chào đón rất nhiệt tình,nhưng cũng không làm mất đi thân phận của  mình, mời họ đi vào trong phòng.  Bên trong biệt thự được trang trí theo phong cách thuần kiểu Trung  Quốc, khắp nơi trưng bày các loại bình hoa, bình gốm linh  tinh....nhìn qua giống như cửa hàng đồ cổ.  Bàn trà cùng cái sô pha được làm bằng gỗ cổ màu đen, tạo hình  thật cổ xưa, bên ngoài bôi dầu trơn bóng , có thể làm gương soi  mặt....cho dù không biết hàng như chỉ cần nhìn qua là biết là đồ  tốt..  Vương Thanh Phong mời bọn họ ngồi xuống, sau đó sai bảo mẫu  pha trà.  Bảo mẫu là một người đàn bà trung niên, sau khi pha trà xong liền  rời đi.  Vương Thanh Phong nói chuyện phiếm với Diệp Thiếu Dương một  hồi, rốt cục cũng nói tới vấn đề chính, dò hỏi chuyện liên quan tới  Quỷ tiên thôn, có tiến triển gì không.  “Vương lão bản cũng quan tâm chuyện này sao?” Diệp Thiếu  Dương cười nói.  Vương Thanh Phong cười cười nói: “Lần trước, sau khi nghe ngươi  nói xong, ta cảm thấy chuyện này thực sự nghiêm trọng, ta có chút  lo lắng…… Nơi này là quê nhà ta, ta không nghĩ nơi này lại xảy ra  chuyện như vậy, thậm chí là có chết người. Hơn nữa…… đối diện  Lưỡng giới sơn có một khu đất trống, đã được ta mua lại, vốn đang  tính xây dựng Nông Gia trại , nếu không phải có hạn hán, thì đã  khởi công lâu rồi.  Khó khăn lắm mới vượt qua nạn hạn hán, giờ lại xảy ra nhiều  chuyện như vậy, ta nào dám khởi công, cho nên ta mới quan tâm,  chuyện này khi nào có thể giải quyết xong.” Nói xong, Vương  Thanh Phong cười ngượng ngùng.  Diệp Thiếu Dương vừa nghe đã liền hiểu , nói lại sơ lược tình hình  cho ông ta nghe, an ủi vài câu, sau đó trò chuyện, Lão Quách gọi  điện tới, nói là đã đến Ngưu đầu sơn , hỏi hắn nên đi đường nào. 
Loading...

Chương 544 : Vẽ bùa tìm tà thần (1)