Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 545 : Vẽ bùa tìm tà thần (2) 

          Diệp Thiếu Dương lập tức vẽ một lá Huyết tinh phù, dán trên hiên  cửa, sau đó đóng lên cạnh cửa mấy cây đinh dài, để người có pháp  lực thấp nhất là Lão Quách canh giữ bên ngoài, không cho mấy  người phục vụ linh tinh vô ý phá hủy phong ấn. sau đó , cùng hai  người Nhuế Lãnh Ngọc đi vào, lôi ra ống mực, dựa theo tứ tung  tam hoành, đem bảy sợi tơ hồng quấn quanh cửa.  Diệp Thiếu Dương sắp xếp Nhuế Lãnh Ngọc, Nhạc Hằng, Uông  Ngư cùng Qua Qua đứng ở bốn góc phòng, còn thì mình bật lửa  đốt phù, nướng Long Tiên Hương, hòa tan chất lỏng nhỏ vào bó  Thiên mộc tàng hương, sau đó đem cắm vào một cái lư, thiêu đốt.  Mùi hương nhanh chóng lan toả khắp phòng.  Ngồi trước bàn cơm, cha con Diệp Tiểu Manh, Tưởng Kiến Hoa,  còn có Tiểu Mã, thấy hắn làm như vậy, đều rất bất ngờ.  Tiểu Mã nhịn không được, hỏi: “Tiểu Diệp Tử, ngươi làm gì thế ,  thần thần bí bí?”  “Lát nữa ngươi sẽ biết.” Diệp Thiếu Dương tay cầm đáy Thiên mộc  tàng hương, dùng cương khí tăng cường hương khói do bị nhanh  chóng thiêu đốt, chờ đến khi bó hương bị đốt thành tro, đem tro  hương đổ vào một cái bát to, thêm vào một ít chu sa, cùng bột kim  loại màu bạc , quấy đều lên, dùng để làm thuốc màu, lấy Thái Ất  Phất Trần chấm vào, vẽ một lá bùa.  Sau đó lôi ra một đồng tiền Ngũ Đế, đè lên trên linh phù, chỉ thấy  tiền Ngũ Đế nhanh chóng biến đen, sau đó thẩm thấu ra từng đợt  từng đợt hắc khí bay nhè nhẹ , tiến vào trong linh phù.  Linh phù màu tím, nháy mắt đã biến thành màu đen.  Diệp Thiếu Dương tay cầm linh phù, dựa vào người phụ vụ đang ở  bên cạnh tủ , xoay người lại nhìn đối diện với mọi người, nhìn qua  một lượt, nói: “Ngày đó ở từ đường Diệp gia, chính là mấy người  chúng ta đang ở đây , đúng không? không còn ai khác nữa.”  Mọi người nhìn quanh trái phải, từng người gật đầu, sau đó không  hiểu gì nhìn Diệp Thiếu Dương.  Diệp Thiếu Dương hắng giọng, nói tiếp: “Là thế này, tình huống  ngày đó, chắc các ngươi cũng đều nhớ rõ, lúc Thạch Thư được  tháo ra , có một con Tà Thần đã đột nhập, sau đó bị cương khí đả  thương, còn lưu lại vũng máu…… Ngay lúc đó, ta đã phân tích qua  , Tà Thần này do không dự đoán được cương khí mãnh liệt đến  vậy, nhất thời không phòng bị, mới bị thương, rồi đào tẩu.  Nhưng là , sau đó ngẫm lại, thấy trong này có vài điểm đáng ngờ:  đầu tiên, Tà Thần kia luôn rất cẩn thận, đến mặt cũng không chịu  lộ, sao có thể đường đột xông vào như vậy , chỉ đúng lúc Thạch  Thư xuất thế liền trong nháy mắt tiến vào , sau đó bị thương……  Mặc kệ mục đích của hắn là gì, hắn cũng có thể chờ một hồi, với  một Tà Thần có tu vi như hắn, hoàn toàn có thể dựng lên một cái  kết giới , rồi sau đó lại đi vào……  Hắn liền ngay lập tức bị thương , chỉ có một loại khả năng, chính là:  lúc ấy hắn ở ngay cạnh tượng đá, lực chú ý hoàn toàn ở trên cuốn  Thạch Thư, không nghĩ tượng đá sẽ phóng ra cương khí , nhất thời  không kịp phòng bị dựng lên kết giới , cho nên bị thương.”  Mọi người nghe hắn phân tích, cảm thấy rất hợp tình hợp lý, không  khỏi gật đầu . Diệp Tiểu Manh phản ứng nhanh nhất, nghĩ đến khả  năng nào đó, hai tay che miệng mình, giọng run run nói: “Ý của  huynh là......”  “Không sai,” Diệp Thiếu Dương ánh mắt chậm rãi đảo qua mọi  người , nói: “Lúc ấy, khoảng cách gần tượng đá nhất, chính là mấy  người chúng ta, ta cũng không cảm nhận được chút tà khí ngoại lai  nào, cho nên……” Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nói, “Tà Thần này,  rất có khả năng đang ẩn giấu trong chúng ta.”  “Cái gì!” Mọi người tuy phản ứng không đồng nhất, nhưng trên mặt  đều lộ vẻ khiếp sợ.  Tiểu Mã lập tức đứng dậy, nhanh chân lùi ra phía sau , nhìn Diệp  Thiếu Dương nói: “Không thể nào Tiểu Diệp Tử, nếu thật sự hắn ẩn  thân trong số chúng ta, chẳng lẽ ngươi cũng không phát hiện ra?”  Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, nói: “Tà Thần đã tu luyện thành  thân thể, nếu cố ý giấu diếm, cho dù ta dùng có Thông Thiên Nhãn  cũng nhìn không ra chân thân của hắn.”  Trầm mặc một lúc , Diệp Tiểu Manh nói: “Thiếu Dương ca, không  hợp lý lắm , giả sử Tà Thần này nằm trong số chúng ta, lúc ấy sau  khi hắn bị thương, thân thể nhất định sẽ có biến hóa, phải lộ ra sơ  hở mới đúng.”  Diệp Thiếu Dương nói: “Muội còn nhớ rõ không , lúc ấy trên mặt đất  có rất nhiều dấu chân hay không, kết hợp với suy đoán của ta ,  khẳng định: Nếu Tà Thần dùng hồn tới, sau khi bị thương có thể  bay đi, như thế nào còn lưu lại dấu chân ở đó.  Vì thế, ta phỏng đoán là, lúc ấy Tà Thần đã dùng phương pháp  giảm bớt lực đạo , đem thương tổn trước tiên truyền xuống dưới  chân, dùng địa khí chống đỡ . Đáng tiếc lúc ấy mọi người đều tập  trung chú ý đến Thạch Thư, không ai để ý tới những dấu chân đó,  đến lúc phát hiện ra, thì đã không thể đoán được vết chân đó là của  ai.”  Nghe Diệp Thiếu Dương phân tích kỹ càng tỉ mỉ , mọi người càng  thêm tin tưởng, không hẹn mà lập tức cùng nhau từ bàn cơm đứng  lên , khẩn trương lui về phía sau, giữ khoảng cách nhất định với đối  phương.  Diệp Thiếu Dương nói tiếp: “Lúc ấy ta đặc biệt chú ý tới bàn chân  của mọi người, hắn cũng rất thận trọng, đã biến hóa hình dạng đôi  giày, không giống chút nào so với dấu chân trên mặt đất, cho nên  không thể đoán được. Mấy ngày nay, tuy ta vẫn không lộ ra, nhưng  vẫn luôn ghi nhớ chuyện này, định khi nào tìm được cách phân biệt  chân thân, mới giăng lưới bắt hắn tại chỗ.”  Diệp Thiếu Dương cầm đồng tiền trên bàn lên, nói: “Cho nên hôm  qua lúc đi Âm Phủ , ta đã cố tình dùng đồng tiền này, góp nhặt rất  nhiều âm khí, chứa đựng bên trong. Mao Sơn có một môn pháp  thuật, kêu ‘ Mao Sơn âm dương phù ’, đơn giản mà nói, chính là  đem âm khí cùng dương khí rót vào một tấm phù, sử dụng bí pháp,  làm chúng nó không ngừng tương sinh tương sát, sau đó tấm phù  sẽ bị kích hoạt rồi tự thiêu đốt……  Hiện tại, ta đã rót nhập rất nhiều âm khí cũng đủ , còn mọi người thì  ai cũng có sẵn dương khí, nên chỉ cần đến đây thổi một hơi vào  tấm phù này, một khi dương khí tiến vào linh phù, lá bùa liền bốc  cháy, Tà Thần tuy có thể tu luyện thành thân thể, nhưng dù sao  cũng là tà linh, trong cơ thể không thể sinh ra được dương khí , cho  nên , nếu hắn thổi vào lá bùa……”  Mọi người nghe thế, bừng tỉnh đại ngộ. Tiểu Mã nói: “Ý ngươi là: ai  không thổi lá linh phù này, người đó chính là Tà Thần?”  Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Mọi người thay phiên nhau thổi, một  khi không thổi bay, nghĩa là không có dương khí tiến vào, linh phù  lập tức sẽ tắt, chỉ đơn giản vậy thôi.” Nói xong quay đầu nói với  mấy người Nhuế Lãnh Ngọc, “Các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, một  khi tìm ra tà linh, tất cả cùng nhau xông lên, cố gắng tiêu diệt nó  ngay trong căn phòng này.”  Nhuế Lãnh Ngọc từ trong túi lấy ra một khẩu súng lục màu bạc, lên  đạn, nhắm thẳng vào giữa mấy đối tượng khả nghi . Súng diệt hồn  của nàng , uy lực thế nào Diệp Thiếu Dương đã quá kiến thức qua.  Uông Ngư thì lấy ra một cây kim màu bạc, một đầu gắn với móng  vuốt đen nhánh phát sáng, nhìn qua cũng là một pháp khí rất lợi  hại.  Qua Qua giơ hai tay ra, hai mắt trở nên đỏ ngầu, làm ra thế chuẩn  bị tiến công . Nhạc Hằng mặt không lộ cảm xúc, đứng im không  nhúc nhích, nhưng Diệp Thiếu Dương rất yên tâm với thực lực của  hắn. Phía bên ngoài cửa , Lão Quách cũng lấy ra một thanh kiếm  gỗ đào , chuẩn bị tốt phương án dự khuyết.  Tiểu Mã gãi gãi đầu, lên tiếng chỉ huy: “Rồi làm thôi , bắt đầu đi, mọi  người thay phiên nhau, ai là người thứ nhất?”  Diệp Thiếu Dương chỉ vào Tiểu Mã nói: “Ngươi chứ ai!”  “Ta?” Tiểu Mã nhảy dựng lên, “Đệch , ngươi không phải đang nói  giỡn đấy chứ, ngươi lại đi nghi ngờ ta?”  “Tiểu Mã, ta không nghi ngờ , nhưng Tà Thần rất giỏi biến hoá , có  thể bắt chước bất cứ hình dáng ai đó, vạn nhất ngươi là bộ dáng  Tiểu Mã do Tà Thần hóa thân thành thì sao?”  Tiểu Mã vô ngữ, “Được rồi, ta sẽ thử đầu tiên, đưa đây cho ta.” 
Loading...

Chương 546 : Chân tướng ở trong đó