Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 547 : Diệp Tiểu Thước không đơn giản 

          Nhuế Lãnh Ngọc hừ lạnh một tiếng, nói: “Lúc trước không phải  ngươi đã tới rồi sao, có mấy cái phòng mà cũng đi nhầm ?”  “Hắc hắc, nhất thời đã quên mất, cô cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi...nghỉ  ngơi....”  Nhuế Lãnh Ngọc không khách khí đóng sập cửa lại.  Diệp Thiếu Dương đi thẳng đến phòng số 23, mở cửa phòng đi  vào, đem đống hành lý của mình buông xuống.  Tiểu Mã cũng vào tới, nở một nụ cười giả tạo, nói: “Ta vẫn luôn  nghĩ ngươi rất là thành thật , không ngờ cũng có lúc thế này. Cái gì  mà tiện cho việc giao lưu, ta xem ngươi là sợ hai người họ giao lưu  quá sâu , nên mới chuyển đến đây giám thị thì có”  Bị nhìn thấu tâm sự, Diệp Thiếu Dương đỏ mặt mắng: “Lăn!”, rồi  đuổi Tiểu Mã ra khỏi phòng.  Đóng cửa lại, Diệp Thiếu Dương ngồi lên giường, lòng hoàn toàn  rối loạn.  Ngày hôm qua bắt chuyến tàu đêm, không có thời gian ngủ, Nhuế  Lãnh Ngọc lên giường ngủ một giấc thật ngon, sau khi tỉnh lại, sắc  trời đã tối, cầm đồng hồ nhìn qua, đồng hồ pháp thuật này của cô  lúc không cảm nhận được khí âm tà, chỉ là một chiếc đồng hồ bình  thường.  Năm giờ bốn mươi . Ngủ một giấc liền mấy giờ.  Nhuế Lãnh Ngọc duỗi cái eo, nghĩ đến mấy biểu hiện ban nãy của  Diệp Thiếu Dương, không nhịn được cười rộ lên, đang định xuống  giường đi rửa mặt chải đầu, trong phòng đột nhiên sáng lên một  đạo hồng quang, vội vàng quay đầu lại nhìn, phát hiện đồng hồ  pháp thuật mình vừa để xuống đang phát sáng, cầm lên nhìn thì  thấy, kim đồng hồ chỉ định một hướng, không hề nhúc nhích.  Điều này chứng tỏ, trong vòng năm mươi mét hướng kim đồng hồ  chỉ, nhất định có quỷ yêu hay tà linh!  Quần áo cũng không kịp thay, lập tức lấy hai pháp khí từ trong ba  lô, chạy ra ngoài cửa, dựa theo hướng kim đồng hồ , một mạch lao  lên sân thượng.  Trên sân thượng mây đen mù mịt, một nam tử mặc âu phục phẳng  phiu, bộ dáng soái nam tử , đang đạp mây đen lăng không bay tới.  Là lệ quỷ!  Đối phương thấy nàng, cũng hơi sửng sốt. Chỉ trong chớp mắt,  Nhuế Lãnh Ngọc đã lên đạn rồi bóp cò súng diệt hồn, một viên đạn  bắn thẳng vào người nam tử, nổ tung , một cỗ quỷ huyết màu xanh  màu xanh biếc thấm qua quần áo tây trang.  “Hồng tiêu……” Nam tử khịt khịt mũi, mơ hồ hiểu ra điều gì.  Nhuế Lãnh Ngọc lúc này lại nã thêm một phát súng nữa.  Tuy nhiên bây giờ nam tử đã có phòng bị, dưới chân khẽ chuyển ,  nhẹ nhàng tránh viên đạn, lướt đến bên cạnh người Nhuế Lãnh  Ngọc, cúi xuống, dùng một đôi mắt quỷ xanh lè đầy tơ máu nhìn  nàng, nói: “Mỹ nữ như ngươi cũng quá bạo lực.”  Một bàn tay hắn đẩy ra, năm ngón tay nhanh chóng biến hoá, thành  móng vuốt sắc bén của dã thú, đầu ngón tay hội tụ oán khí, hướng  mặt Nhuế Lãnh Ngọc chụp tới.  Nhuế Lãnh Ngọc không hề sợ hãi nâng tay phải lên , bàn tay nắm  quyền dường như kẹp một lưỡi dao sắc bén, nghênh diện phản  kích, từ lòng bàn tay của nam tử xẹt qua , oán khí va chạm quyền  thủ, lập tức tán lui.  “Hả?” Nam tử cả kinh, quay đầu nhìn lại , bàn tay của Nhuế Lãnh  Ngọc đã hóa chưởng thành chỉ, miệng lẩm bẩm chú ngữ , chỉ một  ngón tay về phía hắn.  “Động thiên chỉ!”  Một đạo tử quang phát ra, đẩy ra oán khí, phóng thẳng vào mặt  hắn.  Nam tử không trốn tránh, miệng lập tức mở ra thật to , phả ra một  ngụm oán khí, cùng tử quang va chạm, triệt tiêu lẫn nhau.  Nam tử nhếch môi , dùng cái lưỡi màu đen liếm môi một vòng, cười  nói: “rất lợi hại.”  Hai tay mở ra , từng luồng oán khí xé rách trang phục, bùng phát từ  trong cơ thể mà ra, sau đó hai tay bàn tay chụm lại, mãnh liệt đâm  tới.  Nhuế Lãnh Ngọc một tay kết ấn, một tay nắm quyền nghênh diện  tấn công……  Trong phòng, Qua Qua dùng sức lay tỉnh Diệp Thiếu Dương, nói:  “Xảy ra chuyện rồi, bên ngoài đánh nhau rồi!”  Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, ngửi được một cổ oán khí nhè nhẹ,  không nói hai lời, từ dưới gối rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm,  chạy tra khỏi phòng, một mạch lao lên sân thượng, ngẩng đầu thì  thấy hai bóng người đang đánh nhau.  Trong đó một người là con lệ quỷ hình dạng gậy gộc ---- Diệp Tiểu  Thước, đối thủ của hắn là Nhuế Lãnh Ngọc đang mặc áo ngủ.  Diệp Thiếu Dương nhìn một hồi, phát hiện Diệp Tiểu Thước ra tay  không chút lưu tình , còn Nhuế Lãnh Ngọc một mình đánh lại hắn,  chẳng hề rơi vào thế hạ phong , vừa quay đầu nhìn thấy Diệp Thiếu  Dương, đã trách mắng: “Ngươi ở đó mà nhìn cái gì!”  “Ách , ta biết con quỷ này, hắn không phải tới đánh nhau.” Diệp  Thiếu Dương hướng Diệp Tiểu Thước nói, “Đừng đánh.”  Qua Qua vốn chuẩn bị xông lên, vừa nghe Diệp Thiếu Dương nói  vậy, ngây cả người. Nhưng mà Diệp Tiểu Thước thật sự đã nhẹ  nhàng lui về phía sau, đứng ở một bên sân thượng, Nhuế Lãnh  Ngọc biết tình hình có chút biến đổi, cũng dừng tiến công.  Diệp Tiểu Thước nâng tay lên , quét qua thân thể , lập tức biến  thành một người mặc tây trang cùng giày da tiêu chuẩn.  “Sao ngươi biết được, ta không phải tới giết ngươi?” Diệp Tiểu  Thước có hứng thú nhìn Diệp Thiếu Dương, nói.  “Bởi vì , ngươi không phải là đối thủ của ta, không cần thiết tới chịu  chết .” Diệp Thiếu Dương tiên lên phía trước vài bước, nhàn nhạt  nói.  Diệp Tiểu Thước vô ngữ cười cười.  “Ta biết, ngươi tới tìm ta hợp tác.” Diệp Thiếu Dương nhìn hắn nói.  Diệp Tiểu Thước nhíu mày: “Làm sao ngươi biết?”  Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, quyết định một hơi nói hết tất cả :  “Vốn dĩ , ta cũng không biết, ngươi làm nhiều chuyện như vậy, là vì  cái gì , đến sau khi nghe được chuyện xưa của ngươi, ngươi vốn là  một pháp sư pháp lực ghê gớm, tình nguyện hy sinh chính mình,  dù rơi vào tình cảnh hồn bay phách tán, vạn kiếp bất phục, cũng  muốn cùng Quỷ Mẫu chiến đấu tới cùng , ta cảm thấy, một người  như ngươi, dù thất bại cũng không có khả năng sẽ đi theo địch.   Sau khi suy nghĩ một hồi , ta đã hiểu rõ rất nhiều chuyện: ngươi  giết chết kẻ thù của mình, sau đó thông qua bọn họ nói cho ta biết,  ngươi đã trở lại , chuyện này kỳ thật là một loại cảnh báo, để ta biết  ngươi tồn tại, từ đó bắt đầu điều tra thân phận của ngươi, dần dần  tìm ra chân tướng mọi việc. Sau đó, ngươi lại thông qua cái người  kia……  Ta không nhớ rõ tên, ngươi khống chế thân thể hắn, hướng Quỷ  tiên thôn bay đi, nhưng là dẫn dắt ta, phát hiện ra Quỷ tiên thôn……  Nhưng trên thực tế, ngươi cùng phe với ta . Ta nói vậy có đúng  không? Nhưng ngươi lo lắng Quỷ mẫu nghi ngờ, nên không thể nói  rõ cho ta biết, đúng không?”  Diệp Tiểu Thước vẻ mặt cổ quái nhìn hắn một hồi, nói: “Ngươi chỉ  nói đúng một nửa, ở Luân hồi ty , ta đã toàn lực chấp hành mệnh  lệnh của Quỷ Mẫu, đi bắt vong hồn của cha ngươi, nếu thành công,  ta sẽ đi vào đen tối , còn nếu thất bại, ta liền cho ngươi một lần cơ  hội.”  Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn hắn, “Ta không rõ, vì sao ngươi  phải làm tay sai cho Quỷ Mẫu?”  Diệp Tiểu Thước sầu thảm cười, lẩm bẩm nói: “Là vì Tuyết Kỳ. Sau  khi nàng chết, mệnh hồn đã bị Quỷ mẫu bắt đi, đã bị tẩy hồn mất  rồi, dần dần đánh mất bản tâm của mình, giống như Quỷ Mẫu,  muốn thành lập một nơi vĩnh viễn tồn tại như Quỷ tiên thôn, không  ngừng vì để cung cấp năng lượng không ngừng để cho mình tu  luyện ……  Một người, một khi hồn phách đã mê muội, thì không cách nào thay  đổi. Cho nên, ta chỉ có thể cùng nàng tràm luân, phản bội chính bản  thân mình.”  Diệp Thiếu Dương nói: “Vì cái gì?”  “Bởi vì…… Nàng đã vì ta mà chết, lúc còn sống ta không thể cho  nàng hạnh phúc, sau khi chết, ta nhất định phải bảo vệ nàng, không  để cho nàng phải chịu bất cứ thương tổn nào.”  Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, lẳng lặng nói: “Không chỉ như vậy thôi  , ta cho rằng, ngươi cam nguyện phục vụ Quỷ Mẫu, là vì muốn  ngăn cản bà ta khuếch trương Quỷ tiên thôn , để tạo thành một quy  tắc riêng , do đó dù đã mười năm rồi, mấy thôn xung quanh đây  đều bình an không có việc gì. Nếu như ngươi không xông vào Địa  Phủ, thì còn có cơ hội quay đầu trở lại.” 
Loading...

Chương 548 : Cánh dơi song hoàn