Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 552 : Huyết ma nhãn 

        Đứa trẻ này có bộ dáng tương tự hình ảnh đã thấy trong chậu máu  loãng : Da mặt nhăn nheo, nhìn qua giống như là không được nẩy  nở , trên người mặc một cái tiểu yếm đỏ, hai mắt chỉ có tròng trắng,  không có con ngươi, nhưng Diệp Thiếu Dương cảm giác được ánh  mắt rét lạnh của nó đang nhìn mình chằm chằm.  Hai bên trái phải của mặt nó có ba vết máu. Diệp Thiếu Dương vừa  thấy được, hít vào một hơi: Cấp bậc của thi sát sẽ căn cứ theo vết  máu ở trên mặt để phân loại, ba vết máu có nghĩa, nó là tam đoạn  thi sát, tu vi cực mạnh.  “Quả nhiên là ngươi.” Diệp Thiếu Dương cau mày nhìn nó, trầm  giọng nói. Mười mấy năm trước, khi chinh mình còn nhỏ đã cùng  nó là kẻ thù truyền kiếp, thầm nghĩ nếu một ngày tìm được nó , sẽ  tiêu diệt nó, hôm nay cuối cùng cũng tương ngộ, đương nhiên  không thể để nó chạy thoát.  “Diệp Thiếu Dương……” Đứa trẻ khẽ nhếch miệng , phát ra một âm  thanh tràn đầy cừu hận, trong miệng không có hàm răng, mà chỉ có  một tròng mắt màu vàng, theo miệng mở ra, chảy xuống nước dãi  màu vàng.  Nếu đã gặp được, không cần phải nói nhiều. Diệp Thiếu Dương  quay đầu lại nhìn mọi người, nói: “Tứ Bảo lại đây, Nhạc Hằng trấn  thủ bên ngoài.”  Nhạc Hằng nhíu mày nhìn hắn , có chút buồn bực vì sao hắn không  được chiến đấu.  “Vạn nhất hắn có đồng bọn , ngươi phải chú ý.” Diệp Thiếu Dương  nói  Nhạc Hằng vẫn tỏ ra khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, cứ  đứng sừng sững bất động tại chỗ, tập trung cảm nhận khí tức biến  hoá.  Anh Sát kia tuy có tu vi cao, nhưng mắt thấy Diệp Thiếu Dương kéo  theo Tứ Bảo, Nhuế Lãnh Ngọc cùng Uông Ngư, còn có Qua Qua  cùng nhau tới gần , biết mình không phải đối thủ, lập tức rống lên  một tiếng quái dị , rồi bay nhanh về phía cửa .  Diệp Thiếu Dương phất tay, đánh ra bốn lá linh phù, bay đến trước  mặt nó , nó liền phun ra một ngụm sát khí màu đỏ, ăn mòn linh phù.  Diệp Thiếu Dương lập tức vung Câu Hồn tác , vung tới.  Anh Sát quanh thân mình tỏa ra sát khí cường đại, hình thành một  đạo kết giới , Câu Hồn tác không cách nào tới gần , anh sát dựa  vào sát khí bám trên người, cùng Diệp Thiếu Dương đấu qua đấu  lại.  Nhuế Lãnh Ngọc cũng không nhàn rỗi, lấy ra Toái Hồn Trượng, tiến  lên, phối hợp với Diệp Thiếu Dương, cùng nhau đánh, sau đó Uông  Ngư cũng tiến vào.  Đây là lần đầu tiên hắn xuất thủ, cầm phi hổ trảo trong tay, móc lấy  cổ Anh Sát, kéo ra ngoài.  “Rống! Diệp Thiếu Dương!” Anh Sát kêu to lên, “Ngươi có dám  cùng ta đấu pháp một chọi một không!”  Diệp Thiếu Dương nhún vai, nói: “Ngươi có hay không bị ngốc ,  hiện tại bọn ta người đông thế mạnh, đánh hội đồng không tốt à ,  mà lại một mình đấu với ngươi, ta đâu có bị bệnh?”  Anh Sát cũng biết chuyện này không có khả năng xảy ra , lại kiên  trì được một hồi, kết giới bên ngoài cơ thể ngày càng rách nát, bên  trong thất khiếu chảy ra máu màu xanh.  “A------!” Nó bỗng nhiên kêu to một tiếng, sát khí trong cơ thể bùng  nổ, kịch liệt đánh bay mấy người Diệp Thiếu Dương ra ngoài, rồi  vội vàng lao ra cửa phòng, đột nhiên, một vật hình cái chén bay tới,  toả ra một vòng kim quang, đem Anh Sát ép xuống phía dưới.  Là cái bát kim sắc của Tứ Bảo.  “Đại uy thiên long, thế tôn địa tàng, bàn nhược chư phật, bàn  nhược ba la không!" Tứ Bảo kết thủ ấn Phật gia, kim bát toả ra kim  quang, bao trùm lên Anh Sát mà úp xuống , tựa hồ muốn nhốt nó ở  bên trong.  Anh Sát quỳ rạp trên mặt đất, thân hình run rẩy, toàn thân vỡ ra ,  quỷ huyết chảy ra, hóa thành sát khí nhè nhẹ , bay lên về phía  trước, đối kháng với thần uy của Kim Bát.  Kim Bát kịch liệt rung lên.  “Lợi hại như vậy?” Tứ Bảo khiếp sợ, đi lên vài bước, hai tay ấn vào  đáy bát , không ngừng vẽ Pháp ấn bên trên, dùng sức đẩy ra phía  trước.  Nếu chỉ có mình Tứ Bảo , thậm chí thêm Diệp Thiếu Dương , thì  anh sát cũng không phải là đối thủ , nhưng ít nhát cũng có thể toàn  thân trở ra ,nhưng mà đối thủ của nó còn có Nhuế Lãnh Ngọc cùng  Uông Ngư , còn có một con Qua Qua có tu vi cũng không có kém  nó nhiều lắm , kết cục chỉ có thể là bi kịch!  Nhuế Lãnh Ngọc cùng Uông Ngư phối hợp rất ăn ý, Uông Ngư tung  phi hổ trảo quấn lấy nó cổ, vòng vài vòng, bó thật chặt, Nhuế Lãnh  Ngọc dùng Toái Hồn Trượng, không chút khách khí liên tục đánh  vào đầu Anh Sát.  Toái Hồn Trượng đúng là pháp khí hiếm thấy, đánh lên người bọn  quỷ quái cấp bậc dưới lệ quỷ, chỉ cần một cái là sẽ tan thành mây  khói , đánh lên sau ót Anh Sát, dù mỗi cú đều làm cho một tầng sát  khí trở nên xơ xác, nhưng đánh đến hơn mười nhát rồi mà Anh Sát  vẫn không bị thương tổn nặng gì , Nhuế Lãnh Ngọc không khỏi ngơ  ngẩn, con Anh Sát này , chịu đòn mạnh đến như vậy?  “Với cấp bậc của nó, bên ngoài cơ thể có sát khí hộ thể, giống như  như mình đồng da sắt vậy,” Diệp Thiếu Dương, nói: “Phải đánh vào  điểm yếu hại của nó, cứ để ta đến!”  Một bước vọt tới trước mặt Anh Sát, Diệp Thiếu Dương lấy ra một  đồng tiền Đúc Mẫu , dùng sức cạy miệng nó ra rồi nhét vào trong.  Một tròng mắt màu vàng lập tức xuất hiện trong tầm mắt hắn.  “Diệp Thiếu Dương……” Anh Sát run rẩy, muốn giãy giụa, nhưng bị  Tứ Bảo cùng Uông Ngư hai người hợp lực đè xuống, không thể  động đậy, mắt thấy không được.  Tuy nhiên, khi mắt của Diệp Thiếu Dương để sát vào tròng mắt  màu vàng kia, đồng tử của nó co rụt lại, đột nhiên bắn ra một đạo  sát khí, Diệp Thiếu Dương lúc ấy ngay chính diện, không kịp tránh,  đành phải hai tay kết thành Khai Dung Ấn , đem sát khi nâng lên ,  sau đó dùng lực làm tiêu tán nó , quá trình này làm cho hắn không  ngừng chảy mồ hôi.  “Thật là thâm hiểm!” Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười, không để  cho nó có bất cứ cơ hội nào nữa , đem Mao Sơn Diệt Linh Đinh  dùng sức cắm vào giữa tròng mắt màu vàng.  Tròng mắt này tên Huyết Ma Nhãn, là mệnh môn của Anh Sát.  Mỗi con thi sát đều có một thứ như vậy trên người, nhưng vị trí  không giống nhau, có thể trong hốc mắt, có thể ở lòng bàn tay, lòng  bàn chân, hoặc bất kỳ chỗ nào trên thân thể. Giới pháp thuật có  câu nói kêu là : dục sát thi sát, trước tiên tìm ra ma nhãn   Đối với Diệp Thiếu Dương đây cũng là một sự trùng hợp, thông qua  ký ức trước khi chết của Vương Thanh Phong thật sự, trực tiếp  thấy rõ vị trí Huyết Ma Nhãn của Anh Sát, bằng không, phe mình  tuy thực lực chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng còn phải chiến đấu lâu  dài, sao có thể nhẹ nhàng như vậy…… liền kết thúc.  Sau khi Huyết Ma Nhãn bị đâm thủng, một bãi chất lỏng ăn mòn  phun ra, Anh Sát phát ra một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế,  toàn thân run rẩy, tay chân khua loạn xạ, giống như muốn bắt lấy  cái gì, chất lỏng từ bên trong chảy ra ngày càng nhiều, thân thể nó  mau chóng mềm xuống.  Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn chỉ thấy còn lại bộ da của Anh Sát,  trong lòng liền hiểu, việc đã làm vướng bận tâm trí mình mười mấy  năm qua, gia hoả luôn làm chính mình lo lắng trong lòng , rốt  cuộc…… đã chết ngay trước mặt mình.  Trận chiến thắng được một cách nhẹ nhàng, chủ yếu là nhờ người  đông thế mạnh, nếu chỉ có một cái pháp sư đánh với nó , con Anh  Sát này còn chưa dùng hết một thân tu vi , thì đã ngủm mất rồi.  Cho dù thế nào , thì đối thủ của mình rốt cuộc cũng bớt đi một tên.  Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng thở phào, vẽ một tấm Địa hỏa phù,  ném xuống thi thể mềm nhũn của Anh Sát , bốc cháy lên.  Mọi người lập tức vây lại quan sát.  Diệp Tiểu Manh mở miệng đầu tiên, hỏi: “Sao nó lại muốn giả làm  Vương đại thiện nhân?”  “Vì muốn đánh lén chúng ta từ bên trong” Diệp Thiếu Dương nhìn  ngọn lửa đang thiêu đốt, nói, “Căn cứ theo tình huống thi thể của  Vương Thanh Phong , thời gian tử vong của hắn cũng không lâu ,  có lẽ là sau khi ta quay về thôn , nó giết chết Vương Thanh Phong,  sau đó lợi dụng huyết tinh khí của hắn để ngụy trang , khiến cho ta  cũng không thể phát hiện……” 
Loading...

Chương 553 : Tà thần thì ra là hắn (1)