Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 557 : Sức mạnh chu tước 

        Diệp Thiếu Dương cau mày nhìn hài cốt Tà Thần, trong lòng vẫn  cảm thấy , sự việc không có đơn giản như vậy.  “Diệp Thiếu Dương……”  Một hình bóng quen thuộc, từ phía trên đỉnh đầu hiện ra.  Mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn lên, một thân ảnh cao lớn  mặc trường bào, đang đứng trên tường viện phía đối diện, lạnh  lùng nhìn sang bên này, khuôn mặt đã biến thành một người xa lạ,  nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay, hắn là  Tà Thần!  Quả nhiên…… hắn không có chết!  “Đã không biết bao năm rồi ta không thất bại hoàn toàn như vậy .  Diệp Thiếu Dương, ngươi so với tưởng tượng của ta , cường đại  hơn rất nhiều.” Tà Thần lẩm bẩm nói, đột nhiên sắc mặt biến đổi,  dùng một giọng tràn đầy sát khí, nói: "Lần sau, ta sẽ chính tay giết  chết các ngươi , cùng mọi người!”  Nói xong , lăng không bay đi.  Không ai đuổi theo hắn, vì đã không còn kịp.  “Như vậy…… hắn vẫn chưa chết?” Diệp Tiểu Manh thất thanh nói ,  mới vừa rồi, khi mấy người Diệp Thiếu Dương vây đánh Tà Thần,  bởi vì tu vi của nàng quá yếu, không thể tham chiến, nhưng vẫn  đứng bên ngoài quan sát tình hình, nên tương đối nắm rõ cục diện  trận đấu , nàng không thể nghĩ được Tà Thần có thể đào tẩu như  vậy .  “Đào tẩu chỉ là nguyên hồn của hắn , còn thân thể hắn , đã chết.”  Diệp Thiếu Dương nói.  “Nguyên hồn……?” Diệp Tiểu Manh ngây người ra, hỏi, “Nguyên  hồn có thể chiến đấu sao?”  “Nguyên hồn có thể chiến đấu được , nhưng nếu không có thân thể  bảo hộ, thực lực sẽ giảm đi rất nhiều,” Diệp Thiếu Dương nói, “Cho  nên, hắn mới chọn cách chạy trốn, không muốn cùng chúng ta liều  mạng đánh tiếp . Chỉ cần nguyên hồn bất diệt, sớm muộn gì hắn  cũng có thể tu luyện thành thân thể khác .”  Nói xong, Diệp Thiếu Dương đi tới trước thi thể Tà Thần đã bị hủy  diệt , từ cổ hắn lấy ra một sợi tơ hồng kết thành hình một mặt trang  sức.  Trong thời khắc mấu chốt, chính nó đã phát ra thần lực, đánh tan  yêu khí của kết giới, giúp mọi người có thể đánh trúng thân thể hắn  , lúc đó mới có cơ hội đánh bại Tà Thần.  “Đây là cái gì?” Diệp Tiểu Manh tiến tới, tò mò nói.  “Thiên Địa Sinh Tử Khấu.” Diệp Thiếu Dương tách mặt dây kết  bằng hồng tuyến, để lộ ra một đồng tiền Đúc Mẫu sáng lấp lánh.  “Huynh đã đeo lên cổ Tà Thần lúc nào mà nhanh vậy?” Diệp Tiểu  Manh hỏi.  Diệp Thiếu Dương cười cười, chỉ lên cổ nàng, nói: “Muội không  phải cũng có một cái sao.”  Diệp Tiểu Manh sửng sốt, đưa tay sờ lên mặt dây hồng tuyến trên  cổ.  “Đây là…… huynh đã tặng mọi người sau khi thổi linh phù, nói là có  thể nhận biết Tà Thần biến thân……” Diệp Tiểu Manh đột nhiên  nhớ ra, dùng ánh mắt khâm phục nhìn Diệp Thiếu Dương, “Thì ra  lúc ấy huynh đã có kế hoạch gài bẫy, đánh bại Tà Thần.”  Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Mấy cái trên cổ mọi người đều là bùa  hộ mệnh, riêng cái của Tà Thần với Anh Sát là Thiên Địa Sinh Tử  Khấu , đã được kích hoạt trước đó . Chính bọn chúng cũng không  biết điều này.”  “Vậy sao ngươi không dùng lúc đối phó Anh Sát?” Tiểu Mã hỏi.  Diệp Thiếu Dương nhìn hắn , nói: , “Nếu dùng lúc ấy, bị Tà Thần  nhìn thấy, sau này sẽ có phòng bị, sao hắn sao còn mắc mưu?”  Mọi người đến giờ mới vỡ lẽ . Uông Ngư nhìn Diệp Thiếu Dương ,  nghĩ tới lúc trước khi mới gặp hắn, không cảm thấy có gì khác biệt ,  hiện tại mới biết, được hắn không chỉ có pháp thuật lợi hại, mà tâm  tư cũng cẩn mật vô cùng.   Không hổ là một Thiên sư Đạo môn.  “Đúng rồi, vừa rồi con Chu Tước kia là chuyện gì xảy ra?” Uông  Ngư đặt câu hỏi mà mọi người cũng quan tâm, nhìn về phía Diệp  Thiếu Dương.  “Cái này không có can hệ đến ta,” Diệp Thiếu Dương buông tay,  nhìn về một hướng, nói: “Chính là hắn.”  Mọi người theo ánh mắt hắn quay đầu nhìn lại, thì ra là Nhạc Hằng.  Nhạc Hằng đứng dựa vào góc tường ngoài hoa viên, vẻ mặt an  tĩnh, dưới lớp quần áo là làn da đỏ bừng , đang từ từ rút đi.  Diệp Tiểu Manh đi đến bên cạnh Diệp Thiếu Dương, nhẹ giọng hỏi:  “Tiểu soái ca này thuộc môn phái nào, Đạo gia hay là Phật gia?”  “Không phải Đạo gia, cũng chẳng phải Phật gia, ta cũng không biết  hắn có thân phận gì.” Diệp Thiếu Dương cười cười , hắn chính là  nói đúng sự thật, bản thân hắn cũng không biết nhiều về Nhạc  Hằng , nhưng hắn tin tưởng , Nhạc Hằng đứng cùng phe với mình.  Đây là trực giác khó có thể giải thích.  Mọi người cúi đầu nhìn xuống: thân thể đã bị hủy hoại của Tà  Thần, cách đó không xa còn có Anh Sát bị giết, hai thân huyết  nhục, nằm một đống trên mặt đất.  “Thật không thể ngờ, chúng ta lại đấu liền hai trận tại đây, trong đó  đối thủ chủ yếu vẫn là Tà Thần.” Tứ Bảo cảm khái nói, “May mà có  đông người, tốt xấu gì cũng đã thắng.”  Quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, hỏi: " Bây giờ phải làm sao?”  “Còn có thể làm gì bây giờ, chờ hắn đánh trở lại thôi".  Diệp Thiếu Dương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm , chậm  rãi thở phào một hơi. Hiện tại, tâm trạng của hắn vừa nhẹ nhàng  vừa khẩn trương, nhẹ nhàng là bởi : bí ẩn tồn tại bấy lâu nay trên  cơ bản đã có đáp án, đối thủ đã hiện ra rõ ràng , chính là Quỷ Mẫu  cùng Tà Thần , chỉ cần đánh bại bọn chúng, rồi thu phục , rồi mọi  chuyện sẽ kết thúc.  Khẩn trương là bởi: thời khắc quyết đấu rốt cuộc cũng đã tới . Tà  Thần tuy rằng bại, nhưng vẫn còn một con Quỷ Mẫu tu vi không  thua gì hắn . Hơn nữa, Tà Thần cũng chưa chết hẳn, một khi hắn  luyện thành thân thể, khôi phục tu vi, sẽ là một tồn tại đáng sợ……  Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, đúng là yêu ma quỷ quái  chẳng bao giờ có thể giết hết!  Sau khi Tà Thần rời khỏi Diệp gia thôn, không du đãng khắp nơi,  cũng không tìm nơi nào đó để dưỡng thương, tu luyện thân thể ,  mà trực tiếp bay vào Lưỡng Giới Sơn.  Tiến vào sơn cốc, Tà Thần liền bị lệ quỷ vẻ mặt ngây dại, ánh mắt  tà ác, làm cho thất kinh.  Mới không tới có một thời gian , Quỷ tiên thôn sao lại biến thành cái  dạng này?  Vô số lệ quỷ, lao về phía hắn.  Tà Thần chẳng thèm nhìn, bộc phát tà khí trên người, đánh bay lũ  lệ quỷ, đi vào sâu trong sơn cốc.  Tới chân núi Thanh Thiên Quan.  Một tướng quỷ mặc khôi giáp lao từ trên núi xuống, chất vấn lai lịch  của Tà Thần.  Tà Thần hoàn toàn chẳng coi hắn ra gì, trực tiếp đưa tay, tóm hắn  lại gần, nói: “Đi thông báo một chút , có một lão hữu đến thăm.” Nói  xong, ném bay quỷ tướng kia lên đỉnh núi, còn mình thì nhảy xuống  suối, dùng Vong Xuyên Thủy rửa sạch vết thương trên hồn thân  của mình, lòng đầy oán hận, nghĩ sau này nhất định phải tìm Diệp  Thiếu Dương, báo mối thù hôm nay.  Lát sau, truyền đến giọng nói trong trẻo của nữ nhân: “Mời thần lên  núi!”  Tà Thần rời đi dòng suối, phi thân lên núi.  Bên cạnh miệng giếng cổ, Diệp Tiểu Thước cùng Tuyết Kỳ chia làm  hai bên trái phải, nhìn bộ dáng của Tà Thần, lắp bắp kinh hãi.  Diệp Tiểu Thước thất thanh nói: “Tà Thần , ngươi đấu pháp với ai ,  mà đến cả thân thể cũng mất đi?”  Tà Thần không để ý đến bọn họ, nhảy vào giếng cổ.   Tuyết Kỳ lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ lại xuất hiện cao nhân bản lĩnh  thông thiên ở Ẩn tiên tập sao?”  Diệp Tiểu Thước lắc đầu, cười nói: “Khẳng định là do Diệp Thiếu  Dương làm.”  “Diệp Thiếu Dương……” Tuyết Kỳ cau mày, cảm thấy không thể tin  được, “Hắn có pháp lực mạnh đến thế sao?”  “Một mình hắn chắc chắn không được, còn có nhiều người khác,  hơn nữa, người này quỷ kế đa đoan, rất khó đối phó.”  Tuyết Kỳ hừ lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói: “Ngươi nói thủ hạ của  Tiên Nương , tất cả đều là con kiến hết à.”  “Đúng vậy!.” trong ánh mắt của Diệp Tiểu Thước, có chút trào  phúng châm biếm. 
Loading...

Chương 558 : Tu la Quỷ Mẫu