Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 572 : Hương nang chi tình 

          Tiểu Bạch không tình nguyện mà bĩu môi, rồi đếm đếm hồn ấn , cau  mày nói: “Sao lại có nhiều hơn một đạo , là ai thế?”  “Hà Cơ ở Ấm Thuỷ Hà.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng trả lời,  nhìn Tiểu Bạch từ trên xuống dưới , gia hỏa này tuy nhìn mỏng  manh yếu ớt , nhưng chân thân lại là một con đại yêu có tu vi ngàn  năm , hơn nữa đã vượt qua thiên kiếp , nghe nói còn được thụ  phong Âm Thần , chuyện này thật là ghê gớm!  “Đúng rồi, ta nhớ rõ ngày đó đã cứu hai con xà yêu , còn con kia  đâu?”  Nghe hắn nói vậy, Tiểu Bạch lập tức lộ ra vẻ ủy khuất , đem chuyện  mình với ca ca tìm kiếm hắn như thế nào, xông nhầm vào Long Hổ  Sơn, rồi cùng Đạo Uyên Chân Nhân và lão đạo sĩ kia đánh nhau ,  cuối cùng, ca ca Tiểu Thanh bị bắt ra sao , sau đó thêm mắm dặm  muối một chút, “Lão đạo sĩ kia vốn không định bắt ca ca của ta,  nhưng sau khi nghe nói ca ca là yêu phó của ngươi, mới cố ý bắt  giữ, còn nói chủ nhân nhất định không dám tìm hắn đòi người!”  “Đệch! Đến người của ta mà dám bắt à!” Diệp Thiếu Dương giận  dữ cả người , tuy Tiểu Thanh còn chưa nhận chủ, nhưng dù sao nó  cũng là vì đi tìm mình , không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật  chứ , cái lão Đạo Uyên Chân Nhân này còn dám bắt người , thật là  quá mức đi.  “Ngươi cũng đến đây rồi , cũng vừa lúc giúp ta đối phó Quỷ Mẫu,  sau khi xong việc, ta nhất định sẽ đưa ngươi lên Long Hổ Sơn , tìm  hắn đòi lại người, cam đoan sẽ cứu ca ca của ngươi ra.”  “Thật tốt quá! nhưng mà…… lão đạo sĩ kia rất lợi hại, chủ nhân  ngươi……”  “Còn không phải là Đạo Uyên sao, lão già này đối với người khác  còn tỏ ra ngưu bức với người khác , để ta mà chạy tới thì , hừ hừ”  “Đừng có mà nói khoác! chỉ dựa vào ngươi , sao có thể là đối thủ  của sư thúc tổ của ta!” Thiếu niên lúc trước đã giới thiệu qua kia ,  nhìn Diệp Thiếu Dương tỏ vẻ bất mãn kêu lên.  Diệp Thiếu Dương nhìn hắn một cái, hỏi: “Sư phụ ngươi là ai?”  “Ta là Trương Thi Minh, chưởng giáo Long Hổ Sơn Trương Vô Sinh  là thúc thúc của ta.” Thiếu niên ngạo nghễ nói, cho rằng Diệp Thiếu  Dương sẽ chấn động.  Nhưng kết quả là Diệp Thiếu Dương chỉ nói “UH” một tiếng, trên  mặt không biểu hiện bất kỳ biểu tình nào.  Trương Thi Minh hoàn toàn thất vọng , đành phải tiếp tục khiêu  khích: “Sư thúc tổ của ta đã có bài vị Địa Tiên, đạo môn đương thời  vô địch , ngươi chỉ là một tên Thiên sư , sao có thể thắng được lão  nhân gia?”  Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt cười, “Đương thời vô địch, bốn chữ  này không phải tùy tiện mà nói được đâu , đến Đạo Phong năm đó  không dám nói mạnh miệng như thế.”  “Hừ, Đạo Phong có thể lợi hại hơn sư thúc tổ của ta sao?”  “Ngươi chưa hiểu việc đời, ta không trách ngươi, đừng có làm sư  thúc tổ ngươi có thêm kẻ thù.”  Trương Thi Minh còn đang định nói cho ra nhẽ, nhưng Diệp Thiếu  Dương căn bản chẳng thèm để ý đến hắn, quay đầu nhìn nhìn Quả  Cam cùng Tiểu Bạch, nói: “Mấy người các ngươi cùng nhau đến  đây sao?”  Tiểu Bạch nói vắn tắt chuyện sau khi mình rời khỏi Long Hổ Sơn ,  Chưởng môn Trương Vô Sinh là người tốt , bảo Trương Thi Minh  hộ tống mình xuống núi, tới Mao Sơn, tìm Thanh Vân Tử , Thanh  Vân Tử nói Diệp Thiếu Dương đang ở đây, vì thế mới tới đây , rất  trùng hợp là đúng lúc giữa đường gặp được Quả Cam cũng đang  đi đến nơi này……  Giữa yêu với yêu có một cảm giác thần bí, hơn nữa cả hai tu vi đều  không kém, có thể cảm giác được sự tồn tại của đồng loại từ rất xa  , vì thế nên đi tìm đối phương gặp mặt , sau khi nói chuyện mới  biết, hoá ra là người một nhà, vì thế cùng chạy tới đây.  “Là do Tứ Bảo pháp sư lúc trước đã nói cho ta biết,” Quả Cam  không đợi Diệp Thiếu Dương hỏi, đã nói trước, “ Vì ta bận chút việc  sau đó, nên giờ mới tới .”  Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, nhìn Tiểu Bạch nói: “Ngươi ở Mao  Sơn đã thấy sư phụ ta đúng không, ông ta…… có bảo ngươi nhắn  lại ta gì không?”  Tiểu Bạch hắng giọng, nói: “Lực không thể dùng hết , lời không thể  nói tẫn , mọi việc làm quá tẫn, duyên phận tất sớm tẫn.” (tẫn : Quá  mức không chừa lại đường lui)  Diệp Thiếu Dương lặp lại hai lần , nói: “hết rồi?”  Tiểu Bạc lắc đầu, “hết rồi , chỉ có mấy câu này thôi.”  Diệp Thiếu Dương tự hỏi trong lòng , hai câu này có ý tứ gì , chả lẽ  khuyên mình làm người thì nên chừa lại cho mình một đường lui ,  đối với quỷ yêu không cần phải đuổi cùng giết tận giết tuyệt?  Nhưng sao có thể được , đây không phải tác phong của mình , diệt  mà không tận gốc , sẽ làm xuân phong thổi lại hồi sinh.  Không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tuyệt , nghĩ tới sư phụ  không phải không biết tác phong làm việc của mình , lại tùy tiện  nhắn những lời này cho mình , chẳng lẽ nằm ở phương diện khác?  Diệp Thiếu Dương càng nghĩ càng giận , thật muốn xông lên Mao  Sơn, nắm lấy cổ áo Thanh Vân Tử, liều mạng lắc ông ta một trận,  rồi hét to vào mặt: “Lão nhân, không cần ở đây mà cố lộng huyền  hư , người rốt cuộc biết được cái gì, có cái gì muốn dặn dò thì cứ  nói nhanh ra đi!”  “Chủ nhân, cái này, là đồ của ngươi sao?”  Diệp Thiếu Dương sửng sốt, cúi đầu vừa thấy, trong tay Tiểu Bạch  cầm một cái túi thơm được thiêu bằng tay , cầm lên trên tay, lập tức  một mùi thơm thanh ập vào trước mặt, Diệp Thiếu Dương trong  lòng chấn động, thiếu chút nữa nhũn chân té ngã cái mùi hương  này…… đã thực sự ăn sâu trong ký ức của hắn, vĩnh viễn không  thể quên được, đây chính là……mùi hương trên người Đàm Tiểu  Tuệ !  Dùng ngón tay run rẩy mở túi thơm , lấy ra một mảnh lá cây phong  diệp , đỏ bừng như máu.  “Đây là do ta cùng ca ca sau khi độ kiếp ,đi qua chỗ các người  dừng lại tìm được , ta cũng không biết có ý gì không , nên vẫn luôn  giữ lại , lúc đến Long Hổ Sơn, còn chưa kịp lấy ra thì đã xảy ra  chuyện……”  Diệp Thiếu Dương trong lòng tắc nghẹn , hắn đoán Đàm Tiểu Tuệ  lưu lại túi thơm là có mục đích: Lúc ấy nàng cũng khuyên hắn nên  nhận chủ, nhưng bị hắn cự tuyệt, vì thế nàng mới trộm để lại túi  thơm ở đó , bên trong có lá phong diệp, kỳ thật chính là lưu lại  manh mối cho hai người Tiểu Bạch : Hắn mang họ Diệp, trên Thiên  sư bài có tiêu chí phong diệp.  Nếu hai người mà tìm được lá cây nhét vào túi thơm, thì vẫn luôn  trân trọng cái túi thơm mà mang theo bên mình……Không biết ,  nhưng Diệp Thiếu Dương cảm khái nghĩ , chắc nàng cũng hy vọng  hai đại yêu này có một ngày sẽ tìm được mình , rồi trở thành yêu  phó trợ thủ cho mình.  Nàng chỉ vì mình mà suy tính tất cả…...  “Đây là do một cô nương lưu lại,” Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng  vuốt ve túi thơm, nói, “Nàng ấy cũng là yêu, ngươi có thể kêu nàng  là tỷ tỷ.”  Tiểu Bạch mắt sáng ngời, nói: “Tỷ ấy cũng là yêu phó của chủ nhân  sao?”  Diệp Thiếu Dương đau khổ cười, “Ta không có phúc phận ấy.”  Tiểu Bạch nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Hiện giờ tỷ tỷ đang ở đâu  a?”  Diệp Thiếu Dương cất túi thơm vào trong người, thở dài nói: “Chờ  sau khi giết được Quỷ mẫu, ta sẽ đưa ngươi về vấn an cô ấy.”  Tình huống trước mắt, không cho phép hắn quá mức thương tâm.  Diệp Thiếu Dương nhìn mọi người một lượt, thấy mọi người đều có  mặt đầy đủ, hơn nữa nhìn qua cũng không có việc gì, vì thế hỏi  thăm sau khi mình ngất xỉu có phát sinh chuyện gì không , biết  được mình đã ngất xỉu đã hai ba tiếng, trong đoạn thời gian này,  mọi người đã khôi phục pháp lực, sau đó hợp lực xua đuổi sạch thi  khí cùng quỷ khí bên trong tượng đá, làm cho thần tượng hồi phục  như cũ , hiện tại đã được đẩy trở lại như trước , phong ấn đã hoàn  toàn hồi phục.  Vì đề phòng lại có địa thi hay con gì khác từ dưới đất chui lên,  Nhuế Lãnh Ngọc đã bố trí một địa linh trận pháp, ngăn cách địa khí  , hiện tại không có chuyện gì lớn xảy ra.  Diệp Thiếu Dương nghe xong, vừa mới thoáng yên lòng, Nhuế  Lãnh Ngọc liền bổ sung một câu: “đừng có mà vui mừng quá sớm,  lát nữa ngươi có thể tự mình đi xem, trong phạm vi kết giới , ở nơi  bên ngoài kết giới đám lệ quỷ dùng quỷ khí để áp bách , kết giới  đang không ngừng thu nhỏ lại, mỗi đêm sẽ thu nhỏ khoảng một  phần năm , Nếu cứ tiếp tục như vậy, không đến dăm ba ngày nữa,  chúng ta sẽ chẳng còn chỗ tránh né.” 
Loading...

Chương 573 : Cao nhân hay là kẻ ngốc