Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 593 : Chưa từng gặp qua cương thi (2) 

        Diệp Thiếu Dương cười cười, hai tay vân vê linh phù, nhẹ nhàng  lay động, linh phù bốc cháy lên rồi hóa thành tro tàn. Diệp Thiếu  Dương vỗ vỗ tay , nhìn qua thấy Tống Ngọc Đình đang trợn mắt há  mồm, liền đắc ý nói: “Đã thấy chưa?”  Nhưng Tống Ngọc Đình lại hỏi: “Đây là…… ảo thuật?”  Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa thì té xỉu, “Đây là pháp thuật đó  đại tỷ, không phải ảo thuật.” Hoá ra là từ nãy mình cố sức biểu diễn  , cuối cùng lại bị người ta coi là ảo thuật gia.  Tống Ngọc Đình cau mày nhìn hắn, lẩm bẩm nói: “Ta xem cũng chả  hiểu gì hết , ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”  Diệp Thiếu Dương gãi đầu suy nghĩ, quyết định thay đổi một góc độ  khác để nói: “Người bạn cùng phòng kia của cô, gần đây có biểu  hiện gì dị thường hay không, cái gì cũng được, cô ngẫm lại xem.”  “Biểu hiện dị thường à……” Tống Ngọc Đình nghiêng đầu suy nghĩ  một hồi, đột nhiên ánh mắt sáng lên: “Gần đây cô ấy nói bị bệnh ,  trời còn sáng lúc này cũng chỉ nằm ở trong phòng , buổi tối đi ra  ngoài, rạng sáng mới trở về , ta có hỏi qua thì nói là bị đau đầu ,  hơn nữa…… cô ấy cũng không tắm rửa thay quần áo, giống như là  sợ nước , mỗi ngày đều không ngừng cào gãi ngứa , cô ấy còn nói  là do mụn ghẻ hay là bệnh mẩn ngứa gì đó, chuyện này có thể xem  là biểu hiện dị thường hay không?”  “Đương nhiên là phải rồi ” Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Như vậy đi,  buổi tối cô đưa ta tới phòng trọ của các cô, ta sẽ chứng minh cho  cô xem , nếu là cương thi, ta sẽ ra tay tóm nó……”  “Nếu như không phải thi sao , ngươi sẽ gặp phiên toái đó ,” Tống  Ngọc Đình nói, “Vạn nhất ngươi làm gì người ta, cô ấy báo cảnh  sát, ta muốn giải thích cũng không được . Hơn nữa……”  Cô ta nhìn Diệp Thiếu Dương, do dự nói: “Tuy ngươi trông rất soái ,  nhưng chúng ta chỉ mới quen biết , lần đầu tiên hẹn hò, ta liền đưa  ngươi về nhà…… lỡ như ngươi là người xấu thì sao? Làm sao ta  biết được đây không phải là âm mưu của ngươi?”  Diệp Thiếu Dương hoàn toàn vô ngữ , nhưng mà cô ta nói cũng  không sai, lần đầu gặp mặt, liền đưa một người con trai không biết  chi tiết về nhà , đúng là có khả năng nguy hiểm , nghĩ nghĩ rồi hỏi: “  Bạn cùng phòng của cô, hiện có nhà không?”  “Chắc không có ở nhà , hàng ngày vào buổi tối đều đi ra ngoài, ta  cũng không biết đi đâu, rạng sáng khoảng một hai giờ mới trở về ,  đã thành quy luật rồi.”  Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: “Như vậy đi , cô đi mua một con gà  hay vịt hoặc thứ gì đó còn sống, mang về treo ở gian ngoài, sau đó  chúng ta tránh ở trong phòng cô mà quan sát , chờ đến khi cô ta  quay về, nếu uống máu ăn thịt……”  “Sao có thể được!” Tống Ngọc Đình nhịn không được ngắt lời, “Ai  mà lại ăn thịt sống.”  “Cho nên , nếu cô ta ăn, chứng tỏ cô ta là cương thi.” Diệp Thiếu  Dương nói, “Nếu cô lo lắng ta có mưu đồ gì , thì cứ trói chặt tay ta  lại, chờ sau khi phát hiện cô ta là cương thi, cô mới cởi trói cho ta ,  thế nào?”  Tống Ngọc Đình sợ hãi nói: “Ngươi nói làm ta rất là sợ hãi , nếu cô  ấy thực sự là cương thi , thì ngươi…… có đánh thắng được  không?”  Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, “Chỉ là chuyện nhỏ , cứ tin tưởng  ta.”  “Dựa vào cái gì để tin ngươi đây?”  “Thì bằng vào lúc ấy ta cũng ở đó , nếu như ta không đối phó được  , sao dám làm việc này chứ, cô nhìn xem ta có chút nào giống như  kẻ điên không?”  Tống Ngọc Đình chăm chú nhìn hắn một hồi, nói: “Được rồi, ta tin  ngươi một lần.”  Tiếp đó, hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa ăn cho xong cái nồi  lẩu.  Diệp Thiếu Dương hỏi thăm kỹ càng tỉ mỉ về lai lịch cô gái có khả  năng bị thi biến kia , biết được cô ta tên là Lưu Hồng Diễm, cũng  giống như Tống Ngọc Đình , là sinh viên Đại học y khoa Cương  Thành nào đó , nhưng mà hai người lại học khác khoa , trước đây  cũng chưa từng quen biết.  Tống Ngọc Đình có nói về bản nhân một chút, cô đang học năm  thứ 2 đại học , nhà một vùng nông thôn tại huyện Hoài Thượng,  vừa mới được nghỉ hè , thông qua quan hệ người thân , mà tìm  được công việc thực tập hộ sĩ , làm ở bệnh viện trên huyện thành,  tiền thì không có, chủ yếu là có cơ hội rèn luyện , bệnh viện cũng  mặc kệ cô muốn làm gì.  Trùng hợp chính là lúc cô cần thuê nhà, biết được một chị học cùng  trường, cũng đang công tác ở bệnh viện, chính là Lưu Hồng Diễm,  là sinh viên năm thứ 4 , về quê nhà thực tập.  Lưu Hồng Diễm làm việc mới được mấy tháng , tự mình thuê một  căn hộ có hai phòng ngủ ở gần bệnh viện, vì không muốn lãng phí,  nên tìm người hợp tính thuê chung.  Tống Ngọc Đình với cô ta có tính cách khá giống nhau , là bạn học  cùng trường, lại cùng chỗ làm, vì thế không chút do dự dọn tới ,  cũng mới chưa đầy một tháng , mấy ngày đầu, Lưu Hồng Diễm rất  bình thường, là một người rộng rãi, quan hệ hai người cũng không  tồi, nhưng khoảng một hai tuần trước, cô ta bắt đầu trở nên trầm  mặc, bắt đầu có những biểu hiện được nhắc tới trước đó , rồi sau  đó xin nghỉ...  Diệp Thiếu Dương sau khi nghe xong , suy nghĩ rồi nói: “Cô ta cũng  là từ trong trường ra ngoài không lâu đúng không?”  Tống Ngọc Đình gật đầu, “Nghe nói là về quê thực tập chưa được  mấy tháng. Cái này quan trọng lắm sao?”  “Rất quan trọng, cô ta không phải vô duyên vô cớ mà biến thành  cương thi, hoặc là bị cương thi cắn , hoặc là do nguyên nhân khác,  nếu điều tra thì phải tra từ nguồn gốc , tìm ra con cương thi kia.  Nếu cô ta chỉ ở yên một chỗ , thì điều tra sẽ dễ dàng hơn , hiện tại,  con cương thi này có thể đến từ hai địa phương mà thôi”  Sau đó quay đầu, nhìn vẻ mặt trầm trọng của Tống Ngọc Đình, nói:  “Cô cảm thấy sao?”  Tống Ngọc Đình nói: “Trên đời này, thực sự có cương thi à?”  Diệp Thiếu Dương lại thiếu chút nữa lại té xỉu, hoá ra từ nãy mình  phân tích nhiều như vậy, mà cô ta vẫn một mực hoài nghi, lau mồ  hôi nói: “Được rồi, đêm nay sẽ cho cô mở mang kiến thức một  chút.”  Trời đã tối rồi , chợ nông sản đã đóng cửa, hai người đành phải  vào siêu thị Carrefour, nhưng ở đây họ không có bán gà vịt sống,  Diệp Thiếu Dương đành phải mua một cái cá nheo to, sau đó cùng  nhau trở lại căn nhà Tống Ngọc Đình thuê ở , Tống Ngọc Đình mở  cửa đi vào trước, thấy Lưu Hồng Diễm không có nhà, mới gọi Diệp  Thiếu Dương vào.  Vừa vào cửa, Diệp Thiếu Dương lập tức phát hiện ra mùi thi khí,  cẩn thận xem xét, cũng giống với khí vị của cương thi nhưng lại có  chút hơi khác , giật mình kinh hãi, chẳng lẽ là hình thái đặc thù nào  đó của cương thi?  Diệp Thiếu Dương đi tới trước cửa sổ, bảo Tống Ngọc Đình tìm  một đoạn dây thừng, treo con cá sống lên chính giữa lan can cửa  sổ, sau đó lui về phòng khách, nhìn xung quanh mọt lượt , trong  phòng lộn xộn, căn bản không giống như có sinh hoạt , nhưng mà  cái mà Diệp Thiếu Dương chú ý không phải ở nơi này , hắn đi tới  trước cửa phòng khách, ngồi xổm xuống, dùng hai ngón tay quệt  một vệt bụi bám trên mặt đất, sau khi nghiền nát, đưa lên mũi ngửi  ngửi.  “Có âm khí nhàn nhạt,” Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm, “Nếu ta đoán  không sai, đây là đất mộ phần, do đế giày cô ta mang về đây.”  Tống Ngọc Đình khẩn trương nói: “Ý ngươi muốn nói , cô ấy mới từ  nơi có mồ chôn người chết trở về à?”  Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: “Có khả năng mỗi buổi tối đều đi.”  “Mỗi buổi tối? đi để làm gì?” Tống Ngọc Đình ngơ ngẩn.  “Âm khí ở mồ mả là nặng nhất, chắc cô ta tới đó hấp thu âm khí,  dùng để tu luyện.” Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương thở dài, “Vốn dĩ  ta cho rằng cô ta là người bị lây nhiễm thi độc, hoặc là cương thi sơ  cấp , hiện giờ xem ra , chuyện cũng không có đơn giản như  vậy……”  Vừa quay đầu lại, thấy Tống Ngọc Đình cầm sợi dây thừng vừa rồi  dùng để buộc cá , đang do do dự dự nói: “Cái dây này……”  Diệp Thiếu Dương nói: “Cá không phải là đã buộc chặt rồi sao , còn  lấy thêm làm gì.” 
Loading...

Chương 594 : Thi quỷ