Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 601 : Ám sát (1) 

          Ngày hôm qua , hắn nhớ rõ cái miệng giếng này đã được sư huynh  của Diệp Thiếu Dương là Lão Quách dùng nước rửa qua , đem tiêu  trừ hết âm khí còn sót lại , nhưng mà hiện tại, trong đó lại dày đặc  hắc khí.  Một bóng người màu trắng, từ dưới giếng chậm rãi hiện lên, treo  thẳng người trên không trung, lẳng lặng nhìn hắn , cười nhạt:  “Thượng cổ tà thần.”   Tà thần nhìn lên thì thấy , đây là nam tử có bộ dáng khoảng hơn  hai mươi tuổi, có vẻ ngoài tuấn lãng , tóc dài búi cao phía sau đầu,  mặc một bộ trường sam màu xanh, hai tay chắp sau lưng, quả thực  tạo cảm giác tiên phong đạo cốt , cũng mang theo một mạt khí  phách tà mị.  “Ngươi là ai?” Tà thần dùng âm thanh suy yếu hỏi.  Nam tử nhàn nhạt cười, “Đi theo ta.”  Tà thần ngẩn ra, “Dựa vào gì mà ta phải đi theo ngươi?”   “Bằng vào việc người đã không còn là thượng cổ Tà thần.” Nam tử  vươn tay về phía hắn , một đạo hắc quang từ lòng bàn tay phát ra,  hút lấy Tà thần, “Chẳng phải ngươi muốn báo thù sao, cứ yên tâm  theo ta, ta sẽ làm ngươi tiếp tục trở thành một cường giả , bất quá,  cần phải có thời gian……”  Nam tử một bàn tay bắt lấy tàn hồn của Tà thần , rồi thân thể từ từ  rơi vào bên trong giếng cổ, cùng với hắc khí cũng cùng nhau biến  mất.   Đối với chuyện mới xảy ra ở Lưỡng giới sơn, Diệp Thiếu Dương  hoàn toàn không biết , hắn về đến khách sạn ở huyện thành, ngủ  một giấc , sáng sớm hôm sau thức dậy, vốn định đi trước về Thạch  Thành một chuyến , để gặp mặt Tạ Vũ Tình, Chu Tĩnh Như cùng  mấy bằng hữu , nhưng rốt cuộc không gặp cũng vậy , vẫn thường  xuyên gọi điện thoại qua lại , quay về cũng không có gì làm.   Quan trọng nhất là tên phản đồ Tiểu Mã sớm trở về , đã kể cho hai  vị mỹ nữ biết , Diệp Thiếu Dương ở quê đại chiến Quỷ mẫu , thiếu  chút nữa thì toi mạng , hai người lập tức phẫn nộ, gọi điện thoại tới  mắng hắn , chuyện lớn như vậy sao không chịu báo trước một  tiếng, lại không để các nàng cùng tham gia hành động.  Tuy Diệp Thiếu Dương không nói trước, là vì sợ các nàng lo lắng,  không muốn mọi người tới, bởi có tới cũng vô dụng , nhưng mà hai  người đang lúc nóng giận, căn bản không nghe giải thích: Chu Tĩnh  Như không thèm tiếp điện thoại của hắn; Tạ Vũ Tình thì ngược lại,  một ngày gọi vài cú mắng hắn xối xả , bảo hắn mau quay về.   Dưới sự áp lực của hai mỹ nữ , Diệp Thiếu Dương tính là về Thạch  Thành trước để bồi tội với hai vị mỹ nữ này , nhân tiện giáo huấn  Tiểu Mã một trận , nhưng mà tối qua, trước khi ngủ hắn đã nghĩ lại,  thấy Cương Thành với Thạch Thành gần nhau , chính mình cũng  phải đi đến trường học có quỷ điều tra, không bằng đi lên Long Hổ  Sơn trước một chuyến, cứu ca ca của Tiểu Bạch, sau đó mới quay  về Thạch Thành, vừa điều tra đại học kia, vừa có thể ở lại Thạch  Thành lâu hơn một chút.  Vì thế, hắn lập tức thay đổi chủ ý, đưa Tiểu Bạch cùng Trương Thi  Minh tới nhà ga, mua vé xe lửa.   Dọc đường đi, Tiểu Bạch cứ quấn lấy Diệp Thiếu Dương hỏi đông  hỏi tây , nói chuyện không dứt , Trương Thi Minh ở bên cạnh đang  nhìn họ bằng một ánh mắt khó chịu, suốt chặng đường không nói  được mấy câu.  Sau khi xuống xe lửa, ba người cũng không có tâm tư để du ngoạn  , định đi lên thẳng Long Hổ Sơn , nhưng bởi vì tới đây thì trời đã tối  , lên Long Hổ Sơn bằng xe buýt thì không có, taxi lại ngại xa, không  muốn để xe trống quay về , nên không có đi được.  Ba người thương lượng , rồi quyết định ở lại trong nội thành, nghỉ  ngơi một đêm rồi sáng hôm sau sẽ xuất phát.   Lúc thuê phòng, Diệp Thiếu Dương gặp phải một vấn đề nan giải:  Tiểu bạch không có giấy tờ thân phận.  Lúc trước ở huyện Hoài Thượng, Tiểu Bạch cùng Quả Cam thuê  phòng đã dùng thân phận Tiểu Mã để khai, Tiểu Mã thì ở cùng  phòng với Diệp Thiếu Dương, hiện tại, chỉ có ba người bọn họ, nên  hơi phiền toái , cuối cùng, đành phải dùng giấy tờ của Diệp Thiếu  Dương và Trương Thi Minh để thuê hai phòng, sau khi lên lầu,  nhường một phòng cho Tiểu Bạch, Trương Thi Minh với Diệp Thiếu  Dương ở cùng một phòng.   Cả ngày đi xe mệt nhọc, Diệp Thiếu Dương ăn một chút , rồi nằm  xuống ngủ, Tiểu Bạch là yêu, tinh lực so nhân loại thì dồi dào hơn  nhiều, đi đến một nơi mới lạ, muốn đi dạo một vòng , sang phòng  tìm Diệp Thiếu Dương, phát hiện hắn đã ngủ, trong lòng thất vọng,  vì thế đánh thức Trương Thi Minh, bảo hắn theo mình ra ngoài.  Trương Thi Minh tuy cũng rất mệt, nhưng không muốn bỏ qua cơ  hội này, lập tức rời khỏi giường.  Hai người kết bạn cùng nhau đi bộ một vòng ở khu phố , lúc đi  ngang qua một công viên nhỏ, Trương Thi Minh đề nghị vào đó dạo  một hồi, rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.   Tiểu Bạch đột nhiên hỏi: “Thi Minh, ngươi có tiền không?”  Trương Thi Minh ngập ngừng nói: “Để làm gì?”  “Vừa rồi ta thấy một bộ quần áo rất đẹp, định mua cho lão đại,  nhưng ta không có tiền, ngươi cho ta mượn trước, khi nào ta có sẽ  trả lại ngươi.”  Trương Thi Minh mặt ngay lập tức trầm xuống..  “Ngươi cũng có một bộ.” Tiểu Bạch bổ sung một câu.   Nhưng mà Trương Thi Minh lại coi lời này là một lời an ủi để vay  tiền, nhàn nhạt nói: “Thôi bỏ đi.”  Trầm mặc một hồi, Trương Thi Minh quay sang nhìn Tiểu Bạch, nói:  “Ta cảm thấy cô đã thay đổi.”  “Cái gì?” Tiểu Bạch ngẩn ra.  “Lúc trước, ta đưa cô xuống núi , dọc trên đường đi tìm Diệp Thiếu  Dương, cô xem ta như bằng hữu, cái gì cũng hỏi ta …. cảm giác  này, thật là tốt.” Trương Thi Minh lấy hết can đảm nói, “Nhưng từ  khi cô gặp được Diệp Thiếu Dương, ta giống như biến thành người  ngoài cuộc, cô hờ hững với ta , ta…… thật là giận!”   “Ngươi tức giận chuyện gì?” Tiểu Bạch giật mình nhìn hắn, “Ngươi  nói bậy bạ cái gì đó, ta vẫn luôn xem ngươi là bằng hữu, những  ngày đó cùng nhau lên đường, ngươi chiếu cố ta ta biết mà, ta vẫn  luôn xem ngươi là bạn tốt, ta với lão đại nói chuyện nhiều, là vì ta  mới vừa gặp hắn, có rất nhiều lời muốn nói , ngươi có gì mà phải  giận?”  Trương Thi Minh hơi cúi đầu, nói: “Chờ sau khi cứu ca ca của cô ra  , rồi có tính toán gì không?”  “Ta đương nhiên là đi theo lão đại rồi.” Tiểu Bạch không cần suy  nghĩ đã trả lời.   “Cô đi cùng với hắn sao được.” Trương Thi Minh nóng nảy, “Tương  lai hắn sẽ có bạn gái, khi đó cô phải làm sao ?”  Tiểu Bạch trừng to hai mắt, vô cùng khó hiểu nhìn hắn, “Hắn có bạn  gái, thì có quan hệ gì đến ta, ta là yêu phó của hắn mà thôi, cái ta  phải làm, chính là phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân, tuyệt không  có suy nghĩ khác, ngươi có hiểu không hả?”  Trương Thi Minh thở dài, không nói gì thêm.   Dạo ở hoa viên một hồi, hai người rời đi, sau đó Trương Thi Minh  cho Tiểu Bạch mượn mấy trăm đồng, mua hai cái áo sơmi , trở về  khách sạn, Tiểu Bạch bảo Trương Thi Minh đi thay đồ, vui tươi hớn  hở khen hắn mặc không tồi , Trương Thi Minh thì cũng không nói  thêm gì , chỉ đơn giản nói câu tạm biệt, rồi trở về phòng.  Diệp Thiếu Dương vẫn đang ngủ say.  Trương Thi Minh đi tắm, thay quần áo, đến giường của mình nằm  xuống, một lát sau, hắn lại mò mẫm rời khỏi giường, đến bên mép  giường của Diệp Thiếu Dương , ánh mắt tìm kiếm , trên tủ đầu  giường thấy có một con búp bê sứ, hắn biết đó là nơi tiểu quỷ Qua  Qua đang nghỉ ngơi bên trong, đó cũng là nơi chứa hồn khí của nó.  Trương Thi Minh trên mặt có chút do dự, cuối cùng cũng cắn răng  một cái , trở lại mép giường, mở ba lô của mình, tìm được ống mực  bên trong , cũng không lấy ra ngoài, mà chỉ lấy một đoạn tơ hồng ,  xỏ qua một đồng tiền đúc mẫu, nhanh tay đưa lên miệng, dùng sức  kéo mạnh, cắt qua đầu lưỡi, dùng máu tươi thấm vào tơ hồng, sau  đó đột nhiên ra tay , quấn tơ hồng vào miệng búp bê sứ. 
Loading...

Chương 602 : Ám sát (2)