Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 639 : Hủy đi ba hồn bảy phách 

          Đều làm người ta ngạc nhiên là : chiếc chuông gió này , toàn thân  đều dùng tơ hồng mà kết thành , từ trên xuống dưới treo đầy đồng  tiền, nhìn qua thực rất độc đáo.  Tạ Vũ Tình nghiêng đầu nhìn một hồi, lẩm bẩm nói: “Đồng tiền với  tơ hồng , à mà chẳng phải ngươi nói Lý Hiếu Cường là pháp sư  sao, mấy thứ này chắc là do hắn làm ra đi , trông đẹp thật, giống  hàng thủ công mỹ nghệ.”  Diệp Thiếu Dương cười lạnh nói: “Cô biết cái gì , đây là Oan hồn dù  , là một loại pháp thuật của dân gian dùng để khống hồn.”  Tạ Vũ Tình vừa nghe hai chữ “khống hồn”, tuy không rõ nguyên do,  nhưng lập tức trở nên khẩn trương, đưa mắt nhìn trong phòng, cái  gì cũng không có, quay đầu lại buồn bực hỏi Diệp Thiếu Dương:  “Làm gì có quỷ hồn nào?”  Diệp Thiếu Dương lấy từ ba lô ra một lọ nước Thất tinh thảo, phun  một ít lên hai mắt của cô.  Tạ Vũ Tình xoa xoa đôi mắt, sau đó tò mò mở ra, một nữ nhân sắc  mặt vàng như nến, đang dán sát trước mặt mình, hốc mắt không có  đồng tử, mà chứa hai khối chất lỏng óng ánh như pha lê , đang  nhếch môi , thè cái lưỡi rất dài , giống như là muốn liếm mặt cô.  “A!” Tạ Vũ Tình hét lên một tiếng, xoay người nhào vào trong lòng  ngực Diệp Thiếu Dương, run run cả người , lát sau quay đầu lại  nhìn, con quỷ kia đứng ở phía sau ngạch cửa , toàn thân che kín  cửa phòng, giống như đang ghé mặt vào một tấm kính trong suốt,  dùng sức để ra ngoài nhưng không ra được.  “Nó là bị oan hồn dù khống hồn rồi.” Diệp Thiếu Dương nói rồi tính  là vỗ vỗ lên ót Tạ Vũ Tình, an ủi một chút, kết quả cảm thấy ngực tê  rần , bị Tạ Vũ Tình đấm cho một quyền.  “Tại ngươi cả , biết trước mặt có quỷ, còn để ta đi vào trước , vừa  mở mắt đã thấy, cố ý làm ta sợ phải không?!”  “Không trách được ta à.” Diệp Thiếu Dương cảm thấy thật là oan  uổng , vừa xoa ngực, vừa u oán giải thích, “Cái con quỷ hồn này ,  ba hồn bảy phách của nó đã bị tách ra , đây chỉ là một sợi hồn  phách mà thôi, quỷ lực rất yếu, ban ngày chỉ có thể phun nước  Thất tinh thảo mới nhìn thấy được.”  Tạ Vũ Tình bình tĩnh lại , nép phía sau hắn, nhìn quỷ hồn kia ,nơm  nớp lo sợ nói: “Tách ra ba hồn bảy phách, có ý gì chứ?”  “Thì nó vốn là một quỷ hồn, nhưng là bị người ta đánh tan thành  mười phần.” Nói xong, Diệp Thiếu Dương cầm một lá linh phù, nhẹ  nhàng dán lên mặt quỷ hồn, nhanh chóng hút nó vào linh phù, hai  người vươn đầu vào trong nhìn khắp phòng, Tạ Vũ Tình tức khắc  hít một ngụm khí lạnh:  Trong gian phòng ký túc xá nhỏ hẹp này, có rất nhiều quỷ ảnh: có  con đứng trên giường, có con bị treo lủng lẳng dưới quạt trần, có  con đang tựa lưng vào tường, mặt hướng về phía buồng vệ sinh,  còn có một quỷ hồn lộ ra cái đầu bị kẹt trong bồn cầu……  Tất cả bọn chúng đều ở yên một chỗ, con thì bất động, con thì thả  người trôi lơ lửng lên dưới , giống như sứa đang ngủ đông trong  nước , nhưng mà chúng chỉ hoạt động trong phạm vi của mình.  Tạ Vũ Tình to gan lên mà nhìn lại, gần chục đạo hồn phách này  giống nhau như đúc, đều là hình dáng của nữ nhân trung niên vừa  nãy: Dáng người cao gầy, không biết mặc y phục bệnh nhân hay là  áo ngủ, hai mắt long lanh hai khối chất lỏng, tựa như nước mắt,  càng làm cho người ta cảm thấy khủng khiếp.  Mặc kệ nó có tu vi thế nào , một phòng mà có nhiều quỷ hồn bay  lượn đến vậy , chỉ cần nhìn thôi đều làm cho người ta khiếp sợ ,  hơn nữa hai cửa sổ đều bị giấy báo bịt kín, ánh sáng trong phòng  thật là u ám , làm cho căn phòng bốc lên một mùi khó ngửi vô cùng.  Tạ Vũ Tình sợ tới mức co người lại phía sau , Diệp Thiếu Dương  lại cầm lấy tay cô, kéo vào trong phòng.  “A A” Tạ Vũ Tình liều mạng mà giãy giụa , nhưng vẫn bị kéo vào,  đành phải nhận mệnh mà ép sát vào lòng ngực Diệp Thiếu Dương  run bần bật.  “Cô đừng có làm như vậy , người khác không biết còn tưởng ta  đang làm gì cô đó.” Diệp Thiếu Dương rất buồn bực nói, “Cô nhìn  mà xem bọn quỷ này , hai mắt bọn chúng đã bị thủy ngân phong bế  , không có nhìn thấy cô đâu.”  Tạ Vũ Tình xoay người lại nhìn, quả nhiên đám quỷ hồn này đều  đứng yên tại vị trí ban đầu , lúc này mới tạm yên tâm , đấm một  quyền vào bụng Diệp Thiếu Đương, oán giận nói: “Lần sau không  được tự tiên lôi kéo ta……”  Diệp Thiếu Dương khom lưng xoa nhẹ cái bụng một hồi, sau đó  đứng dậy nhìn chung quanh , phát hiện trong phòng có bốn cái  giường , chỉ có trên một cái gường là có lớp mỏng bụi , ba cái kia  đều không có , trong phòng trừ bỏ một đống giấy vứt đi , còn lại  đều rỗng tuếch, mấy cái ngăn tủ cũng bị mở ra , bên trong cũng  trống không.  “Vật dụng nhất định đã được mấy người bạn cùng phòng dọn đi,”  Tạ Vũ Tình nói, “Còn đồ đạc của Lý Hiếu Cường chắc bị bọn Lưu  Ngân Thuỷ lấy về kiểm tra rồi, nếu bọn họ không tìm được sổ nhật  ký, ngươi chắc hẳn cũng chả kiếm được sổ đó đâu.”  “Ta không nói thế đâu , sổ nhật ký nhất định là ở trong phòng này.”  “Ở chỗ nào?”  Diệp Thiếu Dương đưa tay chỉ vào một bức hoạ dán trên đầu  giường.  Đó hẳn là một tấm tranh tết, trên đó có vẽ một người mắt trợn như  báo, đầu đội ô sa.  “Chung Quỳ!” Tạ Vũ Tình buột miệng thốt lên.  “Không tồi đó” Diệp Thiếu Dương nhìn cô có ý khen ngợi.  Tạ Vũ Tình bĩu môi, “Thì sao , ai chả biết đây là Chung Quỳ! nhưng  mà bức tranh này thì có vấn đề gì?”  Thấy Diệp Thiếu Dương không trả lời, liền xoay chuyển mắt , đảo  mắt nhìn đám quỷ hồn đang trôi nổi trong phòng , đẩy Diệp Thiếu  Dương một cái, nói: “Ngươi có thể nhanh tay thu bọn chúng lại  được không, tuy ta biết bọn chúng sẽ không công kích, nhưng nhìn  thấy sợ khiếp người đây.”  “Chờ chút nữa , hiện tại thật đúng là không thể thu.” Diệp Thiếu  Dương lấy một cái notebook ra, lật một trang giấy trắng, vẽ xuống  hai hình chữ nhật, một lớn một nhỏ, tượng trưng cho căn phòng và  buồng vệ sinh, sau đó bắt đầu từ phía cửa vào, tại vị trí quỷ hồn bị  mình thu phục trước đó, khoanh một vòng tròn, phía dưới viết: Thai  quang - Càn cung.  Tiếp đó dựa theo trình tự đi vào cửa , mà khoanh lại mấy vị trí của  quỷ hồn khác, bên dưới đều có ghi chú rõ : Sảng linh - Khảm cung,  U tinh - Cấn cung, Thi cẩu - Chấn cung……  Sau khi vẽ xong từng cái , Diệp Thiếu Dương tiến lên dùng lá phù  đã thu quỷ hồn lúc trước, thu lại tám đạo hư hồn còn lại.  Tạ Vũ Tình lúc này mới thở phào, nói: “Bọn chúng vẫn luôn ở đây ,  sao lúc trước cảnh sát tới điều tra, lại không phát hiện ra chúng  nó?”  “Bản thân bọn chúng chỉ là một quỷ hồn bình thường, bị tách ra  thành mười phần hồn phách, không có tu vi gì, cảm giác tồn tại  cũng vô cùng yếu, người bình thường căn bản không thể phát hiện  được, chúng không có bản lĩnh nào có thể làm tổn hại người khác,  chẳng qua bị Oan hồn dù định trụ, không thể rời đi mà thôi.”  Tạ Vũ Tình cau mày nói: “Ai đã nhốt đám quỷ hồn này ở chỗ này ,  Lý Hiếu Cường à , hắn vì sao lại muốn làm như vậy?”  Diệp Thiếu Dương mở ra notebook, xem lại vừa những chữ mà  mình vừa ghi chép, dùng ngòi bút đánh dấu, nói: “Vừa vào cửa ta  đã phát hiện, ba hồn bảy phách này sau khi tách ra, bị cố định trên  'Tiểu cửu cung' , dựa theo những vị trí khác nhau, còn lại một con ,  giống như là tiên nhân chỉ đường……”  Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía bức tranh Chung Quỳ ở đối diện,  khẽ mỉm cười, “Cửu tinh diệu thế, thác cử minh nguyệt , tốt cho một  cái tiên nhân chỉ đường , đây là chỉ , chính là bức tranh này ! Trong  bức tranh , nhất định cất giấu thứ chúng ta đang tìm kiếm!” 
Loading...

Chương 640 : Bạch mao cương thi (1)