Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 666 : Lựa chọn của Tử Nguyệt 

          Tạ Vũ Tình nghe hắn nói thế , liền dùng ánh mắt tức giận nhìn qua ,  Diệp Thiếu Dương lại bổ sung một câu: “Cô là người một nhà,  không giống nhau, ta giúp cô nhiều như vậy, chỉ là tăng thêm duyên  phận giữa hai người chúng ta ở kiếp sau , sẽ không trở thành gánh  nặng gì cho cô.”  Ba chữ “Người một nhà” làm Tạ Vũ Tình cảm thấy ấm áp, tức khắc  quên luôn mình đang muốn mắng hắn, mỉm cười cảm động , ngậm  miệng không nói lời nào.  Đỗ Hổ không có để ý đến việc người trẻ tuổi trêu đùa nhau , cảm  xúc của hắn đều nằm trên người mình , nhìn con trai, thở dài: “Thật  không thể nghĩ tới , mười mấy năm qua đều nằm ở đây , khi đó  Tiểu Đỗ mới mười mấy tuổi , cuộc đời lập tức đã ném đi mười mấy  năm rồi …. cũng còn may là ta cũng có ngày tỉnh lại”  Cảm thán một hồi, Đỗ Hổ tựa hồ nhớ ra cái gì, ngẩng đầu lên nhìn  mấy người Diệp Thiếu Dương, nói: “Đúng rồi, các ngươi tìm  ta……có phải có chuyện gì hay không?”  “Đúng là có việc,” Diệp Thiếu Dương đi thẳng vào vấn đề, “Hơn ba  mươi năm trước, ông học ở Đại học Y khoa Cương Thành, lớp ông  tổng cộng có năm mươi người, đột nhiên tự sát tập thể…… người  sống sót, chỉ có mình ông sao?”  Đỗ Hổ hít vào một hơi thật sâu, nói: “Ta cũng đoán được , ngươi  tìm ta là vì chuyện này, năm đó bắt đầu khôi phục lại kỳ thi đại học,  ta nằm trong nhóm sinh viên đầu tiên của trường, rất là vinh quang  , người khác bây giờ có lẽ đã nổi danh hết rồi , còn ta…… Nếu hiện  tại mà cho ta thêm một cơ hội , ta chắc chắn sẽ không thi vào đại  học , không phải , là sẽ không vào cái lớp đó! À , xin lỗi , mấy người  muốn biết cái gì?”  “Lớp của các ông, phòng học 408, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì  sao lại muốn tự sát tập thể?”  Khoé miệng Đỗ Hổ hiện lên một nụ cười đau khổ. “Tự sát, năm  mươi người cùng nhau tự sát…… Sao có thể như thế , thật là  giống như truyện nghìn lẽ một đêm! cũng đúng thôi , xem qua hiện  trường lúc đó thì thật giống là tự sát , nhưng nào ai biết được chân  tướng lúc đó như thế nào……”  Diệp Thiếu Dương cùng Tạ Vũ Tình liếc mắt nhìn nhau, không nói  lời nào, im lặng nghe ông ta nói tiếp.  Đỗ Hổ bảo con trai rót cho mình ly nước, chậm rãi bưng lên uống  một ngụm, buông ly xuống, bắt đầu kể về sự việc xảy ra năm đó:  “…… Khu nhà kia được xây dựng khi chúng ta nhập học năm thứ  hai, sau khi chúng ta dọn vào, được phân đến phòng học 408, chủ  nhiệm lớp chúng ta khi ấy là Tử Nguyệt…… Đó là một cô gái rất  xinh đẹp, nói là chủ nhiệm lớp, nhưng thực ra tuổi tác không khác  biệt so với chúng ta là mấy, thậm chí còn ít hơn ta một tuổi.  Cô ấy là người Đài Loan, đi du học về, không chỉ xinh đẹp, mà  quần áo trang điểm cũng mang đậm phong cách người Tây, ở thời  đại đó , được coi là hình mẫu tiên phong dẫn đầu. Cho nên, cô ấy  đã trở thành người tình trong mộng của biết bao nam sinh trong  trường, bao gồm cả ta.”  Tạ Vũ Tình nghe vậy, chen vào một câu: “Nghe nói cô ấy học kiến  trúc , nhưng vì sao lại làm chủ nhiệm lớp các ông?”  Đỗ Hổ sửng sốt một chút, nói: “Học kiến trúc? Ai nói?”  “Ách, không phải vậy sao?” Tạ Vũ Tình nói, “Ta nghe Ngô Hải Binh  nói.”  Đỗ Hổ nói: “Ngô Hải Binh là ai?”  Diệp Thiếu Dương trợn mắt nhìn Tạ Vũ Tình, “Cô đừng có nói chen  vào, để chi ông ấy nói hết đã , xong rồi muốn hỏi gì thì hỏi.” Sau đó  tỏ ý bảo Đỗ Hổ tiếp tục câu chuyện.  “Tử Nguyệt là học y, là do Ngô hiệu trưởng cố ý mời từ nước ngoài  về dạy nhóm của ta. Cụ trải qua như thế nào không tiện nói, có một  lần cô ấy gặp nguy hiểm, ta đã giúp cô ấy , nàng thực sự biết ơn ta,  hơn nữa ta học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cho nên có nhiều cơ hội  tiếp xúc với cô ấy.  Dần dần, giữa chúng ta nảy sinh quan hệ sâu sắc hơn là tình thầy  trò , mấy người đừng có hiểu lầm, không phải quan hệ gì đó đâu,  chúng ta chỉ là bằng hữu thân thiết thôi , nhưng cô ấy thực sự rất  tin tưởng ta , có phiền não gì cũng kể cho ta nghe, vì thế ta mới  biết, cô ấy là người tình của hiệu trưởng Ngô Nhạc Ý……”  “Cái gì!” Lần này đến lượt Diệp Thiếu Dương nhịn không được mà  cắt ngang lời ông ta, “Ngô Nhạc Ý, không phải là cha nuôi của Tử  Nguyệt sao?”  Đỗ Hổ gật đầu: “Là cha nuôi, nhưng đó chỉ là trên danh nghĩa, thực  tế, bọn họ là một đôi tình nhân, bởi Ngô Nhạc Ý khi đó đã bốn mươi  tuổi, đã lấy vợ sinh con, còn Tử Nguyệt mới ngoài hai mươi……”  Diệp Thiếu Dương vô ngữ, nói: “Không thể được lúc ấy , cha nuôi  còn có thêm ý nghĩa này.”  Đỗ Hổ nói: “Nhưng mà Tử Nguyệt với Ngô Nhạc Ý, hai bên đều là  thực lòng, Tử Nguyệt nói cho ta biết, gia đình Ngô Nhạc Ý ở Đài  Loan là danh gia vọng tộc, hôn nhân cũng phải môn đăng hộ đối,  ông ta với vợ mình hoàn toàn không có tình cảm, đây là do Tử  Nguyệt nói, ta rất tin tưởng……”  Diệp Thiếu Dương mỉm cười, không muốn tỏ thái độ đối với chuyện  này, dù sao thì ông già có tiền đều có chiêu này , hơn nữa lần nào  cũng thành công, luôn có mấy cô gái ngốc mắc mưu , luôn tin trên  đời này có chân tình thật ý.  “Chúng ta đều học y , hơn nữa tiếp thu nền giáo dục tiên tiến thời  đó, ai cũng không tin vào chuyện quỷ thần , sự việc chỉ bắt đầu, khi  vào một buổi tối có người đứng bên bờ mương nước đen, nhìn  thấy có người từ dưới nước bò lên, quay về thì bị dọa cho phát  bệnh, nói nơi đó xuất hiện quỷ.  Chẳng người nào chịu tin, hơn nữa còn nghi là đặc vụ gì đó của  địch ẩn núp, mấy người bạn cùng phòng hẹn buổi tối cùng nhau  đến đó điều tra, có một người bị tiêu chảy nên không đi, kết quả  mấy người kia đi …… thì hôm sau phát hiện đều bị chết đuối, sự  tình này là được người không đi kể lại.  Việc xử lý chuyện này không phải là trọng điểm, vấn đề chính là từ  đó trở đi, trường học bắt đầu xuất hiện quỷ với cương thi, thậm chí  có nữ sinh nửa đêm còn nghe thấy có người khóc lóc ngoài cửa sổ,  sau đó đào ra được một đống xương trắng…… Khi ấy, toàn bộ  trường học đều bị giới nghiêm, cũng không biết từ đâu xuất hiện  một đám người, hằng ngày canh gác trên bờ mương nước đen, toà  nhà số 3 được xây dựng chính là trong khoảng thời gian này, do  một người Thái Lan mập mạp phụ trách, nghe nói có quan hệ thân  thích với Ngô Nhạc Ý.  Sau khi chúng ta chuyển đến toà nhà số 3, chuyện lạ vẫn liên tiếp  xảy ra, quãng thời gian đó Tử Nguyệt có biểu hiện rất dị thường,  tâm trạng rất ảm đạm , không biết đang suy nghĩ chuyện gì.  Có hôm, sau khi tan tiết học buổi tối, ta thực sự không nhịn được  nữa, nên đi tìm cô ấy, dò hỏi đủ kiểu, cô ấy vẫn không chịu nói,  nhưng lại hỏi ta một vấn đề rất kỳ quái: Nếu vì cứu thêm nhiều sinh  mạng , mà phải hy sinh một số ít hơn , thì có đáng giá hay không.  Ta suy nghĩ nửa ngày, nói với cô ấy rằng, nếu cần thiết phải hy  sinh, ít nhất cũng nên nói cho đương sự biết, để họ tự lựa chọn.  Tử Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày , rồi bảo ta nói đúng, sau  đó cô ấy không nói gì nữa, rồi có một lần, cô ấy gọi ta lại, đưa cho  ta một sợi dây chuyền mặt ngọc, chính là cái này, bảo ta đeo trên  người, vĩnh viễn không được tháo xuống, còn dặn dò ta, nếu có  một ngày phát sinh biến cố, thì ta hãy rời xa nơi đây, vĩnh viễn  không được quay lại trường học.”  Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, yên lặng suy nghĩ vấn đề kia  một lần , vô cùng khó hiểu , là vì sao Tử Nguyệt lại hỏi về vấn đề  này, nhưng chắc chắn, nó cực kỳ quan trọng.  Đỗ Hổ nói tiếp: “Ta không biết vì sao cô ấy lại nói như vậy, nhưng  từ hôm đó trở đi, cô ấy không hề để ý đến ta , nhưng cũng trong  khoảng thời gian này, trường học lại bắt đầu có người chết một  cách thần bí, ngày càng nhiều người nhìn thấy cương thi qua lại,  tất cả mọi người đều muốn bỏ chạy, nhưng mà trường học đã  phong tỏa cổng trường, không cho ai ra ngoài, hơn nữa chúng ta  nhìn thấy phía bên ngoài trường học tràn ngập hắc khí, giống như  mây đen bao phủ, vô cùng đáng sợ.  Có rất nhiều pháp sư ăn mặc như người Thái Lan, đi tới đi lui trong  trường học, dường như là để tìm kiếm cương thi. Khoảng thời gian  ấy, mọi người đều rất hoảng sợ.  Ta vĩnh viễn không thể nào quên được ngày đó , vào đúng dịp Tết  thanh minh, tầm mấy ngày đầu tháng, có một giáo viên dạy chúng  ta bị chết thần bí, thất đầu rơi đúng vào ngày Thanh minh, Tử  Nguyệt nói với chúng ta rằng, sau tiết tự học buổi tối, chúng ta  không được rời đi, mà ở lại phòng học làm một lễ truy điệu đơn  giản cho vị thầy giáo này, hơn nữa còn phải bố trí phòng học thành  một cái linh đường.  Ngay tối hôm đó, Tử Nguyệt đúng hẹn đi tới, bảo mọi người tắt hết  đèn, châm một số ngọn nến, sau đó cô ấy nói cho chúng ta biết ,  mọi người chúng ta tất cả đều phải chết…..” 
Loading...

Chương 667 : Tập thể hy sinh (1)