Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 683 : Thảm cảnh năm đó (2) 

          “A------” trông thấy một bộ dáng thảm thiết như thế , Tạ Vũ Tình  như bị khủng bố tinh thần, hét lên thất thanh, co rút lại phía sau  Diệp Thiếu Dương, suýt nữa thì té ngã.  “Lạc , lạc , lạc , lạc……” Trong cổ họng nữ quỷ phát ra tiếng cười  cổ quái giống như cóc kêu, chậm rãi bò vào phòng.  Hai người Diệp Thiếu Dương lúc này mới chú ý , căn bản nàng ta  không phải ghé xuống hay quỳ trên mặt đất, mà là…… phía dưới  đầu gối không hề có hai chân, da thịt dưới đó bị xé rách ra ngoài ,  xương cốt trắng như tuyết bị đoạn cụt chống trên sàn nhà, khi  chuyển động ma sát với mặt đất, quỷ huyết màu xanh không ngừng  chảy ra từ miệng vết thương.  Tạ Vũ Tình cả người run rẩy, di động không biết đã làm rơi ở chỗ  nào, hai tay nắm chặt đèn pin, chiếu về phía nữ quỷ có bộ dáng thê  thảm này. Nàng đâu có nghĩ tới , vừa tiến vào đã phải đối mặt với  tình huống có khẩu vị nặng như thế này , nếu không phải Diệp  Thiếu Dương ở đây, chỉ sợ tâm thần nàng bị hỏng mất.  “Ngươi là Lâm Du?” Diệp Thiếu Dương cau mày hỏi, bộ dáng nữ  quỷ tuy không làm hắn cảm thấy sợ hãi, nhưng cũng kích thích cảm  giác ghê tởm đến thị giác .  Nữ quỷ tỏ ra đắc ý, âm thanh quái dị từ cổ họng không ngừng phát  ra, hai mắt trắng dã như cá chết trừng mắt nhìn Câu Hồn tác trong  tay Diệp Thiếu Dương.  Thanh âm mơ hồ, từ bốn phương tám hướng truyền đến: “Ngươi là  người nào , vì sao lại trong tay lại có địa ngục Câu Hồn tác?”  “Việc này nói sau , ngươi là Lâm Du phải không?”  Nữ quỷ buồn bã nói: “Ngươi là ai, sao lại biết ta?”  “Chuyện xảy ra năm đó, ta đã biết , nghe nói lúc còn sống ngươi là  đệ tử tục gia của Nga Mi.” Diệp Thiếu Dương chắp hai tay, hành lễ  như nhân sĩ trong giới pháp thuật vẫn hay chào hỏi , nói: “Mao Sơn  minh uy thiên sư đạo, tại hạ là đệ tử Mao Sơn Diệp Thiếu Dương.”  Hai mắt nữ quỷ vốn chỉ có tròng trắng, mơ hồ xuất hiện một chút  màu đen, nhìn chằm chằm hắn một hồi, lẩm bẩm nói: “Nga Mi tiên  tử thủ linh đài……”  Diệp Thiếu Dương trong lòng vui mừng, đối phương quả nhiên là  Lâm Du, hơn nữa nàng ta lại nhớ tới câu đối của môn phái , chứng  tỏ chấp niệm lúc còn sống vẫn chưa buông , cùng là nhân sĩ trong  giới pháp thuật, nói chuyện sẽ tiện hơn nhiều, vừa muốn mở  miệng, Lâm Du đã lắc đầu cười ha hả, oán khí quanh thân hội tụ,  tầng tầng mà bao quanh , Diệp Thiếu Dương vừa thấy, âm thầm hít  vào một hơi: tu vi của Lâm Du quả nhiên thâm hậu như vậy!  “Nga Mi tiên tử thủ linh đài…… Ha ha, Nga Mi tiên tử, ha ha  ha……” Lâm Du trên mặt đất mà cười rộ lên , thanh âm còn khó  nghe hơn cả khóc.  Tạ Vũ Tình cầm lòng không được, nắm chặt tay Diệp Thiếu Dương.  Qua một hồi lâu, Lâm Du ngẩng đầu lên, trong mắt đã chảy ra  huyết lệ, giọng nói đầy bi thảm: “Không thể quay đầu được nữa , đã  từng là pháp sư bắt quỷ, mà nay , chính bản thân lại thành lệ quỷ,  trở thành con mồi cho pháp sư……”  Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, trong lòng sinh ra cảm khái  với cái nghề pháp sư này: Pháp sư cả đời bắt quỷ hàng yêu, bị quỷ  giết, dù hồn phi phách tán cũng không có gì phải sợ , sợ nhất chính  là sau khi chết biến thành lệ quỷ , nhưng nhiều thời điểm , bản thân  cũng không có quyền lựa chọn.  Lập tức thở dài, nói: “Lâm Du, ta biết đây không phải là ý  ngươi……”  “Ý của ta…… Ha ha, Diệp Thiếu Dương, ngươi nhìn xem ta đã chết  thế nào , đây chính là bộ dáng của ta lúc tử vong, bọn chúng bắt ta  phải tự sát, làm phụ trợ hiến tế, ta không chịu, bọn chúng nhẫn tâm  đánh gãy chân ta, đâm thủng đan điền của ta, làm ta thống khổ đau  đớn vô cùng, hơn nữa còn chặt đứt tất cả niệm tưởng của ta.  Sau khi ta tự sát mà chết đi , bọn chúng còn câu hồn phách của ta,  để phụ trợ hiến tế, tập kết oán khí, trở thành lệ quỷ bất tử bất diệt  như thế này……”  Diệp Thiếu Dương cảm thấy nặng nề trong lòng mà thở dài, hắn  hoàn toàn có thể hiểu được, cảm giác thống khổ khi muốn chết mà  không chết được.  “Ta tới để giúp ngươi.” Diệp Thiếu Dương nhìn nàng nói, “Ngươi  nói cho ta chân tướng sự tình, giúp ta lần này, dù thành hay bại, ta  cũng đưa ngươi tới chỗ Thôi Phủ Quân, hóa giải oán khí giúp  ngươi, để ngươi được đầu thai làm người, như thế nào?”  Lâm Du nhìn hắn, nói: “Đã từng có một đôi nam nữ pháp sư tới tìm  ta, bọn chúng cũng nói giống như ngươi.”  Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, hỏi: “Lý Hiếu Cường  cùng cô gái đó…… à, Dương Tư Linh, là hai người này sao?”  Lâm Du không trả lời, nói: “Ta đã không chút do dự, giết chết cô gái  đó, ha ha…… Nàng quá ngây thơ, các ngươi đều quá ngây thơ,  cứu ta? Ta làm quỷ đã mấy chục năm, đã thành Quỷ Thủ, ta đã  không thể nào quay đầu lại nữa rồii……”  Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu: “Nếu là người bình thường,  khẳng định sẽ bị oán khí mê hoặc tâm trí, nhưng ngươi không  giống họ, ngươi sinh thời là pháp sư, nếu ngươi thật sự không có ý  nghĩ quay đầu , thì cũng sẽ không nói nhiều với ta như vậy.” Nói  xong đưa tay về phía nàng: “Cùng ta…… đi thôi?”  Lâm Du chống đôi chân chỉ còn từ đầu gối lên, nhìn hắn, đột nhiên  vươn hai tay, oán khí vô tận không ngừng mà phóng ra , lan tràn ra  bốn phía của căn phòng.  Một âm thanh lạnh lùng truyền tới: “Cho các ngươi nhìn xem, thảm  cảnh năm đó đã xảy ra ở đây……”  Cửa phòng bật mở, bức màn cũng kéo ra, một tia sáng mặt trời  chiếu vào, bàn ghế được xếp ngay ngắn chỉnh tề , rất nhiều học  sinh đang ghé vào bàn học đọc sách, có một số tụ tập bên nhau  nói chuyện . Trông cách ăn mặc của những người này, có cảm giác  như được xem lại bộ phim điện ảnh thập niên 80.  “Đây là , trở về quá khứ sao?” Tiếng Tạ Vũ Tình truyền đến.  “Là do Lâm Du lợi dụng oán khí cùng ký ức của căn phòng, mà lặp  lại tình cảnh năm đó.”  “A , cái kia…… ủa , Thiếu Dương , ngươi ở đâu?” Tạ Vũ Tình thanh  âm kinh hoàng mà thố lên, “Sao ta không nhìn thấy ngươi?”  Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, phát hiện chính mình giống  như một hư ảnh , đang trôi nổi trong hoàn cảnh năm đó, nhưng  không thể nhìn thấy thân ảnh Tạ Vũ Tình, bất chợt hiểu ra, nói:  “Đây là ảo ảnh sương mù do quỷ tạo ra, cô không phải sợ, cứ lui  đến bên cửa sổ, có việc gì thì kêu lên, ta muốn quan sát một  chút……”  Một mỹ nữ xinh đẹp mặc váy dài màu xám, đẩy cửa bước vào,  Diệp Thiếu Dương đã xem qua ảnh chụp, liếc mắt một cái liền nhận  ra, đây chính là Tử Nguyệt, tướng mạo quả nhiên…… trầm ngư lạc  nhạn , hơn nữa khí chất rất cuốn hút , đặc biệt là kiểu tóc cùng  quần áo, so với mấy cô gái ăn mặc mộc mạc đơn giản đang ngồi  trước bàn học, hoàn toàn đối lập.  Sau khi Tử Nguyệt bước lên bục, bắt đầu giảng bài, nhưng chỉ có  hình ảnh mà không có tiếng động, có thể thấy được tất cả mọi  người đang nghiêm túc nghe giảng, dùng ánh mắt ngưỡng mộ ,  thậm chí ái mộ nhìn Tử Nguyệt……  Sau đó hình ảnh vỡ nát, biến thành ban đêm, trong phòng học khá  tối tăm chỉ có có một ánh đèn huỳnh quang, Tử Nguyệt đứng ở trên  ban công , trên mặt mang theo biểu tình cuồng nhiệt không có gì  phải sợ , nhìn đám sinh viên dưới bục giảng, phát biểu dõng dạc  hùng hồn. Bên cạnh nàng ta có bố trí một cái linh đường, trên đó là  di ảnh một nam tử, phía dưới là một chậu than đốt vàng mã.  Phía sau Tử Nguyệt, là một nam nhân trung niên, trong tấm ảnh  chụp của Đỗ Hổ cũng có xuất hiện , không phải ai khác, chính là  Ngô Nhạc Ý.  Diệp Thiếu Dương chú ý tới một người đứng ở vị trí cửa vào, nhìn  qua thì khoảng năm mươi tuổi, thân thể tráng kiện, sắc mặt vàng  nhưng ở trong lại có chút màu đen, chỉ cần nhìn qua người là biết  đây là một người Thái Lan, một tay cầm tràng hạt rất lớn màu đen,  vẻ mặt nghiêm túc , phải nói lạnh lùng tàn khốc mới đúng.  Đại pháp sư Thái Lan?  Diệp Thiếu Dương dần hiểu ra, đây chính là cảnh tượng mà Đỗ Hổ  đã có nói tới : trước linh đàn, Tử Nguyệt khuyên mọi người vì đại  cục suy xét, tự sát tập thể……  Hình ảnh lại chuyển lần nữa, lúc này đột nhiên có âm thanh, khắp  nơi trong phòng vang lên tiếng khóc lóc thê thảm, Diệp Thiếu  Dương vừa trông thấy, hai chân có chút nhũn ra: 
Loading...

Chương 684 : Thảm cảnh năm đó (3)