Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 690 : Tử nguyệt tình không 

          Ba mươi năm đã qua đi, ông ta trừ bỏ tóc đã bạc trắng, nhìn qua  cũng không có quá già, làn da vẫn còn hồng hào mịn màng , trong  lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng hoang đường: chẳng lẽ mỗi ngày  lão già này đều ăn “Hoàng kim nhục” để tẩm bổ?  Hai bên hàn huyên một lúc , Ngô Nhạc Ý mời hai người ngồi xuống,  tự mình pha một ấm trà đạo, mời hai người thưởng thức, rồi quay  sang hỏi thăm cha của Chu Tĩnh Như, tùy tiện hàn huyên vài câu,  Chu Tĩnh Như dẫn đề tài tới trên người Diệp Thiếu Dương, Diệp  Thiếu Dương cũng lập tức tỏ vẻ muốn tham quan đồ mà ông ta sưu  tầm.  “Phàm tục chi phẩm, không có gì để xem . Tiểu tử, nếu ngươi biết  thư pháp, gần đây ta có sưu tầm được một ít thiếp đã bị tàn khuyết  , vừa lúc mời ngươi đánh giá một phen.”  Diệp Thiếu Dương liền nói không dám.  Ngô Nhạc Ý nhìn con trai gật đầu, Ngô Từ Quân lập tức lên lầu,  mang xuống một cái hộp bằng trúc , mở ra rồi đặt trên bàn trà.  Ngô Nhạc Ý tự mình lấy từ bên trong ra mấy tấm thiệp chữ màu  vàng, vừa nhìn đã biết đó là đồ cổ, phần lớn đều đã rách nát không  nguyên vẹn , mặt trên ít chữ bằng bút lông.  Ngô Nhạc Ý đem từng tấm mở ra , đặt lên trên bàn trà, khách khí  mời Diệp Thiếu Dương giám định và thưởng thức.  Diệp Thiếu Dương một xem qua từng tấm, thấy trên đó đủ các loại  cổ tự, không thể không nói đại ra , ráng mà thốt ra vài câu thuật  ngữ thư pháp.  Mấy thuật ngữ nông cạn của hắn, nghe vào tai mấy người có thâm  niên am hiểu thư pháp như Ngô Nhạc Ý, quả thực đúng là chỉ là  người thường , nhưng mà ông ta chỉ khẽ mỉm cười, lại mời Diệp  Thiếu Dương thử đoán xem tác giả của mấy chữ viết trên thiệp này.  Diệp Thiếu Dương cũng không có nhìn xem , nói: “Không biết.”  Chu Tĩnh Như nghe hắn nói như vậy, không khỏi có chút lo lắng,  cho dù là chỉ giả bộ, thì cũng muốn giả cho giống một chút, để tránh  bị người khác chất vấn, khó có thể giải thích được như vậy chứ.  Quả nhiên, Ngô Nhạc Ý nhẹ nhàng cười, nói: “Bút tích này nhiều  đặc điểm như thế, chẳng lẽ Diệp tiên sinh không nhận ra à?”  Diệp Thiếu Dương thẳng thắn nói: “Bút tích này là của ai , thì ta  cũng không nhận ra, từ nhỏ ta đã thích luyện chữ, bên người có rất  nhiều chữ mẫu , luyện xong thì ném đi , chưa bao giờ để ý tác giả  là ai, cũng không ai nói với ta những cái đó.”  Ngô Nhạc Ý cười nói: “Luyện chữ mà không rõ căn nguyên , thì có  ích gì?”  Diệp Thiếu Dương cười cười, nói: “Ta luyện chính là chữ , quản  những cái đó làm gì, ông ăn một quả trứng gà thấy ngon, lẽ nào  cũng phải biết được con gà mái nào đẻ ra hay sao?”  Ngô Nhạc Ý ngẩn người ra , ngay sau đó cười ha hả lên , bảo Ngô  Từ Quân thu lại mấy tấm thiệp chữ, bày ra giấy Tuyên Thành, nhìn  sang rồi nói với Diệp Thiếu Dương: “Diệp tiên sinh nếu là khinh  thường xem thư họa , thì chuyển sang viết đi, xin mời viết một bức,  để lão hủ đánh giá xem sao.”  Diệp Thiếu Dương tỏ ra không nóng vội , mà mời Ngô Nhạc Ý viết  trước một bức, đây cũng coi như là cách mà khách nhân tôn trọng  chủ nhà.  “Được thôi , để lão hủ bêu xấu trước vậy.” Ngô Nhạc Ý từ chối một  chút , rồi đưa tay cầm lấy một cây bút ngòi làm bằng lông sói ở trên  giá, chấm mực nước, vẽ vài nét trên giấy xong , rồi nhìn Diệp Thiếu  Dương nói “Chê cười rồi” , xong thối lui qua một bên.  Diệp Thiếu Dương đi tới nhìn thì thấy trên giấy chỉ viết có hai chữ:  Thiên Đạo.  Được viết theo thể chữ Khải , nhìn qua vô cùng đoan chính , rất có  công phu .  Diệp Thiếu Dương thật lòng mà khen ngợi mấy câu, Ngô Nhạc Ý  cười nhạt, chỉ vào hai chữ kia, nói: “Đạo văn cũng giống như  người, Diệp tiên sinh từ hai chữ này của ta, có nhìn ra cái gì  không?”  Diệp Thiếu Dương ngẩn ra , cẩn thận quan sát lại , chậm rãi nói:  “Chữ viết ngay ngắn quy củ, cẩn trọng trầm ổn , đủ thấy lão tiên  sinh là người thẳng thắn thành thực, bút pháp nội liễm , trong nóng  ngoài lạnh , có thể thấy được lão tiên sinh trong tâm vô cùng tự tin,  trong lòng có ý niệm rất cường đại.”  Dừng lại một lúc , Diệp Thiếu Dương nói tiếp: “Quan trọng nhất  chính là hai chữ mà lão tiên sinh đã lựa chọn mà viết , Thiên Đạo ,  hai chữ này tự thân đã vô cùng nặng nề , chứng tỏ lão tiên sinh thị  phi rõ ràng, ẩn ẩn trong đó là chí hướng thay trời hành đạo?”  Ngô Nhạc Ý cười to, “Thay trời hành đạo, sao có thể, thuận theo  Thiên Đạo, có lý tưởng cứu giúp thiên hạ mà thôi. Diệp tiên sinh  cảm thấy thế nào?”  Diệp Thiếu Dương cảm thấy trong lời nói của ông ta, có một loại  hướng đến ý tứ khác , liền hỏi lại một câu: “Thế nào mới là thuận  theo Thiên Đạo?”  “Thị phi rõ ràng, áp cường đỡ nhược , có dũng cảm gánh vác trọng  trách.” Ngô Nhạc Ý nói, “Đây chỉ là một phương diện.”  Nhìn ánh mắt kiên nghị của ông ta, Diệp Thiếu Dương tin những gì  ông ta nói là sự thật, hơn nữa cũng sẽ làm như vậy, lão nhân này,  bản chất không phải là người xấu.  Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Ngô Nhạc Ý, Diệp Thiếu Dương  hỏi tiếp: “Thị phi làm sao có thể phân biệt rõ ràng được , tiêu chuẩn  là gì, là do ông định ra sao, nếu như vậy , thì làm sao ông có thể  cam đoan ông làm đều là đúng?”  Ngô Nhạc Ý hơi sửng sốt , chậm rãi nói: “Vậy theo ngươi nói, thì  thế nào mới gọi là thuận theo Thiên Đạo?”  Diệp Thiếu Dương đi tới trước bàn, tiện tay lấy một cây bút từ trên  giá , liền huy tay mà vẽ vài nét , viết thêm hai chữ đằng sau hai chữ  “Thiên Đạo” của Ngô Nhạc Ý.  Cha con Ngô Nhạc Ý cùng Chu Tĩnh Như lập tức tò mò tiến lên  xem.  Diệp Thiếu Dương viết theo lối chữ Thảo, là Cuồng thảo, nhưng vì  nét bút rời ra , nên rất dễ phân biệt, đến cả Chu Tĩnh Như liếc mắt  một cái đã đọc ra, hai chữ hắn viết chính là: Nhân Tâm.  “Thiên Đạo quá hoàn mỹ, nếu chỉ có hoàn mỹ, sẽ không đủ chân  thật, cho nên ta càng đồng ý với việc từ tâm mà xuất phát , đem  tâm mà so sánh.”  Ngô Nhạc Ý nhìn chằm chằm vào tờ giấy Tuyên Thành, hai chữ  “Thiên Đạo” cùng với “Nhân tâm" , một bên là thể chữ Khải, một  bên là lối chữ Thảo, một cái ngay ngắn , một cái phóng khoáng,  phong cách khác biệt, khí chất cũng hoàn toàn không giống nhau,  sự đối lập này khiến cho Ngô Nhạc Ý có chút suy nghĩ sâu xa.  “Chữ đẹp!” Ngô Nhạc Ý sau khi quan sát một lúc , thốt ra hai chữ  đánh giá, không cần phải nói quá nhiều, hai chữ này đã thể hiện  thái độ của ông ta.  Diệp Thiếu Dương lật thêm một tờ giấy Tuyên Thành, cầm bút lông  trong tay, một mạch viết liền bốn chữ, rồi lui sang một bên, cười hỏi  Ngô Nhạc Ý: “Ông thấy bốn chữ này thế nào?”  Ngô Nhạc Ý tiến lên thoáng nhìn qua , mí mắt lập tức mở to ra ,  chữ Diệp Thiếu Dương viết chính là: Tử Nguyệt Tình Không.  Ngô Nhạc Ý thu liễm cảm xúc, quan sát một lát , không có chút biểu  tình nào nói: “Cũng là chữ đẹp.”  Diệp Thiếu Dương cong lên cái miệng , bốn chữ này, là do hắn đột  nhiên nghĩ ra mà viết ra, coi như một loại ám chỉ rất rõ ràng ,nhưng  mà Ngô Nhạc Ý lại làm ra cái biểu hiện giả ngu làm hắn không vừa  lòng , cắn răng một cái, chỉ vào hai chữ “Tử Nguyệt” nói: “Hai chữ  này có đẹp không?”  Ngô Nhạc Ý nói: “Đẹp.”  “Lão tiên sinh nhìn hai chữ này, nghĩ đến cái gì?” Rốt cuộc cũng  vẫn là phải xé rách da mặt mà thôi  Ngô Nhạc Ý cúi đầu nhìn hai chữ kia, trầm mặc không nói, trên mặt  cũng không có biểu hiện gì , làm người khác không thể đoán được  trong lòng ông ta đang suy nghĩ cái gì.  “Ta, nghĩ tới rất nhiều .” Quá nửa ngày, Ngô Nhạc Ý mới chậm rãi  nói, ngẩng đầu, nhìn Diệp Thiếu Dương, thần thái không giận mà  uy , nói: “Diệp thiên sư, ngươi là có chuyện gì, sao không nói thẳng  ra?”  Ba chữ “Diệp thiên sư” khiến Diệp Thiếu Dương trong lòng liền  bình tĩnh trở lại , thì ra ông ta đã sớm biết thân phận của mình, xem  ra, những gì mình phỏng đoán đều không sai.  Chu Tĩnh Như cũng khẩn trương đứng dậy, đi tới phía sau Diệp  Thiếu Dương.  “Nửa quyển bút ký kia i, nằm trong tay ông?” Diệp Thiếu Dương  nhìn thẳng vào ông ta, nói.  Ngô Nhạc Ý vẫn cứ một bộ dáng không có biểu tình gì mà nói: “Ta  không biết là ngươi đang nói cái gì.” 
Loading...

Chương 691 : Mộc nhân trận