Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 709 : Ta có một viên linh châu (1) 

          Ở chỗ này không thể ngủ được, Diệp Thiếu Dương nằm trên đệm,  nhắm mắt dưỡng thần, hồi phục tinh lực.  “Thực xin lỗi……”  Qua hồi lâu, bất ngờ vang lên tiếng của Vương Bình, “Ta không  phải loại người như ngươi nghĩ, có lẽ là bởi vì duyên có ở thế giới  này chỉ có hai ta quen biết nhau , hơn nữa, hành động của ngươi  hôm nay, đã đánh động ta , lại trong một hoàn cảnh như thế này,  nhất thời ta khó có thể kiềm chế được , mong ngươi không cần để  ý.”  Diệp Thiếu Dương không có trả lời , lẳng lặng nằm, mới đầu thực  phẫn nộ, nhưng sau khi suy nghĩ chuyện này một lần lại từ đầu, lập  tức cảm thấy không thích hợp lắm:  Vương Bình không phải loại người này!  Tuy giao tình không quá thân thiết, nhưng Vương Bình để lại cho  hắn ấn tượng luôn không xấu, có hiểu biết, xử sự khéo léo, có tu  dưỡng.  Tuy cô ấy không quá coi trọng mình, cũng từng vì Tiểu Mã mà cùng  mình đấu võ mồm , điều này chứng tỏ tình cảm hai người rất tốt.  Quan trọng nhất chính là, dù có đúng như lời nàng nói, là mình đã  làm đánh động tâm tình của nàng , nhưng còn có Tiểu Mã , Vương  Bình cũng không nên biểu hiện lộ liễu như vậy mới đúng! Cái này  hoàn toàn không hợp tình hợp lý chút nào.  Qua một lúc phân tích, Diệp Thiếu Dương đem sự việc mà liên  tưởng tiếp , bất chợt toàn thân run lên như bị điện giật , chậm rãi  ngồi dậy, dùng giọng lơ đãng nói: “Vương Bình, cô như thế nào lại  đi vào trong thế giới này?”  Vương Bình trong lòng đang hổ thẹn, bỗng nhiên nghe hắn hỏi như  vậy, liền ngồi dậy, quay đầu lại, ngơ ngác nhìn hắn, hỏi: “Sao lại hỏi  việc này?”  “Không có gì, ta chỉ là muốn tìm hiểu thêm một chút về thủ đoạn  của Tử Nguyệt, phân tích thực lực cô ta một chút.” Diệp Thiếu  Dương thuận miệng nói dối.  Vương Bình không hề nghi ngờ hắn , vừa lúc Diệp Thiếu Dương  chuyển đề tài khác , cảm thấy nếu tâm sự tiếp , sẽ có thể giảm bớt  một chút bầu không khí xấu hổ , vì thế kể lại chuyện mình cùng  Tiểu Mã đi dạo trên núi, sau đó lạc đường, cuối cùng bị trúng tà ra  sao.  Sau khi Diệp Thiếu Dương nghe xong, nói: “Ý cô muốn nói, lúc ấy  các ngươi bị lạc đường, không biết đi sao mà lại đến khu vực gần  U linh lộ, sau đó bị trúng tà, cái gì cũng không biết……Lúc ấy cô có  tự ý đi lên U linh lộ không?”  Vương Bình lắc đầu, “Đương nhiên là không, sau khi chúng ta nhìn  thấy U linh lộ, làm sao dám đi vào, muốn theo đường vòng rời đi,  kết quả đột nhiên đầu ta cảm thấy choáng váng, sau đó xảy ra  chuyện gì đều không nhớ rõ.”  Diệp Thiếu Dương nhìn Vương Bình, chậm rãi lắc đầu, nói: “Cô nói  dối, U linh lộ là một trận pháp thập phần cường đại, phạm vi thế lực  của Tử Nguyệt chính là con đường đó, cô đứng ở ngoài trận nếu  cách một bước xa, Tử Nguyệt cũng không có cách nào làm hại  cô…… chứ đừng nói là có biện pháp nào làm cô lạc đường, thậm  chí nhập vào thân của cô bên ngoài phạm vi U linh lộ, việc này  tuyệt đối không thể xảy ra.”  Vương Bình lập tức ngơ ngẩn, lẩm bẩm nói: “Ngươi nói lời này , là  có ý gì hả?”  “Ý ta chính là cô đang nói dối, chính là cô ….. đã đi lên U linh lộ!”  Vương Bình phản ứng rất kịch liệt , từ trên giường nhảy xuống,  kích động thét : “Vì cái gì ta phải làm như vậy!”  “Đúng vậy, ta cũng rất hiếu kỳ, vì cái gì cô lại muốn làm như vậy, cố  ý dẫn ta tới cứu cô, rồi cũng vĩnh viễn nhốt ta tại nơi này, thân thể  hư thối, trở về thì cũng chỉ có thể thành quỷ?”  “Huynh vu oan cho ta!” Vương Bình mím môi, hai mắt ứa lệ chảy  xuống theo gương mặt, ”Nếu ngươi vì việc lúc trước mà ghi hận ta ,  cùng lắm thì cứ bỏ ta lại đây, một mình đi ra ngoài là được, không  cần thiết phải chụp cái mũ lớn như vậy cho ta!  Ta là bạn gái Tiểu Mã, cũng chỉ là một người bình thường, Diệp  Thiếu Dương, ta có lý do gì lại đi hại ngươi , hơn nữa lúc vừa mới  vào đây, ta còn tí chút nữa đã bị cương thi giết chết, là Tư Linh  trong thời khắc mấu chốt đã cứu ta, việc này ngươi có thể đi hỏi cô  ấy!  Quan trọng nhất, dù cho ta có muốn hại ngươi , muốn nhốt ngươi  vĩnh viễn ở tại nơi này, vì sao lại muốn tự đi vào đây? Nếu biết là  ngươi có cách mang ta ra ngoài, thì thiết kế ra cái bẫy rập kia có ý  nghĩa gì nữa?”  Diệp Thiếu Dương hoàn toàn ngây người, lời cô ta nói…… Đặc biệt  là lời nói đoạn cuối cùng, thực cũng không có sai , lúc trước mình  chỉ nghĩ tới điểm đáng ngờ, hoàn toàn quên mất một vấn đề quan  trọng: Động cơ!  Đúng là nàng ta không cần thiết phải hại mình, nếu bị người khác  cưỡng ép….. thìhoàn toàn có thể tìm mình giải quyết, còn vì ích lợi  thì không thể nào , theo Tiểu Mã nói gia cảnh nhà nàng cũng không  tồi, cậu là tổng giám đốc một công ty con nhà Chu Tĩnh Như, tuy  không phải cự phú, nhưng cũng không có khả năng nào bị tiền mua  chuộc……  Hơn nữa biểu hiện của Vương Bình lúc nói chuyện thực rất chân  thành, nhìn qua không giống như giả bộ.  Cho nên, có thể là do chính mình thật sự nghĩ sai rồi, Diệp Thiếu  Dương nghĩ thầm, sở dĩ cô ta bị trúng tà bên ngoài U linh lộ, cũng  có thể là do nguyên nhân khác.  “Thực xin lỗi, ta không nên hoài nghi cô.” Diệp Thiếu Dương lập tức  xin lỗi, “Cô cứ đi nghỉ đi, không cần nghĩ đến chuyện này nữa ,  ngày mai ta mang cô trở về.”  Vương Bình ngồi trên giường, khóc một trận, sau thấy Diệp Thiếu  Dương cũng không tới an ủi, đành phải nằm xuống lần nữa.  Chịu đựng đến hừng đông, Diệp Thiếu Dương lập tức đi tìm Dương  Tư Linh, gọi tất cả mọi người tới đây , chia làm hai đội: Mấy người  nữ thì đi vào rừng bắt dơi, nam thì cùng mình đi chôn gậy gỗ đào.  Mấy nam nhân lớn tuổi này tuy nhìn xanh xao vàng vọt , bộ dáng  thiếu dinh dưỡng , nhưng bởi trường kỳ tranh đấu với cương thi,  thể lực xem ra cũng không tồi, hơn nữa vì muốn rời khỏi nơi này,  tinh thần phấn chấn, nên cũng tăng thêm được mấy phần lực.  Chưa đến một giờ, hai mươi tám cây gậy gỗ đào đã được đóng  chặt chẽ sâu trong hố, sau đó Diệp Thiếu Dương lại dẫn mọi người  đi cạo vôi tường, sau khi trộn nước, đặt ở giữa trận pháp……  Bên ngoài, trong thế giới hiện thực, trời vẫn còn trong đêm đen.  Chiến đấu vẫn còn đang tiếp tục.  Tứ Bảo đã phun ra ba ngụm máu, dùng chính máu mình kích phát  linh lực của Kim bát, không ngừng hấp thu oán khí do Tử Nguyệt  bộc phát ra, nhưng cũng đã tới điểm nỏ mạnh hết đà rồi.  Kim bát hơi run run lên , lung lay sắp đổ.  Tứ Bảo mặc áo cà sa, đang cố gắng chống đỡ , cả người được bao  trùm bởi kim quang do Kim bát toả ra, nhìn qua giống như một cái  phật tượng, như trụ đá ở giữa dòng sông.  Đám người Tạ Vũ Tình đứng ở bên ngoài nhìn tình cảnh này, khẩn  trương không nói nên lời.  Chu Tĩnh Như nhìn về phía hắn la lớn: “Tứ Bảo , nếu ngươi chịu  đựng không nổi thì cứ ra trước đi , không cần cố ngạnh kháng ,  nghỉ ngơi một hồi rồi lại vào đó!”  Tứ Bảo cười khổ, nghỉ ngơi một hồi…… chính mình có muốn như  vậy, nhưng Tử Nguyệt thì lại không có để im , hơn nữa với tình  huống trước mắt, một khi thoát khí, ít nhất cũng bị trọng thương,  cũng không thể chỉ trong một chốc lát là khôi phục được , vì vậy chỉ  có thể tiếp tục kiên trì tới cùng……  “Đại uy thiên long, bát bộ càn quang!”  Tứ Bảo lại phun một hơi lên trên Kim bát, kim quang trong Kim bát  vốn ảm đạm lập tức sáng thêm vài phần.  Tứ Bảo thân thể lại lảo đảo, cắn răng đứng lại , cũng không quay  đầu lại nói: “Con mẹ nó , ngươi có làm được hay không đó!”  “Được được, sắp xong rồi . Một phút nữa thôi.” Lão Quách mồ hôi  đầm đìa, cương khí khô kiệt, cả người giống như không còn chút  sức nào , nhưng vẫn không ngừng vung kiếm, chém vào rễ Kim ti  hương mộc, cũng may rễ cây đã bị chém ra một lỗ lớn, mắt thấy  sắp gãy rồi.  Đột nhiên, bên tai truyền đến thanh âm hơi thở mong manh của Tứ  Bảo: “Lão Quách, co mụ nó , ta chịu không nổi rồi…….” 
Loading...

Chương 710 : Ta có một viên linh châu (2)