Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 710 : Ta có một viên linh châu (2) 

          Lão Quách động tác liền cứng đờ , vừa muốn quay đầu lại, Tứ Bảo  nói tiếp: ”Đừng có ngừng tay, hiện tại ta chỉ có thể học tập theo An  Tĩnh Phong, thiêu đốt pháp lực, mới có thể tiếp tục ngăn cản nhất  thời nửa khắc…… Lão Quách ngươi bảo trọng đó.”  “Ngươi nói bậy cái gì đó! Thiếu Dương sinh tử còn chưa biết, ngươi  tính chết trước hắn đấy à!” Lão Quách hai mắt ướt đi , tiếp tục đem  hết sức già mà chặt chém Kim ti hương mộc, mỗi chém bổ xuống,  tán cây rung động biên độ lớn thêm một chút , chỉ chút nữa là gãy .  Tứ Bảo ho khan một tiếng, phun ra một ngụm máu, suy yếu thì thào  nói: “Lão Quách, bây giờ phải từ biệt ngươi rồi , khi nào Thiếu  Dương ra tới, không cần nói với hắn chân tướng, cứ nói việc này là  Tử Nguyệt làm, nhờ hắn giúp lão tử báo thù! đi đây.”  Nghĩ nghĩ , lại có chút không cam lòng, dặn dò với Lão Quách:  “Nhớ là phải cúng thịt đầu heo cho ta đó!”  Nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía Tử Nguyệt, chu chu mỏ, làm một  khẩu hình hôn gió, hai tay bỗng nhiên nâng lên, Phật châu trong tay  bay lên giữa không trung, bộc phát ra một đạo linh quang, hai tay  chắp trước ngực, cao tụng một tiếng Phật âm, cao giọng mà niệm:  “Ta có một viên linh châu , bị phong toả dưới trần lao , nhiều năm  mai một mật thất , tĩnh tọa trường tư một mình , ,ột sớm ngô đồng  dưới tàng cây , lá rụng trước mắt bay qua , tâm như linh quang  một mảnh , chiếu sáng ngàn vạn sơn hà!”  Trên người chầm chậm sáng lên một tầng kim quang, tựa hồ như  muốn hòa tan đi.  “Tứ Bảo!” Mấy người Tiểu Mã liều mình muốn xông lên giải cứu, lại  không cách nào đột phá phong ấn trên U linh lộ, chỉ có thể đứng  bên ngoài mà kêu gào.    Pháp lực trong cơ thể Tứ Bảo hóa thành từng sợi khí nhỏ, giống  như sương khói thổi về phía Kim bát.  Đột nhiên, chỉ nghe một tiếng động vang lên , một bóng người tay  không xé rách kết giới, bay lên trên U linh lộ, một tay lăng không  bắt lấy Kim bát cùng Phật châu, tay kia nắm lấy cổ áo Tứ Bảo,  mang hắn chạy một mạch như bay ra khỏi phạm vi U linh lộ.  Lúc này, Lão Quách rốt cuộc cũng chặt đứt được Kim ti hương  mộc, thân cây không quá cao lớn, hơn nữa chất gỗ xốp, nên khá  nhẹ.  Lão Quách thấy Tứ Bảo được người khác cứu đi, một khắc cũng  không trì hoãn, hai tay ôm một cái chạc cây, quay đầu chạy ra  ngoàii.  Tử Nguyệt không đuổi theo, mà chăm chú nhìn bóng người đang  kéo Tứ Bảo chạy nhanh ra ngoài, lạnh lùng nói: “Ngươi phá hư khế  ước!”  “Không cần thiết phải giết người.” Người kia không quay đầu lại  nói.  “Pháp sư trong thiên hạ đều phải chết!”  Người kia không để ý nàng nói , trong chớp mắt đã chạy ra khỏi U  linh lộ, thả Tứ Bảo xuống mặt đất, ném Kim bát cùng Phật châu lên  trên người hắn, biểu tình phức tạp nhìn hắn một cái, xoay người rời  đi, biến mất trong rừng cây.  “Vu sư Thái Lan……” Tạ Vũ Tình nhìn về hướng người kia biến  mất, kinh ngạc lẩm bẩm nói.  Không riêng gì cô, tất cả những người ở đây đều khiếp sợ không  thôi, rõ ràng là đối thủ, Vu sư Thái Lan đó lúc trước còn ý đồ ngăn  cản bọn họ hành động, vì sao bây giờ lại muốn cứu giúp Tứ Bảo?  Không kịp nghĩ nhiều, Lão Quách liền nắm lấy mạch môn của Tứ  Bảo kiểm tra một chút, cục đá trong lòng lúc này mới buông xuống,  nhanh chóng mở ba lô của mình, lấy ra một tấm hoàng phiếu giấy ,  dán lên trán Tứ Bảo, vừa hóa nước bùa vừa lẩm bẩm nói: “Còn tốt  còn tốt , tâm mạch không tổn hao gì…..”    Mọi người vội vàng tới xem xét thương thế của Tứ Bảo, cũng  không có người nào chú ý tới , Kim ti hương mộc vừa được Lão  Quách kéo ra, từ khi rời khỏi U linh lộ bắt đầu trở nên mục nát:  Cành lá dần khô héo, vỏ cây cũng tách ra……  Sau khi cho Tứ Bảo uống xong pháp thủy, Lão Quách lại đặt một  đồng tiền Đúc mẫu ở dưới lưỡi của hắn, trợ giúp hắn tụ khí.  Nhìn sắc mặt Tứ Bảo đã hồng hào lên một chút, Lão Quách thở ra  một hơi thật dài, lúc này mới cảm thấy chính mình mệt mỏi không  chịu nổi , ngã ngồi xuống đất, nói: ”Cương khí của hắn tán loạn,  nhưng tâm mạch không tổn hao gì, hiện tại chỉ cần chậm rãi tụ khí  là có thể khôi phục.”  Mọi người nghe hắn nói xong, lúc này mới yên tâm lại.  ”Lão Quách, mau nhanh thả hồn phách Lâm Du ra đi!” Tạ Vũ Tình  nhớ tới chính sự, vội vàng nói.  Mọi người cùng nhau đưa mắt nhìn về phía Kim ti hương mộc, lập  tức bị cảnh tượng đang phát sinh trước mắt làm cho kinh sợ mà  trợn mắt há mồm: Kim ti hương mộc dường như đã mục nát hết,  chỉ còn lại một khúc thân, đang tiếp tục mục ra , một hình người  dần dần lộ ra.  Lão Quách cố gắng vực dậy tinh thần , bò đến trước thân cây nhìn  , hình người kia đã khô kéo gầy còm , nhưng nhìn qua mơ hồ là  một nữ nhân.  Đây, chính là thi thể Lâm Du, ba mươi năm mà vẫn không bị phân  huỷ?  Mảnh gỗ cuối cùng cũng bị gió thổi bay, thi thể hoàn toàn lộ ra hết ,  ngoại trừ Chu Tĩnh Như vẫn ở bên cạnh Diệp Thiếu Dương, mọi  người đều tiến bên này mà tò mò quan sát thi thể, giật mình phát  hiện, giữa ấn đường của thi thể dần sáng lên một đạo u quang, làn  da khô nứt nhăn nheo bắt đầu giãn nở ra.  Vài giây sau, u quang xuyên qua làn da, bay về phía Học viện Y  Khoa dưới chân núi.  “Đó là một sợi nguyên thần của cô ta, bay đi tìm ba hồn bảy phách  hợp thể.” Lão Quách lẩm bẩm nói, trong lòng dột nhiên lại dâng lên    một cảm giác bất an, giống như vừa làm chuyện gì đó thật ngu  xuẩn.  Một luồng âm phong lạnh đến tận xương tủy, từ dưới chân núi mà  thổi ngược lên, làm cho cỏ cây bị thổi trúng sàn sạt rung động.  “Cô ta ra tới.” Từ một khối đất cao phía sau rừng cây , Ngô Từ  Quân đứng trong luồng gió, cảm xúc rất kích động, “Sư phụ, ta cảm  thấy người sai rồi.”  “Thiếu nợ thì phải trả,” Vu sư Thái Lan nhàn nhạt nói, “Ba mươi  năm, có một số việc cũng phải chấm dứt.”  “Sư phụ, ta cảm thấy người lặp lại như vậy, là không đúng.” Ngô Từ  Quân quay đầu nhìn Vu sư Thái Lan, vẻ mặt không hề có chút trách  cứ, mà là tràn ngập khẩn thiết.  “Ta già rồi, lão nhân thì vẫn luôn do dự không quyết đoán, lại đi làm  việc lặp lại.”   Vu sư Thái Lan buồn bã cười, “Bất quá người lão tinh quỷ lão linh ,  lão nhân cũng không phải dễ đối phó.”  Vươn tay phải về phía sau, Cửu Âm Đông Nhân lập tức vặn vẹo  thân mình đi tới, thân hình cực đại thẳng đứng lên, miệng mở rộng  ra , phun ra một cái đồ vật dài , được vây quanh bởi một đám vật  nhỏ li ti vàng óng, nhìn qua giống như một cái kén tằm khổng lồ.  Vu sư Thái Lan quay đầu lại nhìn thoáng qua Cửu Âm Đông Nhân,  nói: “Làm khó ngươi.”  Cửu Âm Đông Nhân tựa như có thể nghe hiểu tiếng người, ánh  mắt hung tàn xấu xí dĩ nhiên lại toát ra một tia nhu quang.  Ngô Từ Quân lập tức đi lên, nhìn chằm chằm vào “Kén tằm” thật  lớn trên mặt đất, nói: “Hôm nay sư phụ muốn khai sát giới sao?”  Ánh mắt Vu sư Thái Lan cũng lộ ra vẻ do dự chần chờ, “Cái sát khí  này cũng là muốn tái xuất một lần , ta đang suy xét phải dùng nó  đối phó ai, ngươi thay ta thu lại trước đi.”  Nói xong cất bước đi tới chỗ mấy người Lão Quách.  Âm phong dần dần suy yếu , mấy người Lão Quách nhìn quanh trái  phải, không thấy có gì phát sinh, không khỏi buồn bực.    “Mau xem này!” Tạ Vũ Tình chỉ vào thi thể Lâm Du trên mặt đất,  thất thanh kêu lên.  Mọi người cúi xuống nhìn, phía trên cái thây khô, có từng sợi khí  màu đen đang hình thành, tạo thành lốc xoáy xuyên thấu qua lớp  da toàn thân, thi thể nguyên bản là khô quắt khô gầy bỗng trướng  lên , tựa như là có máu thịt đang sinh trưởng dưới da, lớp da nhăn  nheo cũng dần dần khôi phục lại màu sắc.  “Việc này , đây là chuyện gì?” Cảnh tượng phản sinh học này đang  trước mắt , khiến cho mọi người ở đây trợn mắt há mồm, Tạ Vũ  Tình bắt lấy Lão Quách hỏi. 
Loading...

Chương 711 : Song đồng quỷ thi