Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 714 : Thiên sư chết? (3) 

          Trên mặt đất tràn đầy một tầng dịch nhầy màu vàng , vô số giòi bọ  màu trắng bò tới bò lui trong đống dịch nhầy, trong đó còn có rất  nhiều da lông xương cốt chim thú linh tinh, bốc ra từng đợt mùi  tanh tưởi.  Vương Bình vốn không ;à không có nhìn xuống dưới chân vừa  nghe Diệp Thiếu Dương nhắc tới, mới chú ý đến phía dưới, lập tức  hét lên, nhìn quanh trái phải, tìm không ra một nơi nào sạch sẽ.  “Đây là hình thái thứ nhất của thi trùng, không đả thương người,  chú ý đừng để chúng bò lên chân là được.” Diệp Thiếu Dương nhìn  quanh một vòng, phát hiện căn phòng này rất lớn, bàn ghế lộn xộn  hư hỏng khắp nơi, tầng ngoài cũng bị dịch nhầy bao phủ, xem ra đã  có không ít cương thi ở trong này.  “Chúng ta đem mấy cái bàn chắn lại cửa phòng đi , vạn nhất thi ma  không bị thiêu chết”  Dương Tư Linh nói rồi muốn đi đẩy bàn, bị Diệp Thiếu Dương cản  lại, nói nhanh: “Với sức lực của thi ma, đến cửa sắt cũng không thể  chặn nổi, đừng mất thời gian, mau đưa ta đi tìm Xá lợi.”  Dương Tư Linh bước nhanh đi tới phía trước cửa sổ, mỗi bước  chân đi, đều phải đạp chết mấy con thi trùng, phát ra âm thanh nó  nổ tan xác khiến người tê dại da đầu, cũng không rảnh lo việc này.  Cúi đầu tìm kiếm phía trước cửa sổ một hồi, Dương Tư Linh tiện  tay cầm lấy một cái ghế, đẩy dạt mọi thứ ra , cạo bỏ lớp dịch nhầy  trên mặt đất, liền hiện ra nền đất xi-măng.  Diệp Thiếu Dương một cúi đầu nhìn thấy một đống lớn hạt châu  màu đen, có lớn có bé, được khảm trên mặt đất, vừa lúc hợp thành  hình dạng một cái chong chóng, có bốn chiếc lá cây.  Diệp Thiếu Dương vừa thấy liền biết đây là “Phong tín” trong pháp  thuật Phật môn, tên đầy đủ là gì hắn đã quên, đối với pháp thuật  Phật gia, cụ thể chi tiết hắn không hiểu lắm, nhưng nghe nói cao  tăng dùng linh vật xếp thành “Phong tín”, ảo diệu vô cùng, thậm chí  có thể tạo ra Hồng Mông thần lực.  Cẩn thận suy nghĩ , mở ra một khe hở từ Ác linh không gian trở về  thế giới hiện thực, không phải là sáng lập ra không gian sao, tức  khắc cảm thấy tin tưởng hơn nhiều, lập tức không chút do dự dùng  mũi nhọn của gậy gỗ đào cắt lên tay mình.  Máu tươi trào ra, chảy lên trên viên Xá lợi , lập tức một luồng khí  đen toát ra, thi huyết cùng dịch nhầy đọng trên bề mặt Xá lị tức  khắc rút đi, lộ ra một vật màu vàng nhạt, toả ánh sáng mỹ lệ.  Tuy là mong manh, nhưng Diệp Thiếu Dương cảm giác được trong  đó linh lực tồn tại, vì thế tiếp tục dùng máu gột rửa Xá lợi , thi huyết  cùng dịch nhầy bị từng chút bị hòa tan đi , hòa tan càng nhiều thì  Xá lợi hiển lộ ra càng nhiều , mỗi viên màu sắc đều không giống  nhau.  Diệp Thiếu Dương nhìn viên Xá lợi toả ánh sáng ngũ sắc lấp lánh,  trong lòng cảm thán không thôi: Đây mới là cao tăng chân chính,  cho dù chỉ vì cứu một mình Dương Tư Linh, cũng cam nguyện hy  sinh bản thân mình , hơn nữa trong Ác linh không gian này, sự tích  cũng chỉ có mình Dương Tư Linh biết được, sau khi chết sẽ không  được lưu danh thiên cổ.  Lập tức hạ quyết tâm, sau khi rời khỏi nơi đây nhất định phải tìm  Dương Tư Linh hỏi rõ pháp hiệu của vị hòa thượng này, rồi đi tông  phái của bọn họ báo một tiếng.  “Phanh”, Diệp Thiếu Dương hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn lên, là  Dương Tư Linh đang dùng một cái ghế đập nát kính cửa sổ, vội hỏi  cô đang làm gì.  “Lần trước khe hở không gian kia xuất hiện bên ngoài cửa kính, ta  từ xa thấy được.”  Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, ý này là , nếu khe hở thực sự mở ra,  còn phải nhảy lầu mới có thể ra ngoài sao? Vạn nhất nhảy không  đúng vị trí, ngã xuống thì không phải là xong đời à, trong không  gian này dù sao mình cũng là linh hồn thực thể, nếu bị ngã chết  như vậy, thì linh hồn đều sẽ không thể quay về thế giới hiện thực.  Vừa miên man suy nghĩ, vừa nhỏ thêm nhiều máu lên trên Xá lợi ,  rốt cuộc thì uế vật bám trên bề mặt Xá lợi đều bị Thiên sư huyết ăn  mòn rồi rửa sạch hết.  Diệp Thiếu Dương cũng không có làm gì tiếp , thì nhìn thấy từng  đạo ánh sáng ngũ sắc, từ trên Xá lợi phát ra, quả nhiên là phóng ra  bên ngoài cửa sổ, hình thành một đoàn giống như lốc xoáy tinh vân  sáng lấp lánh , lăng không treo cao, đem không khí xung quanh hút  vào bên trong.  Lại xem những viên Xá lợi đó, đã bắt đầu hòa tan từng chút một  thành nước.  Diệp Thiếu Dương sửng sốt một chút , rồi ngay sau đó hiểu ra: trận  pháp “Phong tín” này duy trì được là do tiêu hao linh lực chứa bên  trong Xá lợi , một khi Xá lợi hoàn toàn bị hòa tan, khe hở không  gian cũng sẽ lập tức biến mất.  “Mau! Mau! Các người hãy đi trước đi!” Diệp Thiếu Dương đứng  dậy hét to.  Đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng rống to, Diệp Thiếu  Dương quay đầu lại nhìn, một bóng người to lớn toàn thân bị cháy  đen , đúng là con thi ma kia. Gia hỏa này không biết vì sao không bị  thiêu chết, ngược lại lửa trên người nó còn bị tắt đi.  Đậu má, đúng là sợ cái gì thì tới cái đó.  Diệp Thiếu Dương xoay người quơ lấy một cái ghế ném về phía nó.  Đầu thi ma hiển nhiên cứng hơn nhiều so với ghế, một đầu đâm nát  , đột nhiên ngã gục xuống mặt đất, bò nhanh lại đây, từ trong miệng  chảy ra thi độc màu xanh biếc , Diệp Thiếu Dương lui về phía sau  né tránh, kéo mạnh Vương Bình đang đứng ngây ngốc bên cạnh,  đẩy tới phía trước cửa sổ.  Dương Tư Linh lúc này đã bước lên cửa sổ, đối mặt lốc xoáy trên  không trung, nhưng lại do dự lên.  “Nhảy đi!” Diệp Thiếu Dương quát.  “Ta…… có chút sợ!”  Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, ngay sau đó liền hiểu được , lúc trước  mình nghĩ không sai, hiện tại tuy bọn họ là linh hồn, nhưng dù sao  cũng là thật thể, từ độ cao trên lầu bốn thế này, cũng đủ để dẫn  phát bệnh sợ độ cao, đây là một loại bản năng có sẵn của con  người, dù có là pháp sư cũng rất khó khắc phục.  Dương Tư Linh nghe được thanh âm của thi ma, quay đầu lại  thoáng nhìn, đại kinh thất sắc: “Nhìn thây ma kìa!”  Diệp Thiếu Dương quay đầu vừa thấy , con mẹ nó , bảo sao thây  ma không có tới truy kích mình, gia hỏa này dĩ nhiên là ghé vào  phía trên Xá Lợi , vươn cái lưỡi bò đầy thi trùng, liếm đi lớp máu  trên bề mặt Xá lợi.  ”Nếu nó liếm hết máu, thi thủy sẽ một lần nữa che lại Xá lợi!”  Dương Tư Linh kêu lên, “Chúng ta sẽ ra không được! Phải ngăn nó  lại!”  “Ta biết rồi, cô nhảy trước đi!”  Diệp Thiếu Dương nói, từ bên hông cởi xuống một cây gậy gỗ đào,  thừa dịp thi ma nằm sấp xuống đất để liếm máu, liền nhắm ngay  sau cổ nó dùng sức cắm vào, một phát đâm xuyên qua da thịt rắn  chắc của nó, thi huyết bắn ra.  “Ngao!” Thây ma ngửa đầu phát ra một tiếng rống to.  “Cho ngươi thêm nữa nè!” Diệp Thiếu Dương lại tháo xuống một  cây gậy gỗ đào, đâm xuyên mắt trái thi ma, nhưng mà thi ma cũng  bắt được hai đùi của hắn, dùng sức lôi kéo, Diệp Thiếu Dương liền  ngã nhào xuống đất, vừa lúc nhìn thấy Dương Tư Linh nhảy xuống,  thân thể không rơi xuống , mà bị tinh vân năm màu hút vào.  Vương Bình đang leo lên cửa sổ, quay đầu lại thoáng nhìn.  Diệp Thiếu Dương nghiêng người một cái, tránh được đòn công  kích của thi ma, cũng không quay đầu lại la lên: “Đi đi, đừng để ý  đến ta!”  “Thiếu Dương ca……”  “Đi đi, ta sẽ cầm cự! Đi mau!”  Diệp Thiếu Dương quay đầu lại trừng mắt nhìn cô.  Vương Bình thở dài, nhảy xuống.  Nhìn thấy nàng không chút do dự nhảy xuống, trong lòng Diệp  Thiếu Dương bỗng nhiên lột bột một cái , tuy vẫn còn rất nhiều  chuyện chưa rõ, nhưng cuối cùng cũng hiểu ra một việc.  Vương Bình, ngươi gạt ta……  Cúi đầu nhìn thấy Xá lợi đã sắp bị hòa tan sạch sẽ, ánh sáng năm  màu cũng đã phai nhạt đi rất nhiều, Diệp Thiếu Dương một bước  liền đứng dậy, lao nhanh về phía cửa sổ, kết quả thi ma vẫn chưa  chết kia lại lao tới, từ phía sau túm lấy vai của hắn, há mồm cắn  một miếng lên đó. 
Loading...

Chương 715 : Nhân vật trong truyền thuyết đi ra