Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 725 : Lựa chọn của huynh đệ (2) 

          Chu Tĩnh Như che miệng cười, “Ta mới vừa mới tắm xong, chưa  kịp thay quần áo, ngươi không cần để ý.”  Diệp Thiếu Dương đành phải đi vào.  “Thiếu Dương ca, tìm ta có việc gì?”  “Không...không có việc gì, tìm cô tâm sự chút thôi.”  Chu Tĩnh Như ánh mắt sáng lên , kéo hắn đến bên giường ngồi  xuống, mỉm cười hỏi: “Muốn nói chuyện gì?”  “Có chuyện này, ta muốn thương lượng với cô một chút……” Diệp  Thiếu Dương nói nghi vấn của mình về Vương Bình cho cô nghe.  Chu Tĩnh Như vốn cho rằng hắn muốn trò chuyện riêng với mình,  kết quả nghe hắn nói đến Vương Bình, trong lòng có chút mất mát ,  bất quá sau khi nghe hắn nói xong, cả người liền ngẩn ngơ , thất  thần nhìn hắn: “Ngươi …… xác định không?”  “Khẳng định.” Diệp Thiếu Dương gật đầu nói, “Cho nên ta mới đến  hỏi cô chút việc liên quan tới Vương Bình, dẫu sao thì cô cũng  quen với cô ta hơn.”  Chu Tĩnh Như một lúc mới hồi phục tinh thần lại, lẩm bẩm nói: “Sao  lại như vậy , cô ấy…… Vì sao lại muốn làm như vậy chứ?”  Diệp Thiếu Dương khoanh hai tay lại , “Nếu ta biết thì còn tới tìm cô  làm gì, ta chính là muốn biết thêm chi tiết về Vương Bình, muốn  phân tích một chút, rốt cuộc ta cũng không thể trực tiếp đi hỏi cô  ta.”  “Ta cùng cô ta quen biết cũng không lâu, chính là sau khi cô ấy tới  công ty chúng ta làm việc mới có tiếp xúc, ta cảm thấy cô ấy cũng  không tồi, nên cũng có gặp gỡ vài lần, nhưng đối với cuộc sống  riêng của cô ấy, ta cũng không rõ lắm.”  Dừng lại một chút, thở dài nói: “Thật không thể nghĩ tới , ở trong  chúng ta dĩ nhiên lại có nội gian……Lúc trước ta thật không nên  giới thiệu cô ấy cho ngươi biết. Hiện tại lại còn bên nhau với Tiểu  Mã . Thiếu Dương ca, ta thấy ngươi nên đối mặt mà chấn vấn cô ta  , làm cô ta nói ra chân tướng.”  Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Chuyện chính là ta không muốn  làm Tiểu Mã thương tâm.”  Chu Tĩnh Như nói: “Thì chính là vì Tiểu Mã, nên mới càng phải làm  cho rõ ràng, nếu cô ta là loại người này, tương lai khẳng định sẽ  làm tổn thương đến Tiểu Mã …. Nhân lúc bọn họ còn chưa ở bên  nhau, để cho hắn có thể tỉnh lại.”  Câu nói này đã thức tỉnh Diệp Thiếu Dương, liền gật đầu nói: “Nghe  cô vậy.”  Chu Tĩnh Như nói: “Dưới lầu trong nhà hàng có chỗ uống trà ,  huynh có thể lấy cớ hẹn bọn họ xuống uống chút gì đó.”  Diệp Thiếu Dương nghe theo cô, gọi điện thoại cho Tiểu Mã, đúng  lúc hắn cũng đang ở bên Vương Bình, vì thế hẹn bọn họ xuống  uống nước, Tiểu Mã hỏi ý Vương Bình một chút, rồi vui vẻ đồng ý.  “Được rồi , đợi ta thay quần áo xong , rồi cùng nhau xuống.” Chu  Tĩnh Như nói xong liền đến bên giường tìm quần áo, trong đầu còn  đang suy nghĩ về chuyện của Vương Bình, miệng lẩm bẩm nói:  “Vương Bình, thật là không thể nghĩ tới , cô ta vì sao lại làm như  vậy?” Theo bản năng cởi khăn tắm, đi lấy quần áo.  Diệp Thiếu Dương đầu óc đang suy nghĩ lát nữa đi gặp Tiểu Mã sẽ  nói thế nào, căn bản không nghe được Chu Tĩnh Như nói câu đó,  sau một hồi cân nhắc cũng tính ra nên nói cái gì , rồi quay lại nói:  “Ta biết phải nói thế nào rồi.”  “Nói thế nào?” Chu Tĩnh Như vừa mặc quần áo vừa thuận miệng  trả lời, chờ nửa ngày không thấy đáp lại, liền quay đầu, thì thấy  Diệp Thiếu Dương đang há to miệng, đỏ mặt tía tai nhìn chằm  chằm vào mình.  “Ngươi làm gì mà nhìn ta như vậy?” Chu Tĩnh Như có chút sửng  sốt, phục hồi lại tinh thần, nhìn xuống người mình…… Lập tức hét  “A” lên một tiếng.  Diệp Thiếu Dương chạy nhanh ra đóng cửa lại.  Chu Tĩnh Như tim đập gấp lên , dùng quần áo che chắn thân thể,  run run nói: “Thiếu Dương ca , ngươi muốn làm gì?”  “Ta không muốn làm gì cả!” Diệp Thiếu Dương thực oan ức nói,  “Bọn họ đều ở ngay phòng bên cạnh, cô kêu lên thế này, vạn nhất  bọn họ kéo tới đây, sao mà giải thích cho rõ ràng!”  Chu Tĩnh Như chui đầu vào trong chăn, mà kêu khóc lên, “Ta không  muốn sống……”  Diệp Thiếu Dương đứng ở trước giường, định tới an ủi, nhưng lại  cảm thấy không thích hợp, đứng xem cũng thấy không tốt, hai xua  lia lịa nói:“Đừng khóc nữa , cái gì ta cũng chưa nhìn thấy……”  “Quỷ mới tin , đã bị ngươi thấy hết rồi!” Chu Tĩnh Như tiếp tục  nghẹn ngào.  Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ, đành phải ngồi xuống bên cạnh đi  nàng, vuốt vuốt cái đầu lộ ra lên trong chăn, vừa muốn giải thích,  Chu Tĩnh Như đột nhiên lật chăn ra, bổ nhào vào trong lòng ngực  hắn, nức nở nghẹn ngào.  Diệp Thiếu Dương bị bất ngờ nên không kịp làm gì , “Ta…… ta thật  sự không thấy gì mà.”  Chu Tĩnh Như vẫn cứ khóc.  Diệp Thiếu Dương thực sự không biết phải làm sao, nhẹ nhàng an  ủi vài lần, Chu Tĩnh Như đem đầu vùi vào dưới cổ hắn, không  ngừng lắc đầu.  “Không phải việc này, không quan hệ gì đến việc huynh nhìn thấy  cái gì, Thiếu Dương ca, lúc đó…… ta thực sự rất sợ khi nghĩ rằng  huynh có thể không trở về được , huynh có biết hay không, nếu  huynh thật sự không trở lại, ta…… ta thật sự không biết phải làm  sao bây giờ…...” Nói xong lại khóc lên.  Diệp Thiếu Dương ngẩn cả người ra, muốn nói gì đó, nhưng một  câu cũng không nói ra được .  “Hiện tại…… chẳng phải ta đã quay về rồi sao?”  Chu Tĩnh Như buông cổ hắn ra, ngồi dậy, cũng không quan tâm  trước ngực còn trống không , ngơ ngẩn nhìn hắn, cằm hơi chếch  lên, dường như đang chờ đợi điều gì.  Diệp Thiếu Dương chăm chú nhìn cô một hồi, đột nhiên trong đầu  rất đau , thật hỗn loạn, xoay người sang chỗ khác, cúi đầu, dùng  một bàn tay nâng trán , sự tình mà mình lo lắng nhất , cuối cùng  vẫn xảy ra.  Rõ ràng không phải như thế, rõ ràng không nên thành thế này, bắt  quỷ thì còn dễ, còn chuyện tình cảm……sao lại phức tạp như thế  này? Phải xử lý thế nào mới tốt đây? Ai tới chỉ giáo cho mình bây  giờ?  Thở một hơi thật dài , Diệp Thiếu Dương thực sự có một loại xúc  động muốn đập đầu chết cho rồi.  Một lát sau, Chu Tĩnh Như đi tới vỗ vỗ vai hắn, quan tâm hỏi:  “Thiếu Dương ca, huynh làm sao vậy?”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu, quay đầu nhìn lại, cô đã mặc xong quần  áo.  “Uống chút rượu, có chút …. choáng váng đầu.”  “Ta đi xuống kêu cho huynh một ly nước mơ chua nhé , không  thì…… huynh cứ nghỉ ngơi đi, mọi chuyện để mai rồi làm?”  Diệp Thiếu Dương trong lòng đau xót , lắc lắc đầu, “Không có việc  gì, đi thôi.”  Chu Tĩnh Như bảo hắn ra ngoài trước, còn mình vào buồng vệ sinh  một chút, sau đó cùng hắn đi vào thang máy xuống tới lầu hai.  Tiểu Mã với Vương Bình đang ngồi cùng nhau, đang tình chàng ý  thiếp.  “Các người tới rồi , Tiểu Diệp Tử, chúng ta đang thảo luận việc mua  nhà,” Tiểu Mã nhiệt tình tiếp đón, “Tiểu Như đã đồng ý cho ta chiết  khấu thấp nhất, đến lúc đó cùng với chúng ta cùng đi xem nhà?”  Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, ngồi xuống đối diện hắn .  Người phục vụ tới, Chu Tĩnh Như gọi cho hắn một ly nước mơ  chua.  Diệp Thiếu Dương ngồi tại chỗ, ngập ngừng nửa ngày, mới cố miễn  cưỡng mà thoát ra khỏi tình cảm trong lòng , nhưng khi nhìn thấy  bộ dáng ngọt ngào của hai người, đột nhiên cảm thấy không biết  phải mở miệng thế nào đây.  Cho đến lúc Chu Tĩnh Như đẩy đẩy cánh tay hắn, Diệp Thiếu  Dương biết không thể chần chờ được nữa, ngẩng đầu nhìn Tiểu  Mã, nói: “Nếu có người thiết kế âm mưu hại ta, ngươi sẽ làm gì bây  giờ?”  Tiểu Mã sửng sốt, “Quỷ sao? Đập nó là được.”  Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Ta xem ngươi như huynh  đệ, ta chưa từng lừa gạt ngươi , lời nói của ta , ngươi có tin  không?”  “Cái gì thế, chơi đoán chữ à.” Tiểu Mã nói, “Rốt cuộc là ngươi  muốn nói cái gì?”  “Trả lời ta đã.” Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói.  Tiểu Mã tuy không rõ có chuyện gì , nhưng thấy Diệp Thiếu Dương  không giống như đang nói giỡn , liền dứt khoát trả lời: “Đương  nhiên ta tin tưởng ngươi , không tin ngươi thì còn tin ai!”  Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, liền chuyển ánh mắt lên trên  mặt của Vương Bình. 
Loading...

Chương 726 : Kính tượng quỷ ảnh (1)