Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 726 : Kính tượng quỷ ảnh (1) 

          “Cô…… không muốn nói gì sao?”  Vương Bình ngẩn ra, “Ta? Nói cái gì?” rồi chuyển qua chuyện khác,  “Bất quá nói thật , Thiếu Dương ca , lần này thật sự rất cám ơn  ngươi , để sau ta mời ngươi một chầu đi , để cảm ơn về chuyện lần  này.”  Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, “Không phải câu này.”  “Thế…… có phải huynh muốn hỏi, lúc ấy vì sao ta lại một mình đi  trước , kỳ thật là ta cũng không nghĩ sẽ bỏ lại ngươi…….”  Diệp Thiếu Dương vẫn là lắc đầu, “Cũng không phải câu này.”  Vương Bình nhìn hắn, tỏ vẻ mê mang.  Diệp Thiếu Dương thở dài, vươn người lên phía trước, nhìn Vương  Bình. “Ta muốn nghe chính là: vì cái gì mà cô muốn dẫn ta vào  trong đó, là ai đã sai khiến cô?”  Vương Bình miệng chầm chậm mở ra , bỗng nhiên đứng lên,  “Thiếu Dương ca, huynh nói như thế là có ý gì! Ngươi ở bên trong  đó đã hoài nghi ta một lần , hiện tại vẫn còn nghi ngờ ta nữa là  sao!”  Nói xong, nước mắt chảy xuống , lôi kéo Tiểu Mã rời đi.  Tiểu Mã vẻ mặt ngơ ngẩn nhìn Diệp Thiếu Dương, bị Vương Bình  kéo đi về phía thang máy.  Diệp Thiếu Dương một bước đi trước , chắn cửa thang máy, nếu  lời đã nói ra, nếu còn chưa làm cho rõ ràng, khẳng định không thể  bỏ qua như vậy.  Vương Bình vội trốn ra sau lưng Tiểu Mã.  Tiểu Mã nhìn Diệp Thiếu Dương, gãi gãi đầu, “Có chuyện gì  ……..Không thể để ngày mai nói lại đi , ta trở về rồi hỏi cô ấy một  chút , chờ cảm xúc cô ấy ổn định đã…...”  “Không thể, hôm nay nhất thiết phải nói cho rõ ràng , chuyện này  với ngươi không quan hệ gì , cứ đứng một bên nghe là được.”  Tiểu Mã nhíu mày nói: “Nhưng cô ấy là bạn gái của ta.”  “Cho nên?”  Chu Tĩnh Như tiến lên nói: “Tiểu Mã , ngươi không biết tình huống,  chuyện này nhất định phải nói cho rõ ràng, đây cũng là vì tốt cho  ngươi , để huynh thấy rõ sự thật.”  Tiểu Mã ngơ ngẩn không nói nên lời.  Vương Bình lau nước mắt, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương quát lên  : “Vì sao mà ngươi cứ luôn hoài nghi ta đã hãm hại ngươi , rốt cuộc  ta có điểm nào làm ngươi chướng mắt chứ, ngươi nói đi!”  Diệp Thiếu Dương nhìn cô ta, lạnh nhạt mà hỏi một câu tưởng như  là không có liên quan gì đến chuyện này : “Cô có bị bệnh sợ độ cao  hay không?”  “Cái , cái gì?” Vương Bình ngơ ngẩn.  “Cho dù cô không có bệnh sợ độ cao, bảo cô nhảy xuống từ cửa sổ  lầu bốn xuống , thì người bình thường cũng sẽ do dự chần chừ,  cho dù lúc ấy cô biết nhảy xuống là có thể trở về, nhưng cô lại  không có tỏ ra lo lắng một chút nào , nếu lỡ như nhảy không vào  được khe hở không gian, hậu quả ngã xuống sẽ như thế nào?  Đây là phản ứng theo bản năng của con người, đến Dương Tư  Linh xuất thân là pháp sư, cũng do dự chần chừ mãi mới dám nhảy  xuống , mà cô , lại không có một chút do dự nào , ngay lập tức  nhảy xuống…… Cô nói cho ta biết, vì cái gì mà cô có thể tự tin như  vậy?”  Vương Bình hoàn toàn ngây người, “Là……là vì chuyện này chỉ là  chuyện nhỏ thôi?”  “Đây là chuyện nhỏ, hơn nữa là cái hoài nghi lúc trước của ta ,  chân tướng liền đã rất rõ ràng.”Diệp Thiếu Dương thở dài, “Ta thật  sự không nghĩ sẽ hoài nghi cô.”  “Không ,không ” Vương Bình liên tục xua tay, “Được rồi , nếu huynh  muốn nói đạo lý, ta sẽ cùng ngươi nói, cho dù ta hãm hại ngươi ,  nhưng bệnh sợ độ cao giống như bản năng , lúc ấy là do ta khắc  phục được thì sao?”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Được thôi , có thể do cô khắc phục  được bản năng, thế nhưng lúc ấy vì cứu cô, ta tình nguyện lưu lại  bị thây ma cắn chết như vậy, chẳng lẽ ta không sợ chết? Cô chỉ là  muốn nhanh rời khỏi đó, miễn cho ở lại chết cùng với ta , cô một  lòng muốn chạy, cái loại cảm xúc khắc chế nỗi sợ hãi này, cắn răng  mà nhảy xuống, hơn nữa không có bất kỳ do dự hay là lo lắng với  ta……”  Vương Bình nước mắt chảy thành hai dòng xuống dưới , hai tay  che mặt, dùng sức lắc đầu, “Ngươi vu oan cho ta, khi ta còn nhỏ đã  có học qua nhảy cầu, ta không có sợ độ cao……”  Tiểu Mã nghe bọn họ đối đáp như thế , đã rõ chân tướng, vốn là có  chút dao động, nghe xong Vương Bình giải thích như thế, lập tức  bình thường trở lại, nhìn Diệp Thiếu Dương không ngừng gật đầu,  “Đúng vậy , có khả năng này mà”  Ánh mắt Chu Tĩnh Như cũng nhìn về phía Diệp Thiếu Dương có  chút do dự.  Diệp Thiếu Dương lạnh lùng cười. “Lần trước chúng ta ở làng du  lịch bơi lội, ta nhớ rõ cô hình như không biết bơi, còn bảo Tiểu Mã  dạy cô…… ngươi đã luyện tập nhảy cầu mà không biết bơi à?  Vương Bình, cô nghĩ là khi dễ ta từ vùng núi ra nên chưa bao giờ  xem qua phát sóng trực tiếp về Thế vận hội Olympic ư?”  Mọi người khiếp sợ , chuyện này vừa lúc là bốn người bọn họ cùng  nhau trải qua, hiện tại nhớ lại lúc đó , Diệp Thiếu Dương nói không  sai……  Vương Bình chỉ là ngây người trong chớp mắt, rồi lập tức lắc đầu  nói: “Lúc đó là ta nói dối, ta biết bơi , ta chỉ là…… muốn tìm cớ để  hấp dẫn Tiểu Mã thôi.”  “Ngươi vì cái gì mà phải hấp dẫn hắn , lúc đó cô đã thích Tiểu Mã  sao?” Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười, “Lúc ấy cô nói dối, hiện  giờ cũng lại nói dối, cô kêu ta làm sao có thể tin cô được đây , nơi  này chắc chắn có bể bơi, có muốn ta đưa cô đi bới thử một chút  hay không?”  Vương Bình hai tay che mặt, mà khóc nghẹn ngào.  Chu Tĩnh Như thấy tình huống này, tiến tới ôm vai Vương Bình, an  ủi nói: “Sự việc bây giờ đã rõ ràng rồi , ta cũng tin tưởng là cô  không cố ý hại Thiếu Dương ca , dù sao thì giữa hai người cũng  không có hận thù gì , ta tin cô nhất định là có nỗi khổ riêng, đến đây  , ngồi xuống cứ chậm rãi mà kể ra đi……  Nói rồi kéo cô ta trở lại ngồi xuống cạnh bàn . Vương Bình ghé vào  trên bàn, khóc lên.  Tiểu Mã ngây ngốc ngồi bên cạnh, không nói lời nào.  Diệp Thiếu Dương cầm ly nước mơ chua của mình mà uống một  hơi hết sạch , tuy là đã bức cho Vương Bình không thể giảo biện  được nữa , nhưng trong lòng cũng không có một chút nào cảm giác  thành tựu , ngược lại còn cảm thấy mất mát , bị người bên cạnh  mình lừa gạt, loại cảm giác này, thật là khó chịu.  “Được rồi …. ngươi thực rất thông minh, Diệp Thiếu Dương.”  Vương Bình ghé vào mặt bàn, thở dài thật mạnh, “Là ta đã lừa  huynh, ta cố ý giả bộ bị trúng tà, đi vào U linh lộ…… ta cũng không  nghĩ sẽ biện minh gì cho hành động của mình , nhưng ta là có nỗi  khổ , Vu sư kia đã dùng vu thuật uy hiếp người nhà của ta…...”  “Cô-------”  Diệp Thiếu Dương chỉ mới nói được một chữ đã bị cô ta cắt ngang.  “Ta biết ngươi sẽ nói, ta có thể tìm ngươi đi đối phó, nhưng Vu sư  kia lúc nào cũng luôn giám sát người nhà của ta , hắn nói chỉ cần  ta nói việc này cho bất kỳ ai, cha mẹ của ta sẽ lập tức chết thảm, ta  cũng nghĩ tới là đi nhờ ngươi , nhưng trong tình huống này , ta lại  không dám đánh cuộc với mạng sống của cha mẹ , ta chỉ có  thể…… làm theo yêu cầu của hắn, thực xin lỗi, ta thật sự không  nghĩ sẽ làm ngươi phải chết……”  Tiểu Mã nghe thấy cô ta nói như vậy , hốc mắt cũng ướt át , tiến tới  ôm cổ Vương Bình, kéo cô ta vào trong lòng mình, nhẹ giọng mà  an ủi.  “Anh biết em cũng là bất đắc dĩ, anh tin tưởng , Thiếu Dương sẽ  không trách em đâu. Hơn nữa hắn sẽ giúp em……” Ngẩng đầu  nhìn Diệp Thiếu Dương, “Đúng không , Thiếu Dương?”  Diệp Thiếu Dương nhìn hắn , không có lời nào để nói.  “Cha mẹ cô hiện giờ có an toàn không?” Chu Tĩnh Như hỏi.  Vương Bình gật đầu, “Vu sư kia lúc trước có gọi điện thoại cho ta ,  nói nếu Thiếu Dương ca đã trở về, cũng không trách ta , đã không  còn uy hiếp ta nữa , bọn họ xem ra cũng rất giữ lời.”  Diệp Thiếu Dương hơi nhíu mày , câu chuyện quỷ dị đến trình độ  này , thật là người ta không tin được đến líu cả lưỡi.  “Được rồi, anh đưa em về phòng, không có việc gì đâu.” Tiểu Mã  đỡ Vương Bình dậy, nhìn Diệp Thiếu Dương cảm kích rồi nói: “Lát  nữa ta sẽ tìm ngươi nói chuyện sau, để ta đưa cô ấy về phòng nghỉ  ngơi một chút.”  Diệp Thiếu Dương đành phải để hắn đi , nếu những gì Vương Bình  nói đều là sự thật, đúng là về tình cảm thì có thể tha thứ, hắn cũng  không nghĩ sẽ truy cứu, nhưng mà trong lòng hắn luôn có một hoài  nghi đến bây giờ vẫn chưa giải được: Ngày đó khi ở trong phòng, vì  sao Vương Bình lại muốn câu dẫn mình……  Nhưng cái câu hỏi này ở trước mặt Tiểu Mã, khẳng định không  cách nào hỏi được ,bất đắc dĩ cũng chỉ có thể để sau rồi nói tiếp 
Loading...

Chương 727 : Kính tượng quỷ ảnh (2)