Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 736 : Quỷ tình lữ (2) 

          Vị công tào này là một nam tử, nhìn bộ dáng bên ngoài thì mới chỉ  hai mươi tuổi, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương khẽ mỉm cười.  Người quen? Nhìn có chút quen mặt, nhưng nhất thời không nghĩ  ra đã từng gặp ở đâu.  Diệp Thiếu Dương chắp tay với hắn , không chờ mở miệng, công  tào kia đã làm một việc khiến cho hắn trợn mắt há mồm: Đặt đèn  lồng ở một bên, quỳ xuống dưới đất, đối mặt Diệp Thiếu Dương cúi  đầu bái lạy.  Đây là làm gì!  Diệp Thiếu Dương khiếp sợ , vội vàng lui sang một bên, xua tay  nói: “Không được làm như vậy, ta không có chức vụ trong người,  ngươi đừng có mà hại ta!”  “Diệp thiên sư, người cứ nhận lấy.”  “Không phải , ngươi rốt cuộc là ai, đột nhiên tới bái lạy ta, ta có chút  khẩn trương, ngươi đứng lên trước đi!”  Công tào thấy hắn kiên quyết không chịu nhận bái, đành phải đứng  lên, vái dài một cái, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Ta là  Lý Hiếu Cường, mới vừa được phong Âm quan, cảm tạ Diệp thiên  sư vì ta mà hạ táng , trước khi đi nhậm chức đặc biệt tới nói lời  cảm tạ!”  Diệp Thiếu Dương sợ tới mức thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên,  nhìn kỹ lại , chẳng phải là Lý Hiếu Cường sao, đã thay đổi quần áo  , hơn nữa dưới ánh sáng của đèn lồng quỷ còn tối hơn cả ánh  trăng, nhất thời lại không nhận ra.  “Lý Hiếu Cường, sao có thể, ngươi không phải đã bị hồn phi phách  tán rồi sao!”  “Vốn là như vậy, nhưng sau khi ta chết, đúng lúc gặp Triệu tướng  quân tuần du lên giới này, thấy trong tinh phách của ta có linh  quang chính khí, biết là quỷ chết vì nghĩa, liền dùng tiên pháp thu  hồn ta lại, đến Âm Ty dùng nước ở Sinh Cơ Tuyền tu bổ lại , ta  cũng mới vừa phục hồi hồn phách ngày hôm qua.  Triệu tướng quân điều tra cuộc đời của ta , biết được ta là vì tuẫn  đạo mà chết, vì thế tiến cử hiền tài tấn phong ta thành công tào,  đến Oan Tình Ty làm việc……nhận được tin Diệp thiên sư chôn cất  hài cốt, đặc biệt tới cảm tạ!”  Tinh phách sống lại , trên nhân gian tuyệt đối hiếm thấy xưa nay ,  cũng chỉ có một trong bốn vị Đại nguyên soái ở Âm Ty Triệu Huyền  Đàn tướng quân mới có pháp lực như thế , lập tức cũng cảm thấy  cao hứng cho hắn vì có cơ duyên như vậy.  Diệp Thiếu Dương vừa định nói hai câu chúc mừng, bỗng nhiên  nghĩ đến cái gì, xua xua tay, “Đợi đã , ngươi mới vừa nói…… Oan  Tình Ty?”  Lý Hiếu Cường gật đầu, “Nghe nói chính phó Đề Hạt Sử của Oan  Tình Ty, Thanh Bạch nhị thần huynh muội, đều là yêu phó của Diệp  thiên sư, tương lai chúng ta chính là người một nhà, mong được  Diệp thiên sư chiếu cố.”  Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên ngơ ngẩn. Lý Hiếu Cường là vì tuẫn  đạo mà chết, thì chuyện phá cách phong quan, thì cũng là bình  thường, nhưng vì sao lại trở thành thủ hạ dưới trướng của Tiểu  Thanh Tiểu Bạch chứ? Sao lại trùng hợp đến vậy?  “Cường Tử!” Một thanh âm run rẩy, từ phía sau vang lên.  Dương Tư Linh đã đi ra khỏi linh phì , nhào vào trong lòng ngực Lý  Hiếu Cường, hai người đều là quỷ thể, là cùng bản chất như nhau,  nên có thể ôm ấp giống con người.  Hai người lập tức không để ý tới ai mà ôm ấp bên nhau.  “Thật không thể nghĩ tới , huynh còn sống, thật tốt……” Dương Tư  Linh ôm chặt Lý Hiếu Cường, vui mừng mà khóc, nước mắt quỷ  giàn giụa.  Ôm nhau một hồi lâu, hai người mới bình tính trở lại, được Lý Hiếu  Cường dò hỏi , Dương Tư Linh đơn giản kể lại việc Diệp Thiếu  Dương đã cứu mình ra sao, Lý Hiếu Cường sau khi nghe xong kích  động không thôi, lập tức kéo cô cùng nhau quỳ xuống trước mặt  Diệp Thiếu Dương.  Diệp Thiếu Dương không tiện tránh né, để làm bọn họ tâm lý cân  bằng lại một chút, đành phải để bọn họ bái lễ, trong lòng cũng vì  bọn họ có thể gặp lại nhau mà thật vui vẻ.  Sau khi đứng dậy, Lý Hiếu Cường vuốt mặt Dương Tư Linh, chăm  chú nhìn một hồi, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, có chút  ngượng ngùng mở miệng:  “Diệp thiên sư, hạ quan có một chuyện muốn nhờ……”  “Nói tiếng người đi , ngươi còn chưa có nhậm chức, mà đã bắt đầu  giở giọng nhà quan rồi , cái gì mà hạ quan với thượng quan.” Diệp  Thiếu Dương trừng mắt nhìn hắn một cái, xua tay nói, “Ta biết  ngươi muốn nói gì, ngươi muốn đưa Dương Tư Linh cùng xuống  dưới đó, rồi tiến cử cô ấy nhận một chức vụ, để cho các người có  thể bên nhau phải không?”  Dương Tư Linh sắc mặt đỏ ửng, khẽ mỉm cười nói, “Ta không cần  chức vụ gì cả, chỉ cần Thôi Phán Quan có thể miễn cho ta đi vào  luân hồi, thì có làm quỷ dịch cũng được , chỉ cần có thể ở lại Quỷ  Phủ lâu dài……”  Diệp Thiếu Dương còn chưa mở miệng, Lý Hiếu Cường đã sốt ruột  nói: “Nào có dễ dàng như thế , hạ quan……tai có một kế , hai vị  yêu phó của người là Đề Hạt Sử, chỉ cần bọn họ lên tiếng muốn thu  Tư Linh, chỉ cần không phải chức vụ gì to lớn, Thôi Phủ Quân hẳn  sẽ thả người, hơn nữa ta nghe nói, Thôi Phủ Quân với Tiêu đại  quan nhân, cùng với Diệp thiên sư có quan hệ cá nhân rất thân  thiết……”  “Rồi , ngươi nói thật đi, có phải ngươi đã điều tra rõ ràng rồi hay  không, hôm nay là cố tình tới tìm ta?”  Lý Hiếu Cường vội vàng xua tay, “Thật không phải vậy, ta đã khai  mở đại thiên thính, nhưng đối với phạm vi của Ác linh không gian,  thần thức cũng không thể nào tiến vào, lúc trước không có cảm  giác được nàng, chỉ nghĩ nàng cũng đã bị giống ta hồn phi phách  tán , cầu Diệp thiên sư thành toàn……”  Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười, “Các ngươi thật đúng là được  một tấc thì lại muốn thêm một thước.”  Hai người vừa nghe lời này, lập tức đều trở nên khẩn trương, sợ  hắn không đồng ý, rốt cuộc làm như vậy là vi phạm Âm luật, mà  hắn đã giúp bọn họ quá nhiều rồi.  Diệp Thiếu Dương nhìn hai người bọn họ, ánh mắt dừng lại trên  mặt Dương Tư Linh, cười cười, ”Cùng hắn bên nhau hạnh phúc,  nếu hắn có khi dễ cô, nhất định tới nói cho ta biết.”  Hai người lập tức tươi cười rạng rỡ, kích động lại muốn quỳ xuống.  “Đừng , đừng quỳ.” Diệp Thiếu Dương tiến tới nâng hai người dậy.  Lý Hiếu Cường lau nước mắt, cắn răng nói: “Đại ân không lời nào  cảm tạ hết được, Diệp thiên sư, từ nay về sau ta chính là người  của ngươi , nếu có chỗ nào hữu dụng , thì có đầu rơi máu chảy...”  “Ngươi không phải người của ta, ngươi là người của cô ấy.” Diệp  Thiếu Dương chỉ vào Dương Tư Linh, “Cô cùng hắn đi ngay bây  giờ sao, không muốn báo thù ?”  Dương Tư Linh lắc đầu, “Có thể cùng Cường Tử làm một đôi quỷ  giới phu thê, trong lòng ta không để tâm thù hận nữa , tuy nhiên ta  đã đáp ứng giúp người đối phó Lương vu sư, chờ sau khi việc này  chấm dứt, ta sẽ lại xuống đó tìm huynh ấy!”  Diệp Thiếu Dương vội vàng xua tay, tỏ vẻ không cần phải như vậy ,  nhưng cô vẫn kiên trì, cuối cùng Diệp Thiếu Dương không còn biện  pháp nào , đành phải lừa cô, nói để mình điều tra trước , đến lúc  đấu pháp sẽ gọi bọn họ lên trợ giúp, Dương Tư Linh bấy giờ mới  miễn cưỡng đồng ý.  Lúc này bên ngoài đột nhiên có tiếng sấm nhưng lại không có tia  chớp.  “Diệp thiên sư, đã tới giờ rồi, ta phải xuống đó nhậm chức, mọi việc  cứ thế , đến lúc đó người nhất định phải nói cho ta biết, phu thê  chúng ta sẽ cùng nhau lên đây giúp người!”  “Được rồi, đi đi.”  Lý Hiếu Cường lại cúi người vái hắn , rồi mới kéo Dương Tư Linh  nhẹ nhàng rời đi.  Dương Tư Linh có chút chần chừ quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu  Dương, vẫn hay nói nữ nhân rất cẩn thận đúng là không sai chút  nào , nữ quỷ cũng giống như vậy, nhìn Diệp Thiếu Dương nói:  “Thiếu Dương ca, người có tín vật hay thứ gì đó để làm chứng  không, để ta giao lại cho hai vị Đề Hạt Sử, bằng không e bọn họ  khó mà tin lời ta nói……”  “Nói cái gì? Cô cứ nói cô là người của ta …….phi phi , cứ nói là ta  đề cử cô, bảo bọn họ an bài, không được thì nhường lại vị trí là  được, ta tìm hai tiểu gia hỏa này làm việc, còn phải cần bằng  chứng?”  Dương Tư Linh bật cười, Âm Phủ Đề Hạt Sử, bị hắn gọi là “Hai tiểu  gia hỏa”, lời này cũng chỉ có chủ nhân của bọn họ là Diệp Thiếu  Dương mới dám nói.  Hai người một lần nữa từ biệt , cầm lên quỷ đèn lồng, từ cửa sổ  bay đi.  Diệp Thiếu Dương đi đến bên cửa sổ, nhìn bọn họ bay xa. Dương  Tư Linh còn quay đầu lại nhìn , ý vị thâm trường nhìn hắn cười  cười.  Nhìn thân ảnh bọn họ nhanh chóng bay đi, Diệp Thiếu Dương nghĩ  tới năm đó chính mình đã cố tình thả tà linh ngàn năm Tần Phong  chạy thoát , sau đó còn cùng Tiểu Mã yêu thầm một cô gái, so với  lần này cũng không sai biệt lắm.  Mặc kệ là ở nhân gian hay quỷ giới, được bên nhau lâu dài, vĩnh  viễn sẽ là thứ mà dục vọng của sinh linh mãi theo đuổi.  Hay là có loại dục vọng theo đuổi này tồn tại , thì sinh linh mới tồn  tại có ý nghĩa sao? 
Loading...

Chương 737 : Chủ ý của đại tẩu (1)